Mùa thơm

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Nếu thời gian có một hình dung rõ ràng, có lẽ tôi sẽ cất riêng mùa thu lại cho mình, giấu vào một chiếc túi, để khi nhung nhớ, lại có thể đem ra nhìn ngắm.
Cái mùa gì mà dễ làm say lòng người đến lạ. Say ở nắng ở mưa, say ở khí trời dịu dàng thanh mát, say ở những đóa mây nhẹ bẫng như treo lên giữa tầng không. Vừa rỉ rả mưa đấy, đã chợt như chỉ còn lại lớp sương mù la đà vơ vẩn, rồi nắng mảnh nhẹ lơ đãng rơi xuống lớp sương mù đùng đục khiến không gian chợt bừng lên. Nhẹ nhõm đến độ, đi giữa đất trời, cảm thấy mình đến thở cũng nên thật khẽ, sợ làm lay động đến tất thảy xung quanh.
Trong khu vườn chớm thu, cây lá đã vào độ đằm mình để dồn hết cho những chùm quả chín. Mới hôm nào, tôi còn say sưa với những chùm bông bưởi trắng nở khắp vòm cây, hương hoa ngào ngạt ướp đẫm cả một góc vườn, thì nay, những quả bưởi đã nặng trĩu cả cành, lớp vỏ xanh căng mịn óng. Những quả hồng đang dần thắp đỏ mình theo nắng. Những quả lựu cũng vậy, chín ngọt dần theo những chuyển động của mùa. Những quả thị vàng mơ lấp ló trong vòm lá như những con mắt nắng đang mở tròn nhìn mùa chín thơm dần trên đôi tay trẻ nhỏ. Bất chợt nhớ quá cái túi mắt lưới đan bằng sợi cây đay tươi tước nhỏ đựng quả thị vàng như nhốt cả mùa thu đầy hương thơm và dịu ngọt mà tôi luôn khư khư giữ trong tay. Như thể, nếu tôi chỉ cần sểnh tay, là cái mùa chín hươm đầy mê dụ kia sẽ mãi mãi tuột mất khỏi mình.
Với tôi, mùa thu luôn ắp đầy hương thơm. Không chỉ là mùi hương cụ thể của cỏ cây hoa trái, mà có lẽ, phần nhiều hơn, đó là sự ắp đầy hương thơm trong mường tượng. Đôi khi, thoảng qua tôi là mùi thơm đầm đậm của quả thị chín, thỉnh thoảng là mùi thơm hăng hắc của hoa cúc chi, có lúc, lại là hương cốm thanh thanh tỏa ra từ một đêm ngâu muộn… Ngay cả không gian cũng như ướp đẫm hương thơm. Hương thơm của hoa ngâu hoa quế, hương cỏ mật dậy đêm; hương của đám lá khô đang hoai mục đi trong đất; hương gỗ thông lựng thơm trong những thoảng gió chiều... Mỗi ban mai hoặc khi đêm vắng, mỗi khắc mưa hay lúc nắng mảnh nhẹ buông, đều như cảm nhận được thứ hương thơm ướp trong không gian khiến con người như say lịm đi, đầy mê hoặc. Những mùi hương, khi thì dịu nhẹ, lúc lại nồng nã luôn có sức lay động mạnh mẽ thứ cảm xúc xốn xang trong tiết trời se sắt.
Minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang
Con người ta đi tới đâu, sẽ mang theo quê hương và kỷ niệm. Không xa lạ gì việc những người Việt định cư ở nước ngoài mang theo hoa mai, hoa đào để trồng trong vườn nhà, cũng không khó gì để tìm thấy phở, bánh mì hay bất cứ một món ăn thuần Việt nào ở những khu người Việt sinh sống tại nước ngoài… Trong hành trang của người xa xứ, đôi khi có thêm ít hạt giống, vài cây con bé xíu được bao bọc thật cẩn thận. Khi họ gieo một hạt mầm hay đặt một cây non xuống mảnh đất mới, là họ đã bắt đầu nuôi dưỡng những kỷ niệm trong đời sống thực tại của mình. Thế nên, lích kích nấu một món ăn từ thơ bé, ngồi lẩn thẩn làm một con diều, một chiếc đèn ông sao hay một việc gì tương tự thế, với rất nhiều thời gian và tâm sức, không hẳn chỉ đơn thuần là nhu cầu hưởng thụ vật chất, mà sâu thẳm nơi những việc vẻ như “mất thời gian” đó, chính là việc chúng ta luôn khát khao được sống mãi với những gì đẹp đẽ đã vuột mất khỏi thời gian. Thế nên một ngày, khi mùa thu vừa chớm, quả thị hươm vàng treo lơ lửng vào tháng 8 giữa cao nguyên, tựa như mắt nắng mở tròn nhìn một đứa bé con trong tôi đầy lạ lẫm, trên từng ngón mùa nao nức hương thơm của ký ức xa xưa, tôi như lạc về những mắt lưới mùa thu trong đôi tay bé xíu.
Cuộc sống vẻ như ngày một nhanh gấp, ngày càng tiện ích. Thế giới ngày càng phẳng, mọi khoảng cách về không gian không còn là vấn đề quan trọng. Chỉ có khoảng cách trở về ngày cũ là mỗi ngày càng một xa dần. Trong cái không gian phẳng của thực tại, tôi như kẻ lẩn thẩn, mãi loanh quanh với những mùa thơm dịu ngọt của riêng mình.
Chúng ta, ai cũng đã từng là trẻ nhỏ. Và kỳ diệu thay, tất cả những đứa trẻ đều có những kỷ niệm được cất giữ như những món quà quý. Cho đến tận khi đã không còn là một đứa trẻ nữa, chúng ta vẫn nhớ, vẫn ước được quay trở về những ngày tháng năm ấy hoặc chí ít, được sống lại với những kỷ niệm mà mình luôn cất giữ. Thì ra, trong suốt hành trình, phần nhiều là vô cùng đơn độc của một đời dài, thứ chúng ta luôn quay quắt kiếm tìm, lại là một phần của chính mình.
Tôi nhẹ nâng những mùa thơm trên tay, thấy từng ngón mùa nao nức đẫm hương thu vừa chớm.
ĐÀO AN DUYÊN

Có thể bạn quan tâm

Biến giấy vụn thành… tranh

Biến giấy vụn thành… tranh

(GLO)- Chỉ với hộp hồ dán, xấp giấy báo vụn, cuốn lịch cũ cùng tâm hồn nghệ sĩ, ông Diệp Năng Thông (SN 1936, số 31 Lê Lợi, phường Tây Sơn, TP. Pleiku) đã tạo ra hàng trăm bức tranh sống động về quê hương, đất nước.
Lữ Hồng: Từ ô cửa đến những chân trời

Lữ Hồng: Từ ô cửa đến những chân trời

(GLO)- Đầu tháng 6 này, Lữ Hồng ra mắt tập thơ mới nhất mang tên “Ô cửa vẫn sáng đèn” (Nhà xuất bản Hội Nhà văn). 50 bài trong tập là man mác nỗi lòng của người ngoài 30 tuổi, đã đủ cho những rắn rỏi nhìn nhận, soi rọi vào mình và thế giới xung quanh.
Thơ Nguyễn Đình Phê: Bên hàng thông trăm tuổi

Thơ Nguyễn Đình Phê: Bên hàng thông trăm tuổi

(GLO)- Hàng thông trăm tuổi là một điểm đến hấp dẫn không chỉ của người dân Gia Lai mà cả du khách gần xa. Niềm tự hào khi quê hương sở hữu một cảnh đẹp hữu tình đã khiến tác giả Nguyễn Đình Phê cảm tác nên bài thơ "Bên hàng thông trăm tuổi" với những câu từ giàu hình ảnh.
Thơ Phạm Thanh Dũng: Lời tỏ tình mùa hạ

Thơ Phạm Thanh Dũng: Lời tỏ tình mùa hạ

(GLO)- "Lời tỏ tình mùa hạ" là một bài thơ tình đầy lãng mạn, giàu hình ảnh của tác giả Phạm Thanh Dũng. Trong cơn mưa mùa hạ, chút nắng chiều hoàng hôn, gió mênh mang, lòng chàng trai nhận ra tình yêu chân thành dành cho cô gái, lòng bỗng thoảng chút bâng khuâng "tình ta có đậm đà"...
80 năm vang mãi bản hùng ca

80 năm vang mãi bản hùng ca

(GLO)- Đó là chủ đề Liên hoan nghệ thuật quần chúng lực lượng vũ trang và thanh niên, sinh viên lần thứ X (khu vực miền Trung-Tây Nguyên) do Tổng cục Chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam tổ chức từ ngày 20 đến 26-5 tại Nhà văn hóa Binh đoàn 15.