Nhớ hương vị Tu Tra

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Dạo gần đây, tôi hay mơ về những kỷ niệm thời thơ ấu…

 Tỉnh dậy mà vẫn còn thấy vị ngọt của viên đường phổi nơi đầu lưỡi, mùi hăng hắc của hoa dã quỳ... Ảnh: Thiên Anh
Tỉnh dậy mà vẫn còn thấy vị ngọt của viên đường phổi nơi đầu lưỡi, mùi hăng hắc của hoa dã quỳ... Ảnh: Thiên Anh


Tỉnh dậy mà vẫn còn thấy vị ngọt của viên đường phổi nơi đầu lưỡi, mùi hăng hắc của hoa dã quỳ vàng rực ở cuối con đường nhỏ trước nhà hay cảm giác nhột nhột quanh chân của trăm ngàn hạt bắp khô bám quanh,…

Đó là buổi chiều má đi làm đồng về muộn, đưa 1.000 đồng sai tôi đi mua một gói mì về nấu với rau làm canh cho bữa tối. Tôi cầm 1.000 đồng nhảy chân sáo vì biết mình được thưởng 200 đồng tiền thối, sau khi đắn đo suy nghĩ rất lâu, lần nào tôi cũng quyết định mua đường phổi, vì được tận hai viên, mà chỉ cần cắn một góc nhỏ xíu là đã ngọt cả một lúc lâu. Đó là buổi chiều nắng dịu nhẹ của những tháng cuối năm, khi hoa dã quỳ nở rộ như phủ một tấm thảm vàng óng trên các ngọn đồi, quanh con đường làng. Tôi hái một bó hoa to đưa con Hoa cầm, rồi gắn một bông bên tai nó nữa, bắt nó ngồi sau chiếc xe đạp được bọn tôi trang trí bằng cách gắn hoa vào bánh xe, giỏ xe… Thằng Dũng đang lơ ngơ đứng gần bị bọn tôi bắt lên xe, chở con Hoa chạy quanh đường làng trong tiếng cười vang và giọng vè “Cô dâu chú rể, làm bể bình bông, đổ thừa con nít, bị đánh tét đít” của cả đám. Đó là mùa thu hoạch bắp, ba mẹ tôi đánh bắp, khơi khô rồi đổ vào cả một gian nhà để trữ chờ giá lên mới bán. Mấy anh em tôi thi nhau đi trong nhà bắp coi ai đi nhanh nhất, những hạt bắp khô ngập lên cả ngang người tôi, tôi nói với hai anh: “Nhìn giống tụi mình đi tắm biển anh ha”, hai anh cười nói: “Tắm biển nhanh đi rồi ra tắm lại chứ ba má về thấy bị la á”.

Tôi nhớ ra, hôm trước mới về nhà gặp con Hoa đang vội chở con đi học chỉ kịp đưa tay chào từ xa, thằng Dũng nhe răng cười hồn nhiên khi đang chạy máy cày đi cắt cỏ cho bò ngang qua nhà má tôi, anh tôi đang vắt sữa bò, mấy bạn tuổi teen đang tạo dáng chụp hình bên các bụi hoa dã quỳ. Hơn hai mươi năm đã qua rồi đó sao, vậy mà tôi ngỡ như ngày hôm qua. Mọi thứ đã thay đổi nhiều, con đường làng khang trang hơn, trẻ con giờ nhìn sạch sẽ, tinh tươm, không còn chơi mấy trò lấm lem quần áo như bọn tôi thuở xưa, chắc cũng không còn nâng niu như báu vật từng viên kẹo, viên đường như tôi đã từng. Nhìn vào gương, loáng thoáng nhiều sợi tóc bạc, nếp nhăn nơi khóe mắt ngày càng sâu…

Tôi nhớ tuổi thơ, cuối tuần này tôi sẽ về nhà ăn cơm má nấu, ngắm hoa dã quỳ, thăm con đường làng, luống hoa cải và ghé nhà con Hoa, thằng Dũng chơi nữa. Nhìn dáng ba đang lúi cúi tỉa cây bông giấy, cây trà my trước sân nhà, má đang quét sân, cho gà ăn, tưới rau, tôi muốn mình mãi là cô bé lên mười ngày nào, tôi không muốn lớn lên với bao lo toan, tính toán, ganh đua thường ngày. Thằng Dũng vừa chạy xe ngang qua nhà, thấy tôi nó nói với theo: “Lại về chụp hình hoa quỷ già hả mày”, con Hoa thì trả lời tin nhắn: “Thôi tao ngán hoa quỳ lắm rồi, hôi thấy bà”. Bọn nó đang sống, lớn lên, trưởng thành trên chính mảnh đất quê hương, nơi chất chứa biết bao kỷ niệm thuở thơ ấu nên không cảm nhận được sự thiêng liêng của mọi điều hiện hữu quanh mình đó thôi.

Còn tôi, đứa vẫn hay hoài niệm, mơ mộng với hoa cỏ, ký ức bởi tôi nâng niu những báu vật tôi đang có. Với tôi, điều đó hơn cả những buổi tiệc tùng sang trọng, những buổi shopping thỏa thích, những chuyến du lịch hạng sang ở những nơi được xem là điểm đến mơ ước, hấp dẫn nhất nhì thế giới... Bởi, ở những nơi rất đẹp đẽ, xa hoa đó không cho tôi hương vị nồng ấm của tình thân, mùi vị ngọt ngào của tuổi thơ. Đó là mùi vị quê hương. Chào Tu Tra, tôi đi, mai tôi lại về, nhớ lắm, thương lắm, dù vẫn đang sống, đang cảm nhận hương vị quê hương ngay bên cạnh mình.


 

 


Theo ĐINH THỊ THÙY VÂN (thanhnien)

Có thể bạn quan tâm

“Tổ quốc bên bờ sóng”

“Tổ quốc bên bờ sóng”

(GLO)- Đó là chủ đề cuộc thi và triển lãm ảnh nghệ thuật cấp quốc gia do Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương chủ trì, phối hợp với các cơ quan, đơn vị liên quan tổ chức nhằm thực hiện kế hoạch tuyên truyền về biển, đảo năm 2025.

Sáng tạo văn học nghệ thuật: Hành trình không đơn độc

Sáng tạo văn học nghệ thuật: Hành trình không đơn độc

(GLO)- Mặc nhiên, việc sáng tạo văn học nghệ thuật luôn mang tính độc lập và tự giác cao độ của mỗi văn nghệ sĩ, nhưng hành trình ấy sẽ không đơn độc nếu có sự dìu dắt chân tình của người đi trước. Tại phố núi Pleiku, nhiều tác giả trẻ đã tìm được điểm tựa tinh thần đáng quý như thế.

Nhạc sĩ Thụy Kha qua đời

Nhạc sĩ Thụy Kha qua đời

Nhạc sĩ Thụy Kha qua đời lúc 10h45 sáng 13/3 tại Hà Nội. Năm cuối đời, ông chống chọi với bệnh ung thư. Vài tháng gần đây, nhiều đồng nghiệp chia sẻ hình ảnh thăm nhạc sĩ Thụy Kha trong bệnh viện. 

Tiết mục múa của đơn vị Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng trình diễn tại Liên hoan nghệ thuật quần chúng huyện Ia Grai năm 2025.

Liên hoan nghệ thuật quần chúng lực lượng vũ trang huyện Ia Grai: Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng giành giải nhất toàn đoàn

(GLO)- Trong 2 đêm (11 và 12-3), huyện Ia Grai tổ chức Liên hoan nghệ thuật quần chúng lực lượng vũ trang năm 2025. Liên hoan quy tụ 13 đơn vị tham gia. Mỗi đơn vị đăng ký trình diễn từ 3 đến 5 tiết mục ca, múa và diễn tấu các loại nhạc cụ.

Thơ Bút Biển: Nắng chưa qua

Thơ Bút Biển: Nắng chưa qua

(GLO)- "Nắng chưa qua" của Bút Biển là một bài thơ đầy hoài niệm. Bằng những câu thơ nhẹ nhàng mà day dứt, tác giả khắc họa nỗi buồn của sự xa cách, khi ký ức vẫn còn đó nhưng hiện tại chỉ còn lại gió lùa, hoa rụng và căn phòng trống,... dường như có ai đang ngóng về một vệt nắng chưa qua.

Bản hòa ca cùng triền ký ức

Bản hòa ca cùng triền ký ức

(GLO)- Dù đã có hơn 30 năm sống ở Pleiku nhưng khi đọc tập “Vân môi say phố” của Ngô Thanh Vân (NXB Hội Nhà văn, 2024), tôi lại có cảm tưởng được khám phá một miền đất tưởng chừng quá đỗi quen thuộc.

Giao lưu văn hóa, văn nghệ kỷ niệm 50 năm Giải phóng tỉnh tại xã Gào

Giao lưu văn hóa, văn nghệ kỷ niệm 50 năm Giải phóng tỉnh tại xã Gào

(GLO)- Tối 10-3, tại làng C (xã Gào), Đội Thông tin lưu động-Trung tâm Văn hóa-Thông tin và Thể thao TP. Pleiku tổ chức chương trình giao lưu văn hóa, văn nghệ kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng tỉnh (17/3/1975-17/3/2025), chào mừng Đại hội Đảng các cấp, tiến tới Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XIV.

Hội viên Chi hội Nhạc sĩ Việt Nam tỉnh tại chương trình chào mừng Ngày Âm nhạc Việt Nam năm 2024. Ảnh: H.N

Nhạc sĩ Gia Lai kiếm tìm tác phẩm có sức ảnh hưởng lớn

(GLO)- Bám sát hơi thở cuộc sống và đưa bản sắc dân tộc vào tác phẩm, các nhạc sĩ Chi hội Nhạc sĩ Việt Nam tỉnh Gia Lai đã thực sự cố gắng trong hoạt động sáng tác nhằm ghi dấu ấn. Song, làm gì để tác phẩm lan tỏa rộng rãi, ghi đậm trong tâm trí người nghe đang là trăn trở của những người tâm huyết.

Thơ Sơn Trần: Nhớ Pleiku

Thơ Sơn Trần: Nhớ Pleiku

(GLO)- "Nhớ Pleiku" là một tác phẩm đầy cảm xúc của tác giả Sơn Trần. Từng câu thơ vẽ nên bức tranh phố núi đẹp mơ mộng với cảnh sắc yên bình, quyện hòa cùng ký ức, tình yêu và nỗi nhớ...

Thơ Vân Phi: Lâu không về nhà

Thơ Vân Phi: Lâu không về nhà

(GLO)- Bài thơ "Lâu không về nhà" của tác giả Vân Phi thấm đượm nỗi nhớ quê hương da diết của người con xa xứ-nơi cánh đồng, dòng sông và mẹ già vẫn chờ đợi theo tháng năm lở bồi. Từng câu thơ như những thước phim chậm rãi, gợi lại ký ức tuổi thơ ấm áp bên ánh đèn dầu, bên những thân gần mẹ cha.