Ngọn núi trong lòng

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Chị dắt con đi dạo quanh công viên dưới chân chung cư, nhìn thằng bé đuổi theo con bồ câu khá dạn người, khi con chim bay lên, thằng bé đứng lại gãi đầu đầy bối rối. Có thể con trai chị nghĩ, bồ câu sẽ đi như mình, mình đuổi mãi rồi sẽ bắt được, nào biết bồ câu còn có thể bay.


 


Đàn bồ câu ở công viên, không biết ai là chủ, chỉ thấy chúng có mặt ở đây lâu lắm rồi. Từ ngày chỗ mấy tòa chung cư kia là mấy dãy nhà trọ tối tối, ẩm ẩm, nhưng giá thuê lại phù hợp với khá đông công nhân - như chị.

Ngày ấy, người ta hay mang nhau về ở chung để đỡ tiền thuê nhà, chuyện một mình chị một phòng luôn là đề tài cho mỗi cuộc tụ tập của dãy trọ. Người nói chị kiêu kỳ, người nói chị kém cỏi, đến một người bạn trai cũng không tìm được cho mình.

Cuối tuần. Chị mang theo nắm thóc rải cho lũ bồ câu, dần dà chúng quen với chị. Có con còn dạn dĩ đậu xuống tay chị mổ những hạt thóc vàng ươm.

Chị gặp anh khi đó.

Khi ấy, anh đến sân bóng cùng với đồng nghiệp, là những đồng nghiệp trẻ, họ có buổi tranh tài với đám thanh niên trong khu phố. Anh lớn tuổi hơn bọn họ nên đứng ngoài. Anh chào chị bằng thứ tiếng Việt đớt đát, vừa nói vừa chỉ ra chỗ trận bóng, hỏi quanh đây có chỗ nào bán nước uống, anh muốn mua cho họ. Chị biết chỗ, nhưng anh lại không hiểu chị nói gì với vốn tiếng Việt ít ỏi, chị đành dẫn anh đi mua. Lúc tính tiền, quýnh quáng sao mà anh buột miệng nói tiếng mẹ đẻ, chị ngỡ ngàng khi nhận ra mình hiểu anh nói gì.

Lúc ấy, cả anh và chị đều không nhận ra mình làm cùng một công ty, hẳn nhiều lần anh chị lướt qua nhau, vì chị làm dưới xưởng, luôn đeo khẩu trang và đội mũ vải, anh ở văn phòng, khi cần xuống xưởng kiểm tra thì cũng phải đeo khẩu trang.

Chị kinh ngạc khi có người nhắn lên văn phòng gặp sếp, một tổ phó bé nhỏ như chị liệu có chuyện gì ở văn phòng? Chị kinh ngạc khi sếp nói sẽ thu xếp cho chị đi học thêm vào các buổi tối với chuyên gia trong công ty. Ngoài chị, còn một số người khác. Tất nhiên là chị mừng rỡ đồng ý, nhưng chỉ một tuần, chị đã phải chuyển lớp vì thầy giáo nói chị ngồi ở lớp này rất phí thời gian.

Và chị vào lớp anh, anh dạy như không dạy, anh để chị tự nghe hiểu rồi “vá chỗ trống”, động viên khiến chị tự tin hơn. Chị nhớ như in lần đầu tiên chị dám phát biểu ý kiến bằng ngôn ngữ không phải tiếng mẹ đẻ làm cả phòng họp sững sờ. Hiếu nghe tin thì mừng hơn cả chị, hào phóng dắt chị đi ăn, lý do là mừng cho học trò.

Chị lên chức tổ trưởng, lương cũng tăng lên. Một ngày, anh nói muốn đưa chị lên văn phòng sắp xếp hồ sơ giấy tờ phụ anh, chức danh trợ lý.

Và chị nhận ra, anh - ông thầy dạy chị với người chị gặp ở sân bóng hôm nào là một, anh đã sớm nhận ra chị và âm thầm giúp đỡ. Chị cảm kích nhưng lại tạo thêm một khoảng cách xa hơn. Anh đã có vợ, vợ anh ở xa. Anh làm ở đây sáu năm, chưa khi nào thấy vợ anh đến thăm chồng.

Chị là người được gặp vợ anh đầu tiên, đó là một phụ nữ xinh đẹp khá hiền. Vừa gặp, cô ấy đã tự giới thiệu mình là vợ của anh, hai người họ lấy nhau gần chục năm, nhưng thời gian ở gần nhau chắc chưa được hai chục ngày. Cuộc hôn nhân của họ do hai gia đình sắp xếp, cô ấy sẵn lòng đón nhận còn chồng cô thì không, anh coi cô như khách lạ, có tết còn không về. Thời gian gần đây, chồng cô lại bất ngờ liên lạc với cô, nói muốn ly hôn. Cô hỏi có phải anh gặp ai đó rồi? Anh thẳng thắn thừa nhận.

Hôm nay cô ấy đến là muốn gặp mặt người chồng cô để ý, hoàn toàn không có ghen tuông gì.

Chị choáng váng, sẽ như thế nào khi chị bị mang tiếng là người thứ ba, miệng đời liệu có để cho chị yên?

Chị nói chuyện với Hiếu, Hiếu cũng bứt tóc, anh chưa nói gì nên chị cũng không thể tỏ thái độ, dù là trợ lý của anh nhưng chị vẫn giữ khoảng cách, thái độ đúng mực.

Chị nhanh chóng tìm được công việc mới, lúc chị đưa đơn thôi việc, chị thấy anh sững sờ và có phần giận dữ. Anh hỏi, mình đối xử với chị không tốt hay sao, hay mức lương ở đây không phù hợp, hay có chuyện gì khiến chị không muốn ở lại. Chị lắc đầu không biết trả lời sao...

Ở công ty mới, chị làm ở phòng kỹ thuật, hết hai tháng thử việc, cô bé phòng nhân sự nói, không thể báo tăng bảo hiểm cho chị vì công ty cũ chưa báo giảm. Chị nhíu mày gọi điện hỏi, chị nhân viên phòng nhân sự nói chưa nhận được thông báo chị nghỉ việc, chỉ nói chị tạm nghỉ vì lý do sức khỏe. Hàng tháng vẫn gửi lương vào tài khoản chị.

Buổi trưa, chị ra cây ATM kiểm tra tài khoản cũ, thấy có hai khoản tiền được chuyển vào. Số tiền gấp rưỡi lương tháng của chị. Chị biết là ai làm, rút hết tiền ra, chị đóng tài khoản và mang tiền đến công ty cũ, nhờ gửi trả anh.

*

*      *


Công ty tuyển thêm người, trong đó có Phú, Phú cũng vừa học vừa làm và thường tìm chị hỏi bài. Có lẽ cùng hoàn cảnh nên chị và Phú dễ thân nhau hơn. Mỗi tối đi học, chị cũng có thêm bạn cùng đi về. Dãy trọ thấy Phú, thôi không xì xèo về chị nữa, còn hỏi thăm khi nào thì về ở chung nhà. Chị chỉ cười, chị quý Phú nhưng nếu để tiến xa hơn thì hẳn là không.

Bất giác chị nhớ anh, anh như con suối êm ả mải miết đêm ngày, không ồn ào nhưng mát lành, thấm sâu. Chị cười buồn, số tài khoản chị mới mở khi sang công ty mới mỗi tháng luôn nhận được hai lần lương. Thời gian ở công ty cũ xét tăng lương, số tiền chị nhận cũng nhiều hơn. Và mỗi tháng, chị lại rút tiền ra, mang về nhờ phòng bảo vệ gửi lại anh.

Hiếu nói, đàn ông mấy ai có được sự kiên trì ấy, nhất là khi anh không còn trẻ. Và khi yêu ai đó, người ta phải vượt qua rất nhiều ngọn núi, trong đó ngọn núi khó vượt nhất lại ở trong lòng mình, ngọn núi ấy mỗi ngày một cao hơn, nguy hiểm hơn và khó khăn hơn.

Khu nhà trọ đã bị giải tỏa, nghe nói người ta sẽ làm khu dân cư, có cả mấy tòa chung cư. Chị chuyển nhà sang khu nhà trọ gần đấy, vì thấy quyến luyến bãi cỏ. Cuối tuần, chị vẫn quay lại bãi cỏ cho đám bồ câu ăn thóc, nhìn đám trẻ con chạy nhảy nô đùa, cho tới ngày bãi cỏ cũng bị san phẳng, có ai đó nói mai kia nơi này sẽ là công viên.

 

*

*      *

Chị nhìn quanh, nơi này đã thành công viên với nhiều cây xanh, có thảm cỏ, ghế đá, những dụng cụ tập thể dục, sân cầu lông…, đám bồ câu vẫn quay lại và vẫn nhận ra chị. Chỗ dãy trọ ngày xưa giờ là tòa chung cư hai mươi tầng, chị có một căn hộ ấm áp trên đó. Ngẫm lại, nhiều khi chị còn tưởng mình nằm mơ.

Mọi việc bắt đầu từ lúc anh xuất hiện ở lớp học với vai trò giáo viên, lúc tan lớp, anh đứng đợi ở chân cầu thang. Anh nói, em có thể nghỉ học như đã chuyển chỗ làm. Nhưng lần này, anh sẽ không dừng lại.

Chị không nghỉ học, vì trước đó chị biết vợ chồng anh đã ly hôn. Vợ anh đã có hạnh phúc mới, cô ấy gửi ảnh cưới cho chị. Cô ấy nói mình đang rất hạnh phúc và chúc chị mạnh dạn nắm giữ hạnh phúc của mình.

- Bố kìa!

Con trai ùa tới chỗ anh dừng xe, anh nhấc bổng cu cậu lên xoay một vòng khiến thằng bé cười nắc nẻ đòi được xoay nữa. Anh đến gần chị.

- Có phải em đang nghĩ về bãi cỏ có sân bóng ngày xưa và lần gặp gỡ đầu tiên với ai đó?

Chị mỉm cười, buổi gặp gỡ đầy phiền toái ấy có gì để nhớ. Chị là đang nhớ về ngọn núi trong lòng mình và quãng thời gian chị vượt nó, hành trình ấy chẳng chút dễ dàng.

Theo KHÁNH HIỀN (SGGPO)
 

Có thể bạn quan tâm

Trao giải cuộc thi “Đại sứ văn hóa đọc” và “Giới thiệu sách trực tuyến” tỉnh Gia Lai năm 2026

Trao giải cuộc thi “Đại sứ văn hóa đọc” và “Giới thiệu sách trực tuyến” tỉnh Gia Lai năm 2026

(GLO)- Chiều 14-8, tại Trung tâm Hội nghị Pleiku Palace (phường Pleiku), Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch, Sở GD&ĐT, Hội Nông dân và Hội LHPN tỉnh Gia Lai phối hợp tổ chức Lễ tổng kết và trao giải cuộc thi “Đại sứ văn hóa đọc” và “Giới thiệu sách trực tuyến” năm 2026.

Triển lãm Mỹ thuật khu vực V - Nam miền Trung và Tây Nguyên 2026: Dấu ấn nghệ sĩ Gia Lai

Triển lãm Mỹ thuật khu vực V - Nam miền Trung và Tây Nguyên lần thứ 30: Dấu ấn nghệ sĩ Gia Lai

(GLO)- Triển lãm Mỹ thuật khu vực V - Nam miền Trung và Tây Nguyên lần thứ 30 - năm 2026 diễn ra từ ngày 6 đến 15-8 đã để lại nhiều ấn tượng. Trong sắc màu chung ấy, các nghệ sĩ Gia Lai thể hiện được dấu ấn qua những tác phẩm giàu sức sáng tạo, đạt kết quả nổi bật.

Võ cổ truyền Bình Định vươn ra thế giới

Võ cổ truyền Bình Định vươn ra thế giới

(GLO)- Liên hoan Quốc tế Võ cổ truyền Việt Nam lần thứ IX - Gia Lai 2026 góp phần quảng bá hình ảnh đất nước, con người và bản sắc văn hóa Việt Nam, khẳng định võ cổ truyền không chỉ là di sản mà còn là nguồn lực phục vụ phát triển du lịch, ngoại giao văn hóa.

Gìn giữ những kỷ vật tri ân

Gìn giữ những kỷ vật tri ân

(GLO)- Không cất lên thành lời nhưng mỗi lá thư, tấm huân chương hay chiếc áo bạc màu đều lưu giữ một phần ký ức chiến tranh. Được trân trọng gìn giữ, những kỷ vật ấy vẫn lặng lẽ kể tiếp câu chuyện về một thời máu lửa, nhắc nhớ các thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình.

Những cộng hưởng của "Đi qua miền nhớ"

Những cộng hưởng của "Đi qua miền nhớ"

(GLO)- Nhà thơ Lệ Thu nguyên là Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Bình Định, nguyên đại biểu Quốc hội khóa IX. Sau nhiều năm được biết đến với tư cách 1 “nữ nhà báo chiến trường” và tác giả của 13 tập thơ, bà vừa ra mắt tiểu thuyết đầu tay "Đi qua miền nhớ" (Nhà xuất bản Văn học).

Họa sĩ Trần Lãng hướng dẫn họa sĩ Nguyễn Xuân Quang thực hành kỹ thuật sơn mài với tác phẩm lấy cảm hứng từ tuồng Bình Định.

“Trò chuyện” với sơn mài

(GLO)- Mỗi người một phong cách, một lối bày tỏ nội tâm khác nhau bằng ngôn ngữ hội họa song gần 20 họa sĩ tham gia Trại bồi dưỡng kỹ thuật và sáng tác sơn mài (phường Pleiku) đã có dịp kết nối, học hỏi và cảm nhận sức hấp dẫn của một chất liệu đậm chất truyền thống.

Dệt âm sắc quê hương qua những bản phối

Dệt âm sắc quê hương qua những bản phối

(GLO)- Nhận giấy khen của Cục trưởng Cục Văn hóa cơ sở, Gia đình và Thư viện (Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch) vì có thành tích xuất sắc tại hội diễn Ðàn, hát dân ca 3 miền toàn quốc năm 2026, nhạc sĩ Trần Kim Vân không xem đó là thành quả của riêng mình.

Ươm mầm văn học trẻ

Ươm mầm văn học trẻ

(GLO)- “Tình yêu văn học không bắt đầu từ những điều lớn lao mà từ thói quen đọc sách, sự quan sát cuộc sống và những trang viết đầu tiên của mỗi người”, Nghệ sĩ Ưu tú Đặng Công Hưng - Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Gia Lai chia sẻ tại lớp bồi dưỡng sáng tác văn học trẻ năm 2026.

Tín hiệu mới từ tiểu thuyết

Tín hiệu mới từ tiểu thuyết

(GLO)- Trong đời sống văn học, tiểu thuyết luôn được xem là thử thách lớn của người cầm bút. Không chỉ đòi hỏi vốn sống, sức bền sáng tạo và khả năng kiến tạo một thế giới nghệ thuật rộng lớn, thể loại này còn là thước đo độ chín của một nhà văn.

Các vận động viên check-in cùng Ban tổ chức trên đỉnh núi Chư Mố. Ảnh: Vũ Chi

Vinh danh 95 sứ giả mặt trời Chư Mố

(GLO)- Sáng 5-7, UBND xã Ia Tul (tỉnh Gia Lai) đã bế mạc Ngày hội văn hóa-leo núi xã Ia Tul năm 2026 với chủ đề “Chư Mố-Hành trình về phía mặt trời” và vinh danh sứ giả mặt trời Chư Mố.

Sơn mài Ái Vân: Khi trầm mặc biết reo vui

Sơn mài Ái Vân: Khi trầm mặc biết reo vui

(GLO)- Trong đời sống mỹ thuật Gia Lai những năm gần đây, nhiều họa sĩ nữ thuộc thế hệ 8x đang tìm cho mình những hướng đi riêng, mạnh dạn thể nghiệm, bứt phá trong ngôn ngữ tạo hình. Giữa không khí ấy, họa sĩ Châu Thị Ái Vân chọn một lối đi có vẻ lặng lẽ hơn.

null