Ngày xưa như khói...

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Canh khuya, tôi và đứa em chở nhau trên chiếc xe cà tàng về phố. Đường đầy sương. Hai bên đường, những vườn cà phê trĩu quả cứ vun vút lướt qua theo từng vòng bánh xe. Chúng tôi đi ngang qua những vườn cao su thấp thoáng ánh đèn của người đi cạo mủ. Đường vắng, chỉ còn chúng tôi và ánh đèn xe loang loáng trên những khúc cua lô nhô cát sỏi. Sương nặng hạt rơi đầy trên mũ rồi chảy xuống ướt đầm manh áo, dính vào da lành lạnh. Gió ù ù bên tai. Đêm nhấp nhô theo vòng xe, nhấp nhô theo cánh cửa của ban mai dần hé.

Chúng tôi dừng chân ở quán nhỏ ven đường về xóm trọ. Bà chủ đang canh lửa thấy khách quen, miệng cười đon đả. Bà mang ấm chè xanh đặt lên bàn: “Chè mới hãm đấy”. Chúng tôi rót hai ly đầy, mùi chè xanh xộc vào cánh mũi. Tôi đưa ly lên miệng thổi vài hơi rồi nhấp một ngụm nghe được vị thơm dịu, thanh thuần, sảng khoái thấm dần nơi đầu lưỡi. Mùi hương khiến tôi nhớ đến ấm chè của ba mỗi sớm...

  Minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang


Nhớ những ngày còn khỏe, ba thường dậy sớm để nhóm bếp và nấu nước hãm chè. Tiếng nạng gỗ, tiếng dép bị kéo lê trên nền xi măng lẹt xẹt, tiếng củi rơi khiến tôi tỉnh giấc. Ba đặt cây nạng gỗ cho phần tay cầm chạm xuống đất rồi ngồi lên, một tay dùng nạng kéo những cây củi lại gần rồi cho vào bếp. Lửa rần rật cháy, ba bắc nồi nước lên rồi cầm giỏ ra vườn hái chè. Ba tôi nghiện nước chè xanh. Mẹ đã cuốc đất, xin hạt về trồng một khoảng nho nhỏ độ 30 cây để ba tiện uống. Đất quê tôi cằn cỗi, sỏi đá nên để có được khoảnh vườn chè ấy là cả một sự kỳ công, khó nhọc của mẹ. Ba lấy ghế nhựa ngồi hái cẩn thận. Ba chọn những cây chè được nắng hái trước. Ba bảo: “Nước sẽ xanh, đượm hương và ngon hơn”.

Ngày còn khỏe, ba pha ấm nước chè xanh bảo tôi đặt trên bàn gỗ kê sẵn ngoài hiên. Tầm 7 giờ, ông Trong, thầy Minh (thầy giáo của ba) lần lượt đến. Sau những hỏi thăm sức khỏe, ăn uống là những câu chuyện về làng trên xóm dưới, về rộng dài đất nước và cả những nước ở bên kia bán cầu. Câu chuyện cứ lan man đến những năm tháng đội mũ rơm đi học, đào đất đắp kênh thủy lợi đến những trận chiến trong lằn ranh còn mất. Vòng tròn câu chuyện rộng dần khi có các cụ hưu trí ghé lại và kể về những ngày xưa đồng ruộng, những chạy lũ canh khuya, những đói no rưng rưng trên vành mắt... Ngày ông Trong mất, ba tôi buồn lắm. Ba nhìn chiếc ghế ông hay ngồi, rót một ly nước chè để sẵn rồi lặng im trông vời ra những đóa mẫu đơn trước sân.

Rồi những cuộc chuyện trò dần thưa vắng theo thời gian. Ba ngày một yếu. Mỗi bận về quê, ba bảo tôi dìu ra chiếc bàn gỗ ngoài hiên để ngồi hóng gió. Quãng đường dăm mét ba bước đi đầy khó nhọc như khoảng lặng dăm năm thời cuộc. Ba nhấm nháp ly nước chè tôi pha rồi dõi đôi mắt mờ đục ra sân.

Lâu rồi, tôi chưa về thăm ba. Lâu rồi, ba chưa ra ngồi nơi chiếc bàn gỗ quen thuộc. Tôi bất giác giật mình bởi nhận ra những cây chè chưa ai cưa gốc để ra chồi mới. Hương nước chè thơm xộc lên cánh mũi, những sợi khói bay theo. Sợi khói như trách móc, như giận hờn, lại như nhớ thương mà quẩn quanh trước mặt. Bất giác mắt tôi nhòa lệ. Bất giác, tôi nhớ về những ngày ba còn khỏe, ngày của những ấm chè xanh neo sợi khói tỏa hương.

 

ĐÔNG HÒA 

 

Có thể bạn quan tâm

Gương mặt thơ: Trần Kim Hoa

Gương mặt thơ: Trần Kim Hoa

(GLO)- Không phải cho tới năm 2020, khi được nhận Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam cho tập thơ “Bên trời”, nhiều người mới biết tới Trần Kim Hoa, mà trước đó rất lâu, giọng thơ đầy nội lực của một nữ nhà báo xông xáo đã khiến cán cân thơ nữ trên thi đàn Việt có phần nghiêng lệch.
Thơ Hoàng Đăng Du: Nhớ làng

Thơ Hoàng Đăng Du: Nhớ làng

(GLO)- Làng quê với bao hình ảnh, âm thanh quen thuộc luôn khiến những người con tha hương bồi hồi, nhớ nhung khôn nguôi. Với tác giả Hoàng Đăng Du cũng vậy, bóng tre trưa hè, từng con ngõ, cánh đồng, dáng mẹ liêu xiêu vẫn luôn khiến ông thổn thức, nhớ thương.
Bảo tàng Louvre chuẩn bị di dời Mona Lisa

Bảo tàng Louvre chuẩn bị di dời Mona Lisa

Bức chân dung Mona Lisa có thể sẽ có một phòng riêng tại bảo tàng Louvre. Chủ tịch bảo tàng, bà Laurence des Cars, nói với đài truyền hình France Inter rằng quyết định này sẽ mang lại cho du khách, nhiều người trong số họ đến thăm Louvre chỉ vì Mona Lisa, một trải nghiệm tốt hơn.
Gương mặt thơ: Nguyễn Bình Phương

Gương mặt thơ: Nguyễn Bình Phương

(GLO)- Anh khởi đầu từ thơ, từ hồi chưa vào quân đội, rồi thành công về đường văn xuôi với những tiểu thuyết và truyện ngắn nổi tiếng, là một cây bút văn xuôi với rất nhiều thành tựu, những là “Một ví dụ xoàng”, “Mình và họ”, “Người đi vắng”, “Vào cõi”, “Ngồi”, “Những đứa trẻ chết già”...
Tiết mục Hồn chiêng Tây Nguyên (cụm Công đoàn số 1) đạt giải 3 thể loại múa tại hội diễn. Ảnh: Vũ Chi

Ayun Pa: Sôi nổi Hội diễn nghệ thuật quần chúng trong đoàn viên, người lao động

(GLO)- Hội diễn nghệ thuật quần chúng trong đoàn viên, người lao động thị xã Ayun Pa (tỉnh Gia Lai) năm 2024 là hoạt động thường niên, tạo sân chơi bổ ích cho những người làm nghệ thuật không chuyên. Với sự chuẩn bị chu đáo, các cụm Công đoàn đã mang đến nhiều tiết mục đặc sắc, hấp dẫn.
Thơ Nguyễn Ngọc Phú: Tấm áo Điện Biên

Thơ Nguyễn Ngọc Phú: Tấm áo Điện Biên

(GLO)- Tấm áo trấn thủ đã trở thành biểu tượng gắn liền với người chiến sĩ Điện Biên trong suốt 56 ngày, đêm "đánh lấn từng thước đất". Ngắm nhìn tấm áo ấy được trưng bày trong bảo tàng, tác giả Nguyễn Ngọc Phú bồi hồi, tưởng như được sống lại phút giây chiến đấu hào hùng của cha anh.
Thơ Hà Hoài Phương: Tự khúc

Thơ Hà Hoài Phương: Tự khúc

(GLO)- "Tự khúc" của tác giả Hà Hoài Phương là những chiêm nghiệm rất thực về cuộc đời. Sau cơn mưa trời lại sáng, không có điều gì tồn tại mãi, dù đó có là những niềm vui, hạnh phúc hay khổ đau...
Xếp sách nghệ thuật

Xếp sách nghệ thuật

(GLO)- Như một kiến trúc sư với nguyên vật liệu là sách, các nhân viên Thư viện tỉnh Gia Lai đã dày công sáng tạo và mô phỏng thành công nhiều công trình văn hóa-lịch sử đẹp mắt nhằm nâng cao hiệu quả tuyên truyền về văn hóa đọc.
Thơ Ngô Thanh Vân: Vào hội

Thơ Ngô Thanh Vân: Vào hội

(GLO)- Đất trời Tây Nguyên trong bung biêng thanh âm cồng chiêng, men cay rượu cần nồng nàn, vấn vít, nhịp xoang quyến luyến, tay nắm tay chẳng rời... được nhà thơ Ngô Thanh Vân một lần nữa nhắc đến trong bài thơ "Vào hội".

Thơ Lê Vi Thủy: Mẹ

Thơ Lê Vi Thủy: Mẹ

(GLO)- Đằng sau những người chiến sĩ cống hiến máu xương cho Tổ quốc là sự hy sinh lặng lẽ của những người mẹ. Họ lặng thầm tiễn lần lượt chồng, con lên đường để rồi mòn mỏi chờ đợi, nỗi đau dằng dặc đổi lấy niềm vui chung của quê hương, đất nước...

Nhà báo-nhà văn Nguyễn Hoàng Thu: Cả đời gắn bó với Tây Nguyên

Nhà báo-nhà văn Nguyễn Hoàng Thu: Cả đời gắn bó với Tây Nguyên

(GLO)- Tôi bước vào nghề báo thì gặp anh Nguyễn Hoàng Thu. Bấy giờ, anh cũng mới vào Báo Thanh Niên, thường trú ở Tây Nguyên. Lúc này, anh còn độc thân, sống ở Buôn Ma Thuột. Anh hơn tôi đến chục tuổi, thường đội chiếc mũ beret màu đen trông rất lãng tử, nhưng tính tình khá trẻ trung và cá tính.

Thơ Phạm Đức Long: Mây trắng trời quê

Thơ Phạm Đức Long: Mây trắng trời quê

(GLO)- Biết bao nhiêu người đã ngã xuống, đổi máu xương cho đất nước, quê hương thanh bình. Thương xót và biết ơn, những dòng thơ của nhà thơ Phạm Đức Long cũng trở nên da diết: "Xin người hóa núi hóa sông/Ngàn năm mây trắng phiêu bồng bóng quê!"...