Ký tự mưa

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Chiều. Cơn mưa giao mùa ào ạt rơi vào thành xe tạo thành bản hòa âm đầy ngẫu hứng. Tôi lơ đãng ngắm những giọt mưa bật nảy giữa lòng phố nom xa như một vũ công đang “phiêu” theo từng nốt nhạc. Phố nhạt nhòa trong mưa, tôi thả mình theo những hoài niệm, những khắc khoải chưa xa. Mưa và nhớ.
Hồi ấy, ba tôi làm ở công ty may thương binh. Mẹ ở nhà gồng gánh nuôi hai anh em tôi. Có năm, mẹ ốm hai trận dài, nhưng cũng không mấy được nghỉ ngơi. Nhìn mẹ lúc đó như lá cỏ tranh liêu xiêu trước gió…
Còn nhớ những ngày mưa như trút nước, mẹ bưng hai thúng khoai bỏ trên hộc, kéo mấy mảnh ni lông trùm lên, rồi quay sang gọi anh em chúng tôi: “Hai đứa vô phụ mẹ mau lên”. Mặc cho mẹ hò hét, anh em tôi vẫn đánh trần trên mảnh sân nhỏ, tay múa loạn xạ chém vào màn mưa và mơ làm người lính giữa làn tên của quân thù. Mẹ nép vào cánh cửa, dõi theo những lạch chớp ngoằn ngoèo phía trời xa. Gió thổi ù ù vào nhà, gặp tường đất thốc ngược lên muốn kéo phăng mái cọ. Anh em tôi thôi vui đùa, chạy vội đi lấy thang và chặt lá dọi lại những chỗ thủng. Người mẹ ướt sũng, vai khẽ run sau những tia chớp trong trời chiều đỏ ối.
Ảnh minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang
Ngày lũ lớn. Nước từ thượng nguồn cuồn cuộn đổ về, chỉ một loáng đã mấp mé đường làng. Dân làng hò nhau chạy. Mẹ xếp đồ dùng cần thiết lên quang gánh, tay dắt anh em tôi tất tả chạy theo. Nước ngập mặt đường, mẹ san bớt đồ qua một thúng rồi bảo tôi ngồi lên thúng còn lại. Anh trai xịu mặt, nấc lên trong ấm ức. Mẹ vừa gánh vừa dỗ dành rồi dắt tay anh đi trong dập duềnh nước. Bóng mẹ in trên từng sóng nước, gầy guộc, mỏng manh. Làng chạy lũ, 3-4 nhà chung nhau một bếp, củi ướt mèm, khói cay xè mắt. Mẹ nấu một xoong khoai trộn đậu đen rồi nắm thành từng nắm nhỏ để anh em tôi ăn cả ngày. Trong mưa lũ, người lớn thì lo lắng đủ bề, chỉ bọn trẻ chúng tôi là ngang ngược đòi ăn cơm ngon rồi quấy khóc và nghịch nước. Anh em tôi cũng vậy, sau 2 ngày ngoan ngoãn ăn khoai nấu đậu, đến ngày thứ ba, tôi đã ngồi khóc đòi cơm trong tiếng thở dài của mẹ.
Mưa. Tôi hết nhìn trời rồi lại cúi xuống chiếc điện thoại, gõ từng chữ nhỏ. Ký tự mưa của tôi có cái giật mình đầy thảng thốt của mẹ. Ký tự mưa của tôi là dáng mẹ dập dềnh theo gợn nước của ngọn nguồn Rào Trổ. Ký tự mưa, ký tự của tháng năm đầy nhớ, đầy thương. Bất giác, tôi gửi cho đứa bạn thân dòng tin vừa chợt đến: “Cùng về quê, tắm mưa, ôn kỷ niệm nhé”. 
ĐÔNG HÒA
 

Có thể bạn quan tâm

Thơ Lê Thành Văn: Nghe con đọc thơ về Tổ quốc

Thơ Lê Thành Văn: Nghe con đọc thơ về Tổ quốc

(GLO)- Trong bài thơ "Nghe con đọc thơ về Tổ quốc", tác giả Lê Thành Văn để mạch cảm xúc tuôn chảy tự nhiên: từ sự rưng rưng khi nhớ về chiến tranh đến niềm tin lặng lẽ gửi gắm vào thế hệ mai sau. Bài thơ như một nhịp cầu nối liền quá khứ đau thương và hiện tại bình yên.

Thơ Lê Vi Thủy: Biên cương mùa gió

Thơ Lê Vi Thủy: Biên cương mùa gió

(GLO)- Giữa những cơn gió xào xạc của núi rừng Tây Nguyên bỏng rát, bài thơ “Biên cương mùa gió” của Lê Vi Thủy như thổi vào lòng người nỗi xúc động lặng thầm. Từ ánh mắt trẻ thơ đến no ấm buôn làng và những giọt mồ hôi người lính, tất cả hòa quyện trong khát vọng yên bình nơi địa đầu Tổ quốc.

Tổ quốc trong tim

Thơ Lenguyen: Tổ quốc trong tim

(GLO)- Bài thơ “Tổ quốc trong tim” của tác giả Lenguyen là lời tri ân sâu sắc với cha ông đã hy sinh vì độc lập dân tộc. Từ Cửu Long đến Trường Sơn, từ Điện Biên đến Sài Gòn, một Việt Nam bất khuất vươn lên giữa máu và hoa, rạng ngời sắc cờ Tổ quốc.

Thơ Đào An Duyên: Lòng quê

Thơ Đào An Duyên: Lòng quê

(GLO)- Trong nhịp sống hiện đại hối hả, bài thơ "Lòng quê" của tác giả Đào An Duyên là tiếng vọng thầm lặng mà day dứt. Người xa quê, dù ở đâu chăng nữa vẫn mang trong tim nỗi nhớ cội nguồn. Qua hình ảnh nước xuôi nước ngược, bài thơ gợi về sự gắn bó thiêng liêng giữa con người và quê hương.

Người nặng lòng với dân ca Tày

Người nặng lòng với dân ca Tày

(GLO)-Hơn 30 năm kể từ ngày rời quê hương Cao Bằng vào Gia Lai lập nghiệp, ông Mã Văn Chức (SN 1961, tổ 3, thị trấn Phú Thiện) vẫn nặng lòng với văn hóa dân tộc Tày. Hơn 100 bài hát đã được ông sáng tác theo làn điệu dân ca Tày với mong muốn “giữ lửa” cho âm nhạc dân gian.

Thơ Lữ Hồng: Những gương mặt hoa cài

Thơ Lữ Hồng: Những gương mặt hoa cài

(GLO)- Bằng hình ảnh thiên nhiên giàu biểu cảm, bài thơ "Những gương mặt hoa cài" của Lữ Hồng gợi nên vẻ đẹp bình yên ẩn sâu trong nhịp sống phố thị. Lời thơ không chỉ là hoài niệm, mà còn là nơi gửi gắm tình yêu, ký ức và những giấc mơ không lời giữa tháng năm xoay vần.

Thơ Sơn Trần: Phía Trường Sơn

Thơ Sơn Trần: Phía Trường Sơn

(GLO)- Bài thơ "Phía Trường Sơn" của Sơn Trần là khúc trầm sâu lắng về nỗi nhớ và sự hy sinh lặng thầm phía hậu phương. Tháng Tư về trên biên cương đầy cỏ xanh và chiều sương phủ trắng, nỗi nhớ hòa quyện cùng đất trời, tạo nên một bản tình ca sâu lắng dành cho cha-người lính năm xưa.

Khẳng định sức sống bất tận của văn học nghệ thuật trong đời sống tinh thần Nhân dân

Khẳng định sức sống bất tận của văn học nghệ thuật trong đời sống tinh thần Nhân dân

(GLO)- Đó là phát biểu của Phó Bí thư Thường trực Tỉnh ủy, Trưởng đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh Châu Ngọc Tuấn tại hội nghị tổng kết 50 năm nền văn học nghệ thuật tỉnh Gia Lai sau ngày thống nhất đất nước (30/4/1975-30/4/2025) diễn ra vào sáng 23-4 tại Hội trường 2-9 (TP. Pleiku).

Nơi “Ngọn lửa cao nguyên” rực sáng

Nơi “Ngọn lửa cao nguyên” rực sáng

(GLO)- Trong kho tàng âm nhạc Việt Nam có nhiều ca khúc không chỉ đơn thuần là tác phẩm nghệ thuật mà còn là biểu tượng của một vùng quê. Nơi ấy, tình yêu và nỗi nhớ không thể phai mờ. “Ngọn lửa cao nguyên” của nhạc sĩ Trần Tiến chính là một trong những ca khúc như thế.

“Lặng lẽ trưởng thành” cùng sách

“Lặng lẽ trưởng thành” cùng sách

(GLO)- “Dáng vẻ của một người yên lặng đọc sách khá giống với những gì tôi cảm thấy khi nghĩ về một người đang trưởng thành trong lặng lẽ”-đó là cảm nhận của chị Trần Thị Kim Phùng Thủy-Trưởng ban Điều hành dự án “Văn hóa đọc Gia Lai” về giá trị sâu bền mà sách mang lại.

Thơ Lenguyen: Mùa qua phố

Thơ Lenguyen: Mùa qua phố

(GLO)- Bài thơ "Mùa qua phố" của tác giả Lenguyen là một bức tranh dịu dàng, gợi cảm xúc, đưa người đọc bước vào không gian phố núi Pleiku trong thời khắc chuyển mùa. Với giọng điệu lãng mạn và sâu lắng, bài thơ khơi gợi vẻ đẹp bình dị nhưng đầy chất thơ của phố núi...

Con đường tất yếu

Con đường tất yếu

Vài năm trở lại đây, các sản phẩm văn hóa - nghệ thuật Việt đã được khai thác với tinh thần mới: vừa trân trọng truyền thống, vừa dấn thân khai phá cái mới.