Mắc cạn giữa ngày

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Tôi vẫn hiểu cuộc đời này đẹp lắm. Càng đối diện với lầm lạc, sợ hãi, đớn đau càng phải tìm cho ra cái ý nghĩa tiềm tàng của đời sống này. Dẫu thế, thi thoảng tôi cũng dễ bị “mắc cạn” giữa những ngày không có nổi một ý nghĩ nào hay cả. Tâm trí không choán chật muộn phiền nhưng lại rỗng tuếch đi.
Vào những ngày ấy, tôi thường đối thoại với chính mình về mấy câu chuyện không đầu không cuối. À, phải rồi! Người ta gọi đó là độc thoại. “Độc” chứ không phải “đối”, như thế lại càng có vẻ cô đơn hơn. Tôi đang có một cuộc sống yên lành. Những ký ức buồn xưa kia, giờ nhớ về cũng không còn đau lòng nữa. Nhưng có gì đó cứ quẩn quanh trong tôi. Tôi không rõ lắm. Có thể là những phù phiếm của tâm hồn. Không ra phố như thường lệ, tách rời khỏi bạn bè và trú mình trong thinh lặng. Sợ có sự hiện diện của mình, phố lại vắng thêm. Chẳng có ao ước gì, cũng không còn hứng thú cầm bút hay ngóng chờ một điều gì đó quá tốt lành nữa. Như một kẻ biết rõ mùa mưa sắp về qua đây và thôi cảm giác đón đợi. Như cái ý nghĩ rằng tháng 5 đã hết và tháng 6 lại bắt đầu, thế thôi. Tôi buông mình giữa không gian với một dáng vẻ không muộn phiền nhưng quá đỗi nhạt nhòa, lênh đênh. Thậm chí mất hết chút vốn liếng cuối cùng của niềm vui.
Tôi bắt đầu thèm vụng những ngày nghe trái tim mình thổn thức. Cuộc sống thì lúc nào cũng chạy về phía xôn xao. Tự hỏi mình cứ ngồi đây mãi mà bỏ quên đời sống này được chăng. Sao không tung tăng một bàn chân? Sao không rộn rã một ánh nhìn? Và sao không rộng mở một vòng tay? Tôi muốn cất mình lên đi tìm phố và mùa của phố. Tôi muốn cười nói với người của phố hồn nhiên như ngày còn tin nhau. Phải làm gì để thoát khỏi những ngày như có như không… Tình cờ, tôi bắt gặp cuốn ca từ “Những lời bình yên” của nhạc sĩ Quốc Bảo trên tiệm sách online và vội đặt mua. Bưu phẩm đến trong một chiều mà tôi đã toan đi nằm với trái tim nguội lạnh của mình. Tôi mở từng trang và bắt đầu khe khẽ hát. Không giống với giai điệu tôi từng được nghe. Mà cũng không nhất thiết phải giống. Hát đến câu “còn ngày dài, còn tình đầy” thì tôi ngừng lại…
Minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang
Ai đó đã nói rằng, mỗi người có một định mức hạnh phúc riêng và trong từng chặng đường của một đời người cũng có những ý niệm khác nhau về hạnh phúc. Tôi đồng ý. Có lúc, tôi thấy chỉ cần bình an là đủ. Đó là khi quá sợ hãi trước sóng gió đời mình. Có lúc, tôi lại thấy nhà văn người Hungary Marai Sandor nói đúng, sống không có đau đớn thôi thì chưa đủ, còn cần phải có niềm vui. Ông viết điều đó khi đã chứng kiến những kẻ chết vì thiếu niềm vui sống chứ không phải chết vì đau đớn. Tôi tự ngẫm mình. Nếu chỉ có bình an thôi, không mơ ước, không đam mê, không cháy bỏng nhiệt huyết liệu có ổn không?
Có lẽ “mắc cạn” vào đâu đi nữa thì tôi cũng luôn cố tìm ý nghĩa của đời sống này trong từng khoảnh khắc. Mùa xuân vừa mới trễ tràng đó mà mùa hạ lại sắp đi qua. Tháng ngày nào cũng vội. Tôi nghĩ mình sẽ tiếp tục chọn bình yên cho ngày mới. Nhưng đó sẽ là một bình yên tươi mới, một bình yên đầy thổn thức chứ không phải những bình yên nhạt nhòa.
LỮ HỒNG

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null