Mùa cà phê

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Bất kể là vào mùa nào đi chăng nữa thì cái không khí rạo rực của cụm từ “vào mùa” cũng khiến ta liên tưởng đến việc hưởng thụ thành quả lao động sau những tháng ngày vất vả. Tây Nguyên của tôi cũng đang rạo rực như vậy, không chỉ là mùa dã quỳ, mùa cỏ hồng mà là mùa của ngược xuôi tất bật trong mùa thu hoạch cà phê.
Cách đây khoảng 1 tháng, nhiều gia đình đã túc tắc ra vườn rẫy nhưng chỉ là thu hái đợt cà phê chín sớm, tranh thủ hái trước chứ không là khi vào mùa, cây sẽ bị chín quá và tự rụng quả. Quả cà phê lúc này ít chín đỏ mà chỉ hơi hanh vàng hoặc cam đỏ thôi, cứ từng chùm, từng chùm trĩu quả nối nhau đến tận cành lá non mới ngừng lại. Thu hoạch đầu mùa không nhiều, một ngày chỉ vài bao đổ lại. Cái khoảng sân đã được cào cỏ, quét dọn sạch sẽ, trải bạt ra, người đi hái về vừa trút xuống là người ở nhà tranh thủ cào cà phê ra phơi ngay. Phải tranh thủ nắng, tranh thủ sân đang còn rộng, tranh thủ cà phê đang còn ít phơi cho chóng khô. Chứ đến lúc vào mùa thì sân nhà nào nhà nấy đều đầy ắp cà phê, sợ phơi không kịp, cứ phải đổ xếp lớp dày rồi canh trở rất mất công.
 Ảnh minh họa: Đức Thụy
Ảnh minh họa: Đức Thụy
Thế rồi ào một cái, cà phê chín. Không còn mùi thơm ngào ngạt tinh khôi như khi ra hoa, những quả cà phê đã chín đỏ. Cây trĩu cong cành xuống hố, những phiến lá xanh to không thể che giấu được màu quả mà lại như đang làm nhiệm vụ tôn lên những chùm quả cà phê dần đỏ mọng lên từng giờ theo cái nắng hanh hao của mùa khô. Vào mùa, nhà nhà tất tả đi tìm công, gọi công, rồi đổi công. Đây là công đoạn rộn ràng và cũng chật vật nhất, bởi vào mùa rồi thì bao nhiêu nhân công cho đủ, huy động cả người nhà, tìm người làm theo ngày, theo mùa mà nhiều lúc còn không ra. Cà phê thường chín đồng loạt nên công theo mùa vụ phải huy động rất nhiều, một số gia đình cứ đến mùa là lại nhờ anh em ở dưới quê lên giúp. Cái cảnh thường thấy nhất trong mùa cà phê ở Gia Lai chính là người lớn đồng loạt vào rẫy cắm chốt để thu hái, để coi công, để phơi phóng luôn trong khu nhà rẫy đến khi xong mùa mới trở ra. Chính vì thế, những ngôi nhà vào mùa chỉ còn lại toàn người già và trẻ nhỏ tự chăm sóc lẫn nhau.
Không khí vào mùa cà phê nhộn nhịp nhất là ở trong những khu rẫy, san sát, liền kề. Tan sương là cả đoàn người kéo ra rẫy, người giăng bạt, tỉa cành, người bắc thang, người tuốt quả, cứ thế, nhịp nhàng và rôm rả chuyện trò. Xong cây này, lại kéo bạt qua cây khác, bạt đầy thì vơ lá, nhặt cành, trút quả vào, đóng bao. Nói thì nghe nhanh và nhẹ nhàng vậy, chứ việc thu hái cà phê khá mệt nhọc vì ở những cành dày quả, kiến và sâu là 2 loài vật dễ đụng nhất mùa, mỗi khi tuốt quả thì kiến lại ùa ra, ngứa rân. Thế nên phải che chắn, phải mặc áo dài tay, trùm mũ, mang khẩu trang để đỡ bụi, đỡ kiến, những đôi bao tay dày cộp mới đầu tuốt quả còn êm tay, tuốt xong 1 ngày đôi bao tay nào cũng bung sợi, để ngày sau lại phải lồng thêm đôi nữa. Nhịp điệu ngày mùa cứ thế tiếp diễn cho đến cuối ngày, cuối mùa…
LÊ THỊ KIM SƠN

Có thể bạn quan tâm

Tiết mục Hồn chiêng Tây Nguyên (cụm Công đoàn số 1) đạt giải 3 thể loại múa tại hội diễn. Ảnh: Vũ Chi

Ayun Pa: Sôi nổi Hội diễn nghệ thuật quần chúng trong đoàn viên, người lao động

(GLO)- Hội diễn nghệ thuật quần chúng trong đoàn viên, người lao động thị xã Ayun Pa (tỉnh Gia Lai) năm 2024 là hoạt động thường niên, tạo sân chơi bổ ích cho những người làm nghệ thuật không chuyên. Với sự chuẩn bị chu đáo, các cụm Công đoàn đã mang đến nhiều tiết mục đặc sắc, hấp dẫn.
Thơ Nguyễn Ngọc Phú: Tấm áo Điện Biên

Thơ Nguyễn Ngọc Phú: Tấm áo Điện Biên

(GLO)- Tấm áo trấn thủ đã trở thành biểu tượng gắn liền với người chiến sĩ Điện Biên trong suốt 56 ngày, đêm "đánh lấn từng thước đất". Ngắm nhìn tấm áo ấy được trưng bày trong bảo tàng, tác giả Nguyễn Ngọc Phú bồi hồi, tưởng như được sống lại phút giây chiến đấu hào hùng của cha anh.
Thơ Hà Hoài Phương: Tự khúc

Thơ Hà Hoài Phương: Tự khúc

(GLO)- "Tự khúc" của tác giả Hà Hoài Phương là những chiêm nghiệm rất thực về cuộc đời. Sau cơn mưa trời lại sáng, không có điều gì tồn tại mãi, dù đó có là những niềm vui, hạnh phúc hay khổ đau...
Xếp sách nghệ thuật

Xếp sách nghệ thuật

(GLO)- Như một kiến trúc sư với nguyên vật liệu là sách, các nhân viên Thư viện tỉnh Gia Lai đã dày công sáng tạo và mô phỏng thành công nhiều công trình văn hóa-lịch sử đẹp mắt nhằm nâng cao hiệu quả tuyên truyền về văn hóa đọc.
Thơ Lê Vi Thủy: Mẹ

Thơ Lê Vi Thủy: Mẹ

(GLO)- Đằng sau những người chiến sĩ cống hiến máu xương cho Tổ quốc là sự hy sinh lặng lẽ của những người mẹ. Họ lặng thầm tiễn lần lượt chồng, con lên đường để rồi mòn mỏi chờ đợi, nỗi đau dằng dặc đổi lấy niềm vui chung của quê hương, đất nước...

Nhà báo-nhà văn Nguyễn Hoàng Thu: Cả đời gắn bó với Tây Nguyên

Nhà báo-nhà văn Nguyễn Hoàng Thu: Cả đời gắn bó với Tây Nguyên

(GLO)- Tôi bước vào nghề báo thì gặp anh Nguyễn Hoàng Thu. Bấy giờ, anh cũng mới vào Báo Thanh Niên, thường trú ở Tây Nguyên. Lúc này, anh còn độc thân, sống ở Buôn Ma Thuột. Anh hơn tôi đến chục tuổi, thường đội chiếc mũ beret màu đen trông rất lãng tử, nhưng tính tình khá trẻ trung và cá tính.

Thơ Phạm Đức Long: Mây trắng trời quê

Thơ Phạm Đức Long: Mây trắng trời quê

(GLO)- Biết bao nhiêu người đã ngã xuống, đổi máu xương cho đất nước, quê hương thanh bình. Thương xót và biết ơn, những dòng thơ của nhà thơ Phạm Đức Long cũng trở nên da diết: "Xin người hóa núi hóa sông/Ngàn năm mây trắng phiêu bồng bóng quê!"...

Ông Siu Phơ (bìa phải) thực hiện nghi lễ cúng với sự hỗ trợ của ông Rah Lan Hieo. Ảnh: Vũ Chi

Phú Thiện: Khai mạc lễ hội cầu mưa Yang Pơtao Apui

(GLO)- Sáng 30-4, tại Khu Di tích lịch sử-văn hóa cấp quốc gia Plei Ơi (xã Ayun Hạ, huyện Phú Thiện, tỉnh Gia Lai), UBND huyện Phú Thiện khai mạc lễ hội cầu mưa Yang Pơ tao Apui và Hội thi văn hóa thể thao các dân tộc thiểu số lần thứ XV năm 2024.
Thơ Lữ Hồng: Cho người ở lại

Thơ Lữ Hồng: Cho người ở lại

(GLO)- Chúng ta đều yêu Pleiku nhưng không phải ai cũng chọn ở lại và gắn bó. Một lúc nào đó, vào chặng cuối cuộc đời, người Pleiku tha hương mới dâng đầy nỗi nhớ. Bài thơ của Lữ Hồng ngỡ là lời của một người ra đi gửi cho người ở lại, mà cũng có thể là lời của người ở lại gửi cho chính mình...