Nhật ký mùa thu

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Tôi không biết phải chờ đợi điều gì ở mùa thu, khi những tháng ngày này vẫn đang lặng lẽ đi tới. Mùa thu trong tôi đôi khi chỉ ngắn ngủi đúng bằng một buổi sáng cuối tuần. Có lẽ sự lớn dần của tuổi tác dễ khiến mình cảm tưởng thời gian eo hẹp đi. Dù biết, trời đất muốn chuyển vần luôn cần đủ giờ, đủ khắc.
Có một sáng thức dậy, nhìn ra bên ngoài thấy mặt trời le lói. Cái rùng mình khe khẽ báo hiệu một ngày thu sương giá. Cách đó mấy hôm, tôi đã bắt đầu lục tìm chiếc áo dạ của mùa đông trước. Cái lạnh như hơi men vừa dậy lên đã ngấm sâu vào da thịt. Tôi lẩm nhẩm một bài hát trong khi chạy xe tới trường. Lớp học mùa thu được các cô cậu học trò quét dọn tinh tươm. Tôi với tay kéo tấm rèm phủ qua lớp cửa kính còn đọng những hạt sương đêm. Sợ gió lạnh ùa vào. Biết đâu chừng, có vài học trò mặc chưa đủ ấm. Tan trường, nhìn các em tạm biệt nhau trong cơn gió se sẽ của buổi ban trưa nhạt nắng, tôi thầm ước có bà tiên bất ngờ xuất hiện ngay ở cổng trường và tặng cho mỗi em một tấm áo may bằng vải bông thô sực ấm. Tôi không có ý mơ mộng chuyện thần tiên. Chỉ bởi, cái lạnh muôn đời khiến người ta bối rối chuyện áo khăn.
Trong cái lạnh buổi đêm, tôi nằm xuống cạnh một cuốn sách đang đọc dở dang, đã cố không ngẫm ngợi nhiều nhưng trong lòng cứ rít lên tiếng gió. Ngọn nến thơm leo lét cháy, hắt một vệt sáng mờ như có như không lên bức tường đã rạn. Đêm nằm nghe bão, bỗng thèm và tiếc nhớ một điều gì đó trong ngần. Tôi trở dậy pha tách trà hoa đậu biếc rồi mân mê trong lòng tay, nghe nhịp thời gian gõ đều trên chiếc bàn còn ngổn ngang giấy bút. Cái hạnh phúc chắt chiu được mới đáng giá làm sao! Như ngày mưa gió bão bùng nhắc ta yêu thêm những cảnh trí tĩnh lặng, có nắng và hương thơm.
Minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang
Mùa thu này, tôi tiễn một tình thân. Họ ra đi vì bạo bệnh khi tuổi đời còn quá trẻ. Tôi không muốn hỏi trời cao những điều thuộc về số phận, chỉ ngước lên nhìn một khoảng không cay nồng của mùa thu trắng gió. Chúng ta có thể sống theo nhiều cách. Nhưng ai cũng chỉ có một cuộc đời. Tôi thấy mình mãi mãi là kẻ đi trên cánh đồng mùa thu với một vẻ bối rối lạ thường. Luôn lẩm nhẩm điều gì đó thật khó hiểu và cứ tự nhắc đi nhắc lại rằng chúng ta có thể sống theo nhiều cách.
Tôi không đếm mình đã có bao nhiêu ngày thu lẳng lặng trôi đi. Ở nơi mà khái niệm về mùa rất mông lung, tôi như cơn mưa được tán ra từng sợi mỏng. Có mùa thu này rồi sẽ có mùa thu khác. Yên ả rồi sóng gió. Mỗi thay đổi là một khúc quanh trong đời người. Nếu phải viết nhật ký cho mùa thu thì từng trang giấy đâu khác gì nỗi nhớ. Những nỗi nhớ “mỗi ngày mỗi đầy”. Tôi đang hình dung đến một ngày phải trả lời câu hỏi mùa thu dài ngắn bao nhiêu. Đột nhiên lại lúng túng, trong khi dư vị mùa thu vẫn còn đầy những giác quan tôi. Có lẽ, mùa thu với những xáo trộn của đời sống này, đúng như nhà thơ Tản Đà từng viết: “Vèo trông lá rụng đầy sân/Công danh phù thế có ngần ấy thôi”…
LỮ HỒNG
 

Có thể bạn quan tâm

"Ngày nắng vẹn nguyên"

"Ngày nắng vẹn nguyên"

(GLO)- Với cuốn sách thứ 6 mang tên “Ngày nắng vẹn nguyên” vừa được xuất bản, tác giả Lê Thị Kim Sơn một lần nữa gửi gắm một góc cạnh khác của chính mình tới cho độc giả. 

Danh mục kênh chương trình phát thanh, truyền hình phục vụ nhiệm vụ chính trị, thông tin tuyên truyền thiết yếu

Danh mục kênh chương trình phát thanh, truyền hình phục vụ nhiệm vụ chính trị, thông tin tuyên truyền thiết yếu

(GLO)- Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã ban hành Thông tư 17/2025/TT-BVHTTDL quy định về danh mục kênh chương trình phát thanh, kênh chương trình truyền hình phục vụ nhiệm vụ chính trị, thông tin tuyên truyền thiết yếu của quốc gia và của địa phương.

Ký ức tươi đẹp về Pleiku xưa

Ký ức tươi đẹp về Pleiku xưa

(GLO)- “Suối nguồn Pleiku” là tập kỷ yếu do Ban liên lạc cựu học sinh liên trường trung học Pleiku trước năm 1975 thực hiện, tập hợp những bài viết xúc động về bạn cũ trường xưa. Qua từng trang viết, những ký ức tươi đẹp về Pleiku xưa cũng được nhắc nhớ, trong lắng sâu xúc cảm.

Văn chương Việt trong vòng xoáy AI

Văn chương Việt trong vòng xoáy AI

Sự bùng nổ của trí tuệ nhân tạo (AI) đưa văn chương và người đọc vào thời khắc chuyển mình chưa từng có. Nó có thể được xem là công cụ hỗ trợ người viết, cũng gợi mở vô số thách thức cùng các áp lực mới cần đối mặt.

Nhà thơ Đào Đức Tuấn (thứ 2 từ phải sang) khẳng định người nghệ sĩ cần hun đúc tinh thần lao động sáng tạo phù hợp với thời kỳ mới. Ảnh: Lam Nguyên

“Trái ngọt” từ một trại sáng tác

(GLO)- Sau 1 tuần tổ chức đi thực tế và dành thời gian cho trại viên tự do sáng tạo, Trại sáng tác Văn học nghệ thuật (VHNT) năm 2025 tại cao nguyên Gia Lai bế mạc ngày 3-11. Từ đây, nhiều cảm xúc đẹp đẽ được chắt lọc và gửi trao qua từng tác phẩm.

null