Lần “xuất ngoại” đầu tiên trong đời

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Tôi vừa có chuyến trở lại Chư Prông, xuyên qua thị trấn, lên Ia Lâu, Ia Mơr, đường thênh thênh, ô tô phóng vèo vèo. Trên xe, tôi kể cho mấy đồng nghiệp trẻ về chuyến đi, cũng trên cung đường này gần... 40 năm trước.

Cuối năm 1984, 3 năm sau khi lên Pleiku nhận công tác, tôi lang thang ở huyện Chư Prông, chính xác là ở làng Bak (xã Ia Phìn)-ngôi làng nổi tiếng trong huyện này bởi có những con người lạ kỳ và câu chuyện cũng lạ kỳ thì gặp chị Rơ Lan H'Bình-Chủ tịch UBND huyện. Chị bảo, mai chị đi 2 xã Ia Mơr và Ia Lâu, rồi lên đồn Biên phòng chúc Tết, có đi cùng không? Tôi mừng quýnh. Nghe tên 2 xã này từ lâu nhưng chưa biết cách nào để vào, bởi đường đi hết sức trần ai, phương tiện không có, vả lại còn FULRO nữa.

Một góc làng Bak (xã Ia Phìn, huyện Chư Prông) hôm nay. Ảnh: Phương Linh

Mùa khô. Chư Prông là vùng đặc trưng đất đỏ bazan. Gió ù ù thổi và bụi đỏ bay mù trời. Hầu như không ai dám mặc quần áo sáng màu, đi xe máy, xe đạp thì mặc áo mưa kín mít dù... trời không mưa, người cứ như một cây bụi rừng rực đỏ. Mờ mờ sáng, chúng tôi khởi hành, chiếc U oát chở 7 người, chưa kể lương thực và đồ dùng mang theo. Lái xe có 1 khẩu AK để ngay bên ghế lái. Theo thông tin anh em ở huyện cho biết, anh lái xe là người kỳ cựu, tài năng mọi nhẽ, từ chuyện lái xe như múa, sửa xe giỏi, nhớ đường như robot tới xử lý các tình huống phát sinh.

Rừng khộp mùa khô đẹp mê người. Trên xe, mọi người rì rầm nói chuyện, tôi lặng lẽ ngắm rừng khộp ban mai. Hồi ấy, tôi vẫn tưởng khộp là một loại cây nên từng làm bài thơ có câu “những cây khộp già đăm chiêu trong chiều vắng”, mãi sau mới biết, nó là một loại rừng nghèo. Nghèo nhưng vẫn là rừng với tất cả tiêu chí của rừng như nhiều tầng, nhiều loại động-thực vật sinh sống. Và, quan trọng nữa, cũng sau này tôi mới biết, nó làm chức năng điều tiết môi trường.

Bụi đỏ ngập bánh xe. Anh tài xế xoay kính lật cho mở chứ không đóng và giải thích: Như thế, bụi vào rồi ra chứ không thì nó đóng tảng trong xe. Xe U oát khác xe bây giờ, có cánh cửa nhỏ để lật, và về cơ bản nó hở thông thống từ sàn, từ capo chứ không kín mít như xe đời mới. Muốn mát thì tài xế độ thêm cái quạt nhỏ gắn bên cạnh vô lăng, quay vù vù để xua bụi nhưng mặt mũi, quần áo ai cũng đỏ quạch.

Bỗng xe gằn lên rồi dừng lại. Sa lầy rồi-tài xế kêu lên và nhảy xuống. Lâu nay, tôi mới chỉ thấy xe sa lầy vào mùa mưa, bánh xe quay tít trong bùn. Giờ xe mắc lầy giữa mùa khô, bánh xe cũng quay tít trong... bụi. Thì ra, cái đường sống trâu, bụi phủ bằng lì, gầm xe mắc vào cái sống trâu ấy, còn bánh thì “bơi” trong cái rãnh đầy bụi. Trên xe ngày ấy luôn có xẻng, dao và chiếu để xử lý sự cố. Chiếu để trải dưới gầm xe, lái xe bò vào ngửa mặt lên sửa, còn xẻng để cứu xe bị sa lầy, dao để chặt cây. Chúng tôi xúm vào chặt cây thả xuống rãnh cho bánh xe bám, còn lái xe thì bạt bớt sống trâu cho bánh xe chạm đất. Trong lúc chúng tôi loay hoay thì chị Bình đứng ngó ra xung quanh, một lúc chị kêu lên: “Mình sang đất Campuchia rồi”. Mọi người, nhất là tôi, giật mình. Còn anh lái xe lại reo lên, may quá, thế gần đây có cái suối, mình tới đấy... nấu cơm ăn.

Rừng miên man, đường chằng chịt, là đường mòn, xe cứ thế bò, chỉ những người như chị Bình và lái xe mới biết hướng mà đi. Sau thì chị bảo, căn hướng thôi chứ có đường đâu, cứ chỗ nào lách được là đi thôi. Thế nên, lạc cũng không có gì lạ.

Thăm 2 làng sát biên và chúc Tết đồn Biên phòng xong, chúng tôi về. Khi về, chúng tôi đi đường khác. Chiều đẹp mê hồn. Mặt trời vàng và đất đỏ. Những cây dầu cao vút, cỏ lau vươn cả vào cửa xe. Thi thoảng gặp một con thỏ rừng ngơ ngác giữa đường, hoặc một con nai nhún mình phóng vèo qua đường.

Chiếc U oát chất 12 người vì có thêm mấy người đi nhờ về thị trấn, riêng ghế trước là 3 người, gồm chị Bình, tôi và một người nữa. Thò tay ra ngoài cái miếng kính lật đặc trưng của xe U oát để giữ cho gió lọt vào trong xe, tay tôi bị cỏ lau cứa rất xót. Chính lúc ấy, tôi thấy một cái cổ vằn vện nhô lên sát đường, ngay sát xe ô tô. Lái xe cũng nhìn thấy, anh thắng kít lại. Chúng tôi bàng hoàng nhìn 1 con hổ rất lớn lững thững qua đường. Bóng tối bắt đầu loang trên đường càng làm bật lên cái màu vàng đen trắng xen kẽ của lông hổ. Chưa bao giờ tôi thấy một con hổ đẹp và uy dũng đến như thế...

Ấn tượng của tôi với Tây Nguyên là từ con hổ lững thững trong chiều cuối năm huyện biên giới Chư Prông ấy và lần “đi lạc” sang đất Campuchia, chuyến “xuất ngoại” đầu tiên trong đời.

Có thể bạn quan tâm

Thoát nạn sau vụ tai nạn giao thông, vợ chồng tiểu thương ở Gia Lai mời cơm tri ân những người đã giúp đỡ bằng tấm thiệp mời gây xôn xao dư luận

Tấm thiệp “từ cõi chết trở về” và bữa cơm nghĩa tình

(GLO)- Tấm thiệp “Lễ cúng tạ - từ cõi chết trở về” bất ngờ lan truyền trên mạng xã hội khiến nhiều người không khỏi tò mò, thậm chí rùng mình. Đây là lời mời “kỳ lạ” của một cặp vợ chồng tiểu thương ở Gia Lai, những người may mắn vượt qua lằn ranh sống - chết và trở lại với lòng biết ơn sâu sắc.

Nữ nhân viên y tế 25 lần hiến máu cứu người

Nữ nhân viên y tế 25 lần hiến máu cứu người

(GLO)- Những năm qua, chị Phan Thị Trà My (36 tuổi, nhân viên Phòng Kế hoạch tổng hợp, Bệnh viện Đa khoa Gia Lai) luôn có mặt khi bệnh nhân cần máu cấp cứu. Đến nay, chị đã 25 lần hiến máu cứu người và là tấm gương sáng trong phong trào hiến máu tình nguyện.

Xã Chư Sê ra mắt mô hình “Gia đình số” .

Xã Chư Sê ra mắt mô hình “Gia đình số”

(GLO)- Tối 23-4, Hội Liên hiệp phụ nữ xã Chư Sê phối hợp với các đơn vị liên quan tổ chức chương trình truyền thông nâng cao nhận thức về phong trào “Bình dân học vụ số”; hướng dẫn sử dụng VNeID mức độ 2; phổ biến Bộ Quy tắc ứng xử văn hóa trên môi trường số và ra mắt mô hình “Gia đình số”.

Thư viện Pleiku và hành trình gieo mầm văn hóa đọc.

Thư viện Pleiku và hành trình gieo mầm văn hóa đọc

(GLO)- Ba năm qua, Thư viện Pleiku kiên trì gieo những “hạt giống” văn hóa đọc trong học sinh ở khu vực Tây Gia Lai. Từ ngoại khóa đọc sách đến những chuyến xe thư viện lưu động, hành trình ấy đang từng bước góp phần hình thành thói quen đọc và nuôi dưỡng tình yêu tri thức ở độc giả trẻ.

Phát triển bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế: Chia nhỏ địa bàn, làm chắc từng bước

Phát triển bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế: Chia nhỏ địa bàn, làm chắc từng bước

(GLO)- Thực hiện mô hình “Mỗi tuần một thôn/bản/làng/khu phố hoàn thành chỉ tiêu phát triển bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế (BHXH, BHYT)”, BHXH cơ sở Phù Mỹ (tỉnh Gia Lai) đang cùng 7 xã thuộc địa bàn phụ trách “chia nhỏ để làm chắc”, góp phần đưa chính sách an sinh lan tỏa sâu rộng ở cơ sở.

Chăm lo người khuyết tật ngày càng đi vào chiều sâu

Chăm lo người khuyết tật ngày càng đi vào chiều sâu

(GLO)- Những năm qua, công tác hỗ trợ người khuyết tật trên địa bàn tỉnh có nhiều chuyển biến tích cực. Chính sách của Nhà nước và sự quan tâm của cộng đồng được triển khai đồng bộ ở cơ sở, góp phần cải thiện chất lượng cuộc sống và tạo điều kiện để họ hòa nhập xã hội.

null