Lối mòn phủ rêu xanh

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
0:00 / 0:00
0:00
  • Nam miền Bắc
  • Nữ miền Bắc
  • Nữ miền Nam
  • Nam miền Nam
(GLO)- Từ khi còn bé xíu, tôi đã theo mẹ ra vườn cao su. Là đi theo để mẹ có người làm bạn vậy thôi chứ chẳng giúp được gì cả. Thế nhưng, mẹ rất vui mỗi khi có tôi đi cùng. Rồi lớn thêm một chút, tôi biết gỡ mủ tạp, bóc mủ máng… quanh quẩn giúp mẹ những việc nhỏ. Khi trưởng thành, tôi biết phụ mẹ đi cạo mủ. Tôi thấy mình lớn hẳn khi nghe mẹ gọi là “cô công nhân nhỏ đáng yêu của mẹ”.

Thời gian này, những vườn cao su trên địa bàn xã tôi bắt đầu cạo phá để thành phố quy hoạch thành khu dân cư. Chẳng còn ai chấm điểm kỹ thuật từng đường dao, cũng chẳng ai lo sẽ bị giảm sản lượng cho năm sau nữa. Tuổi thơ tôi đi cùng những mùa cao su thay lá.

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Tôi nhớ, vườn cây tán lá đan dày, xanh um giữa màu trời bàng bạc mùa mưa. Nhớ những ngày trời chưa kịp hửng nắng, tôi đã ngồi trên chiếc xe đạp lọc cọc theo phụ mẹ. Con đường mùa nắng hanh khô dễ đi là thế, đến khi mưa lại phủ màu rêu xanh, trơn trượt nên lúc nào tôi cũng vừa đi vừa gồng mình căng cứng vì sợ ngã. Mẹ thường dặn phải đi cẩn thận. Giây trước vừa nói xong giây sau đã nghe tôi ngã cái uỵch. Bộ đồ đã bám dày lớp mủ cao su chẳng buồn thấm nước, bám đất. Thì nhiều cũng thành quen, ngã xuống lại đứng lên, ai mà chẳng phải lớn.

Tôi nhớ như in lần đầu tiên ngã xe trên con đường phủ rêu xanh ấy. Lồm cồm bò dậy, không dám khóc, mặt tái đi vì giật mình. Mẹ sốt sắng dừng xe chạy đến, hỏi han lo lắng đủ điều. Dẫu cho tôi liên tục lắc đầu nói không sao thì cũng chẳng làm mẹ thấy yên tâm. Mẹ phải dừng lại hỏi thật lâu, nhìn tôi xoay mấy vòng kiểm tra xem có bị xước tay chân ở đâu không rồi mới đi tiếp. Rưng rức thương những lúc mẹ cố ngoảnh lại xem tôi có ổn không. Hóa ra, những dấu chân chim hằn trên đôi mắt mẹ đã bắt đầu xuất hiện từ những lo âu nhỏ nhoi như thế.

Dần dần, tôi đã biết trấn an mẹ sau mỗi lần ngã bằng một nụ cười tươi. Con người ta đi qua nhiều lần rồi sẽ quen, sẽ biết tự tránh chỗ này chỗ kia để bản thân khỏi chịu đau, chịu vấp. Và rồi, những con đường chạy giữa vườn cao su không còn khiến tôi căng cứng gồng mình mỗi lần đi làm phụ mẹ nữa, chỉ còn những ngày mưa hai mẹ con đạp xe thật vội để trở về nhà ủ ấm mà thôi. Thời gian dần trôi, mẹ đổi chiếc xe đạp cọc cạch để đi làm bằng chiếc cub mua cũ.

Bây giờ, tôi lại phải thót tim ngồi sau để mẹ chở đi băng băng trên những lối cũ vào lô. Mỗi mùa mưa đường trơn lại ngã xe, chẳng riêng tôi mà cả mẹ và mấy thùng mủ trắng đều lăn cù cù ra đất. Bao giờ cũng thế, mẹ vội vã xem tôi có ổn không, rồi mới vội vàng đỡ thùng mủ đã đổ tràn trắng xóa ra đất. Lấy tay chụm lại cố hốt những vốc mủ chảy loang cũng chẳng được gì. Hôm ấy coi như công cốc. Tôi xót nhiều bận mẹ trở về nhà nét mặt buồn hiu, những vết chân chim hình như hằn sâu thêm. Đứa trẻ là tôi bắt đầu hiểu chuyện từ đôi lần thấy mẹ bất lực nhìn dòng mủ trắng chảy tràn trên nền đất. Mấy bận trời đổ mưa lại trôi theo dòng nước, không giữ lại được một chút gì. Đời mẹ lo toan nhiều quá, tôi thì chỉ biết lo những con đường trơn trượt những ngày thiếu nắng hong khô.

Thế rồi, năm tháng dần qua, những hàng cây cao su cũng ngày một ít. Giờ đây, mỗi lần đi ngang khu vườn cũ, mẹ thường nhắc lại chuyện xưa, hỏi tôi có còn nhớ không. Tôi cười bảo, con nhớ. Tôi vẫn nhớ hết thảy năm tháng xưa, nhớ những con đường phủ rêu cùng dáng mẹ.

Có thể bạn quan tâm

Ly cà phê tím

Ly cà phê tím

Sông Túy Loan tím ngát. Những vệt ráng mây in bóng tím. Dãy núi xa xa in bóng tím. Đó là khi hoàng hôn, khi trời nước hoàng hôn, khi lòng người hoàng hôn! Nước nhuốm màu tâm trạng gã “trai Quảng” đã cũ, đã đi qua quãng đời gập ghềnh, sóng gió, nay về soi mặt vào sông quê.
Khoảng lặng bình yên

Khoảng lặng bình yên

(GLO)- Hàng ngày, cửa sổ phòng tôi vẫn mở về phía núi. Lâu nay, tôi vẫn nghĩ, chỉ cần phóng tầm mắt ra xa, nhấp một ngụm trà là đã có thể tự hào với bạn bè rằng mình thuộc về núi rừng và phố núi luôn là “background” phía sau cuộc đời mình.
Mùa trâm chín

Mùa trâm chín

(GLO)- Thấy cô bạn chia sẻ hình ảnh những quả trâm chín đựng trong chiếc nón lá với dòng status “Tuổi thơ dữ dội”, lòng tôi trào dâng bao hoài niệm. Những quả trâm chín tím mọng kia chính là một phần của tuổi thơ tôi.
Những cái nắm tay

Những cái nắm tay

(GLO)- “Gặp nhau tay bắt mặt mừng” từ lâu đã thành câu cửa miệng khi nói về giao tiếp và ứng xử trong giao tiếp. Điều này thể hiện sự bặt thiệp của đôi bên.
Bát nước chè xanh

Bát nước chè xanh

(GLO)- Hồi trước, cư dân ở đồng bằng Bắc Bộ thường uống nước lá vối. Đây là thứ lá rất dễ trồng ở vườn nhà, nước vàng xanh có mùi tinh dầu thơm thoang thoảng.
Khúc giao mùa

Khúc giao mùa

(GLO)- Mấy hôm nay, phố núi Pleiku có dấu hiệu chuyển mùa đổi tiết. Bầu trời không xanh trong miên man như những tháng đầu mùa khô, dù mỗi buổi mai, nắng vẫn ửng vàng trên những vòm cây xanh sẫm.
Cô bán rau

Cô bán rau

Huệ bán rau ở phố này cũng đã hơn hai năm. Ấy vậy mà chẳng ai hỏi tên Huệ là gì. Nếu cần mua rau, người ta chỉ ới một câu trống không: "Này, rau"... là cô đã quay ngay lại rồi.
Tản mạn từ vuông cửa

Tản mạn từ vuông cửa

(GLO)- Cửa sổ phòng làm việc của tôi nhìn ra một vòm cây. Từ khoảng ô vuông này, có thể cảm nhận được sự luân chuyển của thời gian. Nếu dùng máy ảnh để ghi lại những thời khắc cây lá chuyển mình sẽ nhận ra thời gian có những bước đi tưởng chừng như vô hình mà cũng đầy dấu ấn.
Tháng ba này hoa gạo nơi đâu?

Tháng ba này hoa gạo nơi đâu?

(GLO)- Với tôi, ký ức một loài cây đến từ những câu chuyện cuộc đời. Ký ức ấy không chỉ là bóng mát, là lá phổi xanh cho sự sống của con người mà còn là chốn neo đậu biết bao tâm hồn yêu thiên nhiên.