Mưu sinh về già

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Mớ rau, xấp vé số của những cụ già lưng còng, tóc bạc ngoài 80 tuổi gây sự chú ý nhất định đối với nhiều người. Có lẽ hình ảnh ấy gợi lên sự cảm thông, trắc ẩn trong mỗi con người trước dòng chảy cuộc sống bộn bề, hối hả. Còn với các cụ, tuổi già mưu sinh lắm lúc cũng là niềm vui. 
Long đong những phiên chợ
Bà Luân giật mình vì không ngờ tôi đến thăm nhà như lời hứa ban sáng. Vỗ nhẹ vào tay tôi, bà móm mém cười: “Mô Phật! Vậy mà con đến thật à?”. Rồi bà chỉ tôi ngồi xuống mép chiếc giường cũ kỹ.
Chỗ bà nằm hướng ra ô cửa sổ trông thấy vườn rau mùa nào thức nấy. Cạnh cửa sổ là chiếc bàn gỗ nhỏ xíu để đồ dùng thiết yếu. Một bì ni lông đựng đầy ve chai bà lượm lặt được chưa kịp bán. Nồi cơm nhỏ đặt ngay đầu giường, trên thùng sơn đựng gạo để tiện cắm phích điện. Bếp gas mini bà để sát tường đối diện giường, dành để nấu nướng... Tất cả đều cũ kỹ.
Con dâu bà nói, mấy chục năm nay, bà kiên quyết ăn uống riêng mặc cho con cháu năn nỉ. Bà muốn tự làm tự ăn, không nhờ vả nhiều vào con cái.
3-12 Bà Nguyễn Thị Ngận trong căn phòng nhỏ cũ kỹ của mình-ảnh Phương Linh
Bà Nguyễn Thị Ngận trong căn phòng nhỏ cũ kỹ của mình. Ảnh: Phương Linh
Mọi người ở cuối con hẻm 29 Lê Duẩn (phường Phù Đổng, TP. Pleiku) thường gọi bà Nguyễn Thị Ngận là “bà Luân bán rau”. Hơn 30 năm nay, thời gian biểu của bà đơn giản là sáng, chiều ra chợ Phù Đổng làm bạn với mớ rau, quả ớt; trưa và tối về nghỉ ngơi trong căn phòng rộng chưa đầy 9 m2 cũ kỹ ấy.
Từ nhà ra đến chợ cũng chỉ hơn 1 cây số nhưng lại là quãng đường dài với người 88 tuổi như bà. Con dốc cao từ đường Lê Duẩn dẫn vào hẻm nhà bà khiến chiếc xe máy của tôi lắc lư. Vì thế, những khi đứa cháu bận, bà thường xách đồ ra đầu ngõ quá giang ai đó ngang qua để lên hết đầu đường. Nhiều người thương tình thì chở giùm luôn ra tới chợ. Buổi trưa, có ông xe thồ đều đặn chở bà về nhà với 10.000 đồng tiền công.
Bà Ngận có lẽ là “tiểu thương” lớn tuổi nhất ở chợ Phù Đổng. Sạp rau của bà trông đơn sơ khi tất cả bày biện trên một tấm bao tải trải dưới đất. Tuổi cao nên không thể đi chợ đầu mối để lấy hàng. Mỗi sáng, bà đến thật sớm, đợi sang lại rau của chị em phụ nữ dân tộc thiểu số gùi ra, khi thì vài bó rau muống, rau cải, bắp sú, lúc là đọt su, cà ghém, ớt hay mớ hành, ngò. Thỉnh thoảng, sạp rau có thêm bì rau má, mớ đậu bắp hay vài bó ngò gai bà “thu hoạch” từ vườn nhà.
Năm 1975, bà đưa 4 đứa con nhỏ từ huyện Chư Prông về khu thung lũng cuối con hẻm đường Lê Duẩn dựng lều sinh sống. Chồng mất trong chiến tranh, một mình bà gồng gánh trồng rau, làm thuê nuôi con khôn lớn. Bây giờ, cả 4 người con đều đã có gia đình. “Đứa nào cũng có công việc, nó phải chăm con cái, kinh tế cũng không khá giả gì nên bà tự làm tự ăn. Già rồi, ăn uống bao nhiêu đâu hả con”-bà Ngận nói bằng chất giọng Bình Định đặc sệt.
Khẽ nhìn, tôi hiểu khách hàng mua vì thương bà già lọm khọm mà phải bươn chải kiếm sống nhiều hơn là vì giá trị, sự hấp dẫn của món hàng. “Mỗi ngày bán được chừng vài trăm ngàn đồng cả vốn, lời vài ba chục ngàn đủ để bà mua mắm ăn qua ngày thôi con. Bán buổi sáng thôi, buổi chiều bà lên nhặt hành, ngò cho sạch sẽ để hôm sau bán tiếp, chứ để hôm sau làm đâu kịp”-bà Ngận nói.
Mặc dù đã 86 tuổi nhưng bà Trần Thị Bồng vẫn phải bươn chải mưu sinh. Ảnh: Phương Linh
Mặc dù đã 86 tuổi nhưng bà Trần Thị Bồng vẫn phải bươn chải mưu sinh. Ảnh: Phương Linh
Nếu như bà Ngận tự làm để nuôi mình thì bà Trần Thị Bồng (thôn 2, xã Hà Tam, huyện Đak Pơ) phải gồng gánh thêm 3 miệng ăn trong nhà. Gần 1 năm nay, bà Bồng ngày 2 lượt đi về giữa huyện Đak Pơ và TP. Pleiku, khi thì xe buýt, lúc bằng xe đò để họp chợ. Hành trang đi cùng là vài giỏ rau củ các loại do mấy đứa cháu ở nhà trồng được. Bà thường ngồi bán bên mé vỉa hè đường Nguyễn Thiện Thuật (TP. Pleiku), cạnh vài hàng bán cá.
Thắc mắc sao phải đi bán ở chợ xa như thế, bà Bồng cười nheo nheo đôi mắt nói: “Bà có đứa cháu ở trên này, nó nói đem rau lên đây bán cho được giá nên theo thôi. Bán ngày cũng được vài trăm mà đi xe hết mấy chục ngàn đồng. Nhiều khi nhà xe thương người già, lấy giá rẻ thôi đó”.
Hỏi ra mới biết, con gái bà Bồng đi làm trong TP. Hồ Chí Minh để lại 3 đứa cháu cho bà chăm sóc. Đứa lớn năm nay 14 tuổi đã nghỉ học ở nhà phụ giúp bà trông 2 em nhỏ và làm việc nhà. Số tiền 1 triệu đồng con gái gửi về hàng tháng không đủ để trang trải cuộc sống của 4 bà cháu. Vậy nên, bà Bồng phải “kiếm kế sinh nhai” dù đang ở cuối con dốc cuộc đời. Vóc người nhỏ bé, dáng lom khom của cụ bà 86 tuổi loay hoay sắp xếp mớ rau củ ra vỉa hè khiến nhiều người thương cảm.
Bà Trần Thị Út-chủ sạp cá bên cạnh chia sẻ: “Ở đây, ai thấy bà cũng thương hết. Tuổi của bà lẽ ra được an hưởng mà giờ vẫn phải chật vật, lặn lội đường xa để bán buôn kiếm tiền nuôi cháu, ai mà không chạnh lòng. Có hôm đau ốm, mưa gió mà bà vẫn không chịu nghỉ”. Đôi khi, bà Út và các tiểu thương khác lại đến mua giúp bà Bồng quả bầu, vài ký cà chua, dưa leo… cũng bởi cảm thông với hoàn cảnh của bà Bồng.
Còn sức còn bán buôn
Đúng như dự đoán, khi tôi đến, bà Hồ Thị Đức (77 tuổi) đã có mặt ngay chân cột đèn giao thông đường Trường Chinh-Lê Thánh Tôn (phường Trà Bá, TP. Pleiku). Người dân Phố núi đã quá quen thuộc với hình ảnh bà cụ có dáng người thấp nhỏ, thường mặc áo bà ba ngồi bên thúng bánh ít lá gai. Thậm chí, tôi thuộc lòng lịch trình của bà.
Buổi sáng, bà sẽ ngồi bán bên đường Nguyễn Đình Chiểu. Khoảng 10 giờ, bà sẽ chuyển sang trước quán cơm Ngọc Lâm (đường Phan Đình Phùng). “Giờ đó, xe khách họ đến ăn cơm đông nên bán bánh cũng dễ hơn”-giọng bà Đức có vẻ phấn khích.
Buổi chiều, bà về ngồi ngay cột đèn giao thông này. Thúng bánh vơi đi cũng là lúc con gái ghé đón bà về bán thêm một chút tại khu chợ gần nhà ở làng Nhao (xã Ia Kênh, TP. Pleiku). Hiếm khi bà chịu về nhà khi còn hàng. Ngày ít nhất bà bán chừng 300 chiếc bánh, nhiều thì khoảng 500 chiếc.
“Đi bán quen rồi. Ở nhà, bà buồn sinh bệnh, con ơi!”-bà Đức kéo dài chữ “ơi” một cách hài hước. Mau mắn, xởi lởi nên bà được lòng khách, bán được nhiều bánh dù cả ngày buôn bán ở vỉa hè. Trên mảnh đất nhỏ ở làng Nhao có 3 căn nhà nằm cạnh nhau: mặt đường là nhà con gái, tiếp đến là nhà bà, sau cùng là nhà của đứa cháu ngoại.
“Già mà còn vất vả là để kiếm tiền chi dùng, ăn uống, mua quà bánh cho cháu. Đi bán cho khỏe, gặp người này người kia nói chuyện vậy mà vui. Cả năm hầu như bà không nghỉ ngày nào đâu”-bà Đức chia sẻ.
Dù hành trình bán vé số nhiều khó khăn nhưng ông Lê Văn Nhứt vẫn luôn vui vẻ. Ảnh: Phương Linh
Dù hành trình bán vé số nhiều khó khăn nhưng ông Lê Văn Nhứt vẫn luôn vui vẻ. Ảnh: Phương Linh
Người già ít khi chịu ngồi yên, họ luôn muốn kiếm việc gì đó làm để tay chân không bị rảnh rỗi, để máu huyết lưu thông, phụ giúp con cái và hơn hết là để thấy mình còn có ích. Giống như ông Lê Văn Nhứt (tổ 9, phường Phù Đổng, TP. Pleiku) lấy việc đi bán vé số làm cớ… tập thể dục mỗi ngày.
Bắt đầu từ 7 giờ, ông chậm rãi đi qua từng con hẻm mời chào mọi người mua “vận may”, “nhấm nháp” niềm vui khi được làm việc mình thích. Khi nào mệt, ông ngồi nghỉ dưới bóng cây bên đường, trò chuyện cùng bác xe thồ hay chị “đồng nghiệp”. “Con cái biết tôi đi bán vé số nó không cho đâu nhưng mà tôi thích vậy, coi như đi thể dục cho khỏe người mà có thêm thu nhập”-ông Nhứt nói.
Hành trình mỗi ngày của ông cố định từ các con hẻm ngang dọc của tổ 8, tổ 3 (phường Phù Đổng), vòng qua đường Nguyễn Viết Xuân-Lê Thánh Tôn-Trường Chinh rồi về đại lý vé số. Ông tâm sự: “Thường thường đại lý phát 300 tờ, có khi 500 tờ. Mỗi ngày, tôi bán được khoảng 150-200 tờ thôi. Trưa thì ăn bánh mì, bánh chưng qua bữa. Tiền kiếm được không nhiều nhưng đủ để tôi dành dụm khi đau ốm. Vậy mà tôi đã có thâm niên bán vé số được 9 năm rồi đấy”.
Bán thêm được mấy tờ vé số, ông Nhứt vui lắm và chỉ kịp nói vài câu với tôi rồi vội vàng rảo bước. Sắp đến giờ xổ số mà trên tay ông vẫn còn cả cọc vé dày cộm. Dáng người dong dỏng cao của ông cụ râu dài, đội chiếc mũ vành rộng, vai đeo chiếc cặp đựng nước, cuốn sổ ghi chép nghiêng nghiêng xuống mặt đường dưới ánh nắng chiều đông lạnh sắt se.
PHƯƠNG LINH

Có thể bạn quan tâm

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Vân Anh năm nay 40 tuổi, sống cách Hoàn Kiếm của Hà Nội chỉ hơn chục cây số. Chị từng là giám đốc điều hành của một công ty có hàng trăm nhân viên, quen với áp lực, nhịp sống gấp gáp và những quyết định lớn nhỏ mỗi ngày.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

(GLO)- Trên vùng đất cát trắng bạc màu, “khỉ ho cò gáy”, nông dân Nguyễn Xuân Ánh (SN 1972, thôn Thuận Phong, xã Hội Sơn) đã bền bỉ dựng nên một trang trại tổng hợp gần 10 ha, bình quân lợi nhuận 500 - 700 triệu đồng/năm.

Bình yên sau những ngày lạc lối

Trở về con đường sáng sau những ngày lạc lối

(GLO)- Thời gian qua, lực lượng Công an tỉnh Gia Lai đã kiên trì bám cơ sở, cùng cấp ủy, chính quyền địa phương, người có uy tín cảm hóa, thức tỉnh những đối tượng từng nghe theo tổ chức phản động FULRO. Nhờ đó, nhiều người đã từ bỏ những việc làm sai trái, quay về với con đường sáng và vòng tay yêu thương của buôn làng.

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

(GLO)- Càng gần đến Tết Nguyên đán, những căn nhà mới của người dân vùng bão lũ càng hiện rõ hình hài. Khi những mái ấm được dựng lên từ mồ hôi, công sức của bộ đội và sự chung tay của cộng đồng, mùa xuân cũng kịp về sớm hơn với những gia đình lam lũ từng chịu nhiều mất mát do thiên tai.

Bo bo vào mùa đẫy hạt

Bo bo vào mùa đẫy hạt

(GLO)- Cuối năm, trên những nương rẫy vùng cao xã Krong (tỉnh Gia Lai), bo bo (còn có tên gọi khác là cao lương, lúa miến, mộc mạch) bước vào thời điểm chín rộ, hạt căng tròn, báo hiệu mùa thu hoạch đã đến.

Ký ức lúa nương thiêng

Ký ức lúa nương thiêng

(GLO)- Trên những triền núi ở xã Vân Canh (tỉnh Gia Lai), đồng bào người Chăm H’roi và Bahnar vẫn gieo trồng lúa nương. Với họ, đây không chỉ là vụ mùa mà quan trọng hơn là cách gìn giữ ký ức của cha ông, hương vị thiêng quý của núi rừng.

Tìm lại mình từ bóng tối

Tìm lại mình từ bóng tối

Những cơn “phê” chớp nhoáng, những phút ngông cuồng tuổi trẻ, nông nổi đã đẩy nhiều thanh niên ở Quảng Ngãi lao vào vòng xoáy ma túy. Khi tỉnh lại, trước mắt họ chỉ còn là gia đình tan tác, sức khỏe tàn phá và tương lai bị bóng tối nghiện ngập nuốt chửng.

Vào rốn lũ cứu người

Vào rốn lũ cứu người

Giữa lúc thiên nhiên thử thách, họ đã chọn hành động; giữa hiểm nguy, họ chọn dấn thân và giữa bao nỗi lo, họ mang đến hy vọng. Những chàng trai từ Đà Lạt, Phan Thiết đã vượt hàng trăm kilomet giữa mưa lũ, sạt lở để đến với người dân vùng lũ Khánh Hòa, Phú Yên (cũ).

null