Ký ức Giáng sinh

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Giáng sinh năm ấy, ông nội chở tôi lên khu đồi cao lộng gió-nơi bà tôi nằm lại ở đấy. Ông ngồi lặng im dưới bóng thông xanh mát.
Lần đầu tiên, tôi đi với ông và mê lạc vào rừng thông. Mùi nhựa và hương thông thoang thoảng, ngai ngái và trong như hổ phách, tươi mới, thơ thái một cách khó tả. Tôi thắc mắc rằng: “Sao ông không chặt một cây thông mang về nhà mà cứ phải ra đây ngồi chuyện trò cùng chúng mãi thế!”. Ông cười bảo: “Ông thích được ngồi ở đây, bởi Giáng sinh không phải là mùa, nó chính là hạnh phúc”. Những ký ức xinh xẻo, nho nhỏ, được ông cẩn thận gìn giữ qua năm tháng, giờ được tôi mang ra hong khô rồi cất giữ riêng mình.
Ngày còn nhỏ, tôi thích Giáng sinh về trên Giáo xứ Đức An (TP. Pleiku). Đó là lúc thượng tuần tháng 12 rực rỡ sắc màu, tiếng chuông sẽ rung ngân thánh thót. Ông nắm tay tôi dạo quanh những con dốc nhỏ buốt lạnh, rồi cùng ngắm cảnh thành phố được choàng bởi thứ ánh sáng đẹp huyền ảo, diệu kỳ, lan tỏa cả một không gian rộng lớn. Đêm sẽ xuống đẹp đẽ với những ngọn đèn xanh đỏ và lan tỏa niềm ấm cúng, hạnh phúc muôn nơi. Tôi reo mừng khi những ngọn đèn, dây đèn, dây cờ và hang đá được trang hoàng, tô điểm cho thánh đường thêm lộng lẫy.
Buổi chiều, tôi cứ thế miết mải trông lên tháp chuông. Thế giới tôi từng mơ ước sẽ có một ngày đến cùng chàng gù Quasimodo nổi tiếng mà tôi đã đọc trong tiểu thuyết Nhà thờ Đức Bà Paris. “Nhà thờ Đức Bà ở đâu hả ông?”-tôi hỏi. Ông tôi chỉ về phía trước và nói: “Nó giống như thế này này, nhưng ở tận Paris nước Pháp, cháu à!”. Trong mắt đứa trẻ của 20 năm về trước, chắc nhà thờ Đức Bà cùng lắm to hơn nhà thờ Đức An của tôi một chút. Nơi đó có một chàng gù Quasimodo làm nghề gác chuông. Nhưng tôi dám chắc, dù khoảng cách địa lý xa đến thế nào thì mọi nhà thờ, đêm Giáng sinh đều ánh lên những ngọn nến rực rỡ như chiếc gương thần xanh.
Bây giờ, tôi thật lúng túng khi con gái nhỏ thắc mắc: “Mẹ ơi, ông già Noel có thật không ạ?”. Nhìn ánh mắt trong veo của con, tôi vờ lẩn trốn câu trả lời. Tôi chỉ muốn giữ gìn thật lâu ánh mắt ấy, ánh mắt mà tôi đã từng có; nuôi một chút hy vọng, giữ lấy niềm tin cho những tâm hồn thơ trẻ. Để thấy, thế giới trẻ thơ tự các con đã thắp sáng ngọn nến cho người lớn soi vào. Nuôi dưỡng những câu chuyện cổ tích, những điều kỳ diệu trước đây, tôi được truyền trao từ ông. Nhìn vào mắt con, tôi cảm nhận được sự phản chiếu ánh xạ của ngọn nến, vẻ rực rỡ của cây thông, chấp chới những lời chúc, hồi hộp trước những gói quà. Trước ánh mắt trong veo của con trẻ, tôi nhìn vào đấy mà giữ lửa ước mơ. Có lẽ bất kỳ đứa trẻ nào được nhận quà của ông già Noel thì mai này khi lớn lên chúng sẽ biết cách trao tặng yêu thương, hiểu được cách mang hạnh phúc đến từ những điều nhỏ nhất, thiết tha, chân thành từ chính tấm lòng, trái tim đã được yêu thương.
Những đứa trẻ như con tôi rồi sẽ lớn lên. Tuổi ấu thơ rồi cũng sẽ qua đi như giấc mơ. Nhưng tất cả sẽ luôn nhớ về những đêm Giáng sinh bên gia đình, cạnh cây thông xanh trong tiếng chuông nhà thờ thánh thót vọng vang từng giọt đổ nghiêng vào đêm, vút lạnh, rớt xuống rồi loang xa dần. Khắp nơi vẫn đang nguyện cầu cho dịch bệnh qua mau, sự sống vĩnh hằng, bình an và cuộc sống quay trở về bình thường như trước đây đã thế.
Phố đang trở mình rét ngọt. Tôi chợt nghĩ, thật hạnh phúc khi chúng ta được bên nhau, thì thầm dưới gác chuông lời yêu thương ấm áp, Giáng sinh an lành.
NGUYỄN THỊ DIỄM

Có thể bạn quan tâm

Bài chòi dân gian vào nhịp mới

Bài chòi dân gian vào nhịp mới

(GLO)- Sau khi sắp xếp đơn vị hành chính, tại nhiều địa phương của tỉnh Bình Ðịnh cũ, các câu lạc bộ bài chòi dân gian dần thưa vắng. Việc tiếp tục bảo tồn và phát huy loại hình bài chòi dân gian, ngoài sự quan tâm của tỉnh, đòi hỏi sự chủ động từ các phường, xã và tâm huyết của đội ngũ nghệ nhân.

Ngựa trong sắc màu sáng tạo nghệ thuật

Ngựa trong sắc màu sáng tạo nghệ thuật

(GLO)- Bằng ngôn ngữ nghệ thuật đa dạng, nhiều nghệ sĩ ở Gia Lai đã mở đầu cảm hứng sáng tác trong năm mới với hình tượng ngựa - linh vật của năm Bính Ngọ 2026. Mỗi tác phẩm được gửi gắm vào đó nhiều ước vọng cùng những quan niệm riêng về nghệ thuật và đời sống.

Những lát cắt giàu xúc cảm về cuộc sống

Những lát cắt giàu xúc cảm về cuộc sống

(GLO)- “Bông trang đỏ” (Nhà xuất bản Hội Nhà văn, 2025) gồm 13 truyện ngắn tâm đắc nhất được Nguyễn Đặng Thùy Trang chọn in tập trong những sáng tác từ năm 2019 đến nay. Tập truyện ngắn là những lát cắt giàu xúc cảm về cuộc sống cùng thông điệp ý nghĩa mà tác giả muốn gửi tới bạn đọc.

"Ngày nắng vẹn nguyên"

"Ngày nắng vẹn nguyên"

(GLO)- Với cuốn sách thứ 6 mang tên “Ngày nắng vẹn nguyên” vừa được xuất bản, tác giả Lê Thị Kim Sơn một lần nữa gửi gắm một góc cạnh khác của chính mình tới cho độc giả. 

Ký ức tươi đẹp về Pleiku xưa

Ký ức tươi đẹp về Pleiku xưa

(GLO)- “Suối nguồn Pleiku” là tập kỷ yếu do Ban liên lạc cựu học sinh liên trường trung học Pleiku trước năm 1975 thực hiện, tập hợp những bài viết xúc động về bạn cũ trường xưa. Qua từng trang viết, những ký ức tươi đẹp về Pleiku xưa cũng được nhắc nhớ, trong lắng sâu xúc cảm.

Văn chương Việt trong vòng xoáy AI

Văn chương Việt trong vòng xoáy AI

Sự bùng nổ của trí tuệ nhân tạo (AI) đưa văn chương và người đọc vào thời khắc chuyển mình chưa từng có. Nó có thể được xem là công cụ hỗ trợ người viết, cũng gợi mở vô số thách thức cùng các áp lực mới cần đối mặt.

Băng Châu và dấu ấn trở lại

Băng Châu và dấu ấn trở lại

(GLO)- Tại Liên hoan Tuồng và Dân ca kịch toàn quốc 2025, vai bà Hồng trong vở ca kịch bài chòi "Dòng sông kể chuyện" đã mang về tấm huy chương vàng cho Nghệ sĩ ưu tú (NSƯT) Huỳnh Thị Kim Châu (nghệ danh Băng Châu). 

null