Hòn đảo giữa đại dương

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Những ngày tháng tám dần trở nên ngắn ngủi. Mới hơn năm giờ chiều mà nền trời đã lặng lẽ đổi màu. Mấy hôm trước, lũ ve sầu còn kêu váng lên trước khung cửa sổ phòng Quyên, nay đã im bặt đi. Hình như chúng vẫn ở đó, lồm cồm trong vòm lá, chỉ có điều không phát ra bất kỳ âm thanh nào nữa. Quyên tựa vào thành cửa sổ ở tầng hai, đăm đăm nhìn ra phía đường, thấy dòng người đang hối hả chạy mưa mà thèm, ước mình được lẫn vào trong chốn ấy.
Đang tiết trời Lập Thu, cái se lạnh là thứ vũ khí gây sát thương mạnh nhất đối với những con người cô đơn. Quyên vẫn chưa chịu khép cửa. Có gì đó ở ánh đèn nhấp nháy, ở dòng người đang cuộn vào nhau dưới phố kia hấp dẫn cô nhiều lắm. Quyên tưởng như mọi thứ xung quanh mình đều chuyển động, trừ Quyên. Cô sờ lên tóc mình, thấy dài thêm một chút, trong đầu cứ băn khoăn mãi, không biết nên tiếp tục cắt ngắn đi hay nuôi dài. Mà thôi, chuyện đó kỳ thực cũng chẳng quan trọng từ lâu lắm rồi. Kể từ ngày Quyên cảm thấy không còn yêu bản thân mình nữa. Hết năm là cô tròn ba mươi. Ở vào độ tuổi này, có người đã làm mẹ rồi nhưng Quyên vẫn chưa có gì ngoài những vỏ bọc đang bủa vây cuộc đời. Những đêm triền miên mất ngủ, Quyên dành thời gian để tưởng tượng ra cái chết của mình. Nếu nhiệt kế đo được nỗi cô độc thì đêm xuống rõ là Quyên đang sốt. 
Hơn một tuần nay, Quyên không nói với ai câu gì, kể cả mẹ. Đây không phải là lần đầu tiên cô giam mình trong phòng, cũng không phải lần đầu tự tách biệt khỏi người thân để một mình chống chọi với những mệt mỏi, chán chường. 
 Minh họa: KIM HƯƠNG
Minh họa: KIM HƯƠNG
*
*     *
Quyên chán ghét những bữa cơm chỉ ngẩng đầu để gắp thức ăn rồi cúi xuống. Mớ ký ức đau thương ngày Quyên lên cơn sốt bại liệt vẫn còn ám ảnh, dẫu đã gần 20 năm trôi qua. Từng phút nghĩ về những cơn đau tứ chi cứ kết thành những sợi tơ mảnh giăng khắp căn phòng, trói chặt trái tim một cô gái đương thì. Giá mà Mai luôn ở đây, đừng đi làm xa, đừng đi lấy chồng xa thì đã có người ngồi vuốt ve bàn tay co quắp của Quyên mỗi ngày, cái bàn tay lóng ngóng chẳng thể cầm nổi bất kỳ thứ gì nhỏ bé nhất. Sẽ có người dìu Quyên đi dọc con đường phía ngoài khung cửa sổ kia chỉ để ngắm những con người xa lạ. Cô bạn thân thời trung học ấy cũng sẽ cõng Quyên suốt chặng đường về mỗi khi chân cô cứng lại, không thể cố gắng nhấc thêm bước nào nữa. Giá mà tay chân Quyên lành lặn để được tự do đi bất kỳ nơi đâu. Quyên sẽ không phải bỏ mất suất dạy hợp đồng môn Mỹ thuật ở một ngôi trường cách nhà chỉ đôi cây số vì không chịu được cái cảnh đằng đẵng ngồi sau lưng bố mỗi lần lên lớp. 
Quyên lại ra đứng bên cửa sổ. Những ngày trời đẹp, Quyên thường ngước lên để ngắm nhìn và ngưỡng mộ những chú chim. Chúng có thể tự do tự tại bay lượn trên bầu trời nhưng Quyên thì không thể, dù chỉ là việc xách ba lô lên, đi đến một nơi xa thành phố và làm tất cả những điều khiến cho trái tim cô trở nên vui vẻ. Bố mẹ không bao giờ đồng ý để Quyên ra ngoài một mình, họ không tin cô có thể sống mà không cần dựa dẫm, như cái cách mà họ không đồng tình để con gái mình phiêu bạt vào tận Sài Gòn chờ thi đại học Kiến trúc hơn 10 năm về trước. Những người trong căn nhà này đã gieo vào đầu Quyên cái ý nghĩ rằng mình không cần nỗ lực nữa, kiên trì nữa, hãy chấp nhận số phận thôi. Mẹ Quyên bưng mâm cơm nhỏ vào tận phòng, chỉ nói đúng một câu: “Con nhốt mình lâu quá” rồi lẳng lặng bước ra.
*
*     *
Quyên đã từng nghĩ về cuộc sống không có đàn ông. Nói Quyên không thèm khát một vòng ôm là dối trá. Quyên cho rằng độc thân tức là cô độc, bố mẹ không phải là người để Quyên bầu bạn sớm hôm, để khỏa lấp những khoảng trống rộng đến vô chừng trong cô. Cô luôn mong chờ những mối tình nồng nhiệt. Cô đã từng hẹn hò với một người sau thời gian dài chuyện trò, san sẻ qua Facebook. Nhưng sau lần gặp ấy thì không lần nào nữa. Từ dạo ấy, bố mẹ không cho Quyên cơ hội được người đàn ông nào đón đưa nữa. Còn Quyên thì trở nên hèn nhát hơn, mặc cảm hơn, bi quan và cay nghiệt với chính mình. Quyên mở tủ áo, đúng là có những chiếc áo bị cất lâu quá, đâm sờn ra. Vì chủ nhân của nó đang bận vùi mình trong nỗi u uất của suốt một quãng đời thanh xuân.  
*
*     *
Hôm nay cuối tuần, lũ trẻ trong xóm sẽ không đến nhà Quyên học vẽ như mọi ngày. Bố mẹ sẽ đưa nhau ra quán cóc đầu ngõ để uống cà phê cùng với những người bạn già của họ, chắc lại đang kể họ phải khổ sở như thế nào để lo cho Quyên. Cô nghĩ thế, xuống bếp, ực hết một cốc nước mát trên đầu tủ lạnh, mím chặt môi và bước ra đường. Đã hơn một ngàn lần, Quyên muốn bứt ra khỏi căn phòng ngột ngạt đó. Quyên sẽ ra đi thay vì cứ trốn chạy trong sợ hãi và nghĩ ra mọi phương cách để chết. Cô đi và cho thế là thông suốt vì không còn gì lưu luyến, sẽ tìm việc làm khác, sẽ bơi ra cuộc sống và tự làm tất thảy những điều mà trước giờ chỉ có bố mẹ làm giúp. Quyên vẫn tin không phải gia đình mà sẽ là một ai đó ngoài kia đang chờ để xoa dịu những vết đau trong lòng cô…
Quyên nhúc nhắc lang thang từ sáng đến giờ. Nếu như đây là một buổi chiều tạnh ráo chắc là thỏa lòng Quyên lắm. Nhưng trời mưa xối xả, những chiếc ô của bao người ngoài kia cũng không còn tác dụng. Người ta quăng cả ô đi, còn Quyên thì không có gì để mất. Quyên đã mất quá nhiều thứ trong cuộc đời. Cô khập khiễng từng bước, dáng người liêu xiêu mà ngỡ như đang chạy nhanh lắm. Những ngõ ngách mà Quyên đang bước đến đều vì mưa mà trở nên chật chội, không như những gì cô tưởng tượng. Người đàn ông lái xe mô tô phân khối lớn lao qua, tạt hết cả vũng nước lên đầu, lên cổ, lên cả vai áo của người con gái nhỏ thó đi bên lề. Mạnh đến mức Quyên giật mình ngã xuống đường. Không một cái ngoái nhìn. Quyên ướt sũng, cái lạnh cấu vào từng thớ da thịt. Cảm giác đó không bình yên như lúc Quyên còn cởi trần chạy long nhong ngoài mưa cùng bọn trẻ trong xóm ngày còn thơ bé, vốc nước mưa ở mặt đường lên mặt mình rồi cười nghiêng ngả. Bây giờ Quyên cũng đang tự cười chính bản thân mình. Chân tay bỗng thừa thãi, vì nó chẳng giúp Quyên đứng lên một cách gọn ghẽ. Cũng chẳng có gì bên cạnh để vin vào. Có phải những tháng ngày qua là Quyên đang hoang tưởng về thế giới bên ngoài khung cửa sổ phòng mình chăng? Bố mẹ bây giờ vẫn đang nhẩn nha hay đã thất thần chạy khắp mọi ngả tìm cô con gái bé bỏng của mình? Quyên xấu hổ khi nghĩ rằng mình đã ba mươi, cái tuổi mà xưa nay người ta không dành để nổi loạn, để hoài nghi gia đình. Quyên nhớ về mâm cơm nhỏ mẹ đặt ở góc bàn trong căn phòng ấy, cô vẫn chưa kịp ăn…
*
*     *
Quyên chịu xuống ăn cơm chung mâm với bố mẹ. Tóc bố dường như đã bạc thêm nhiều dù tay Quyên mãi mãi không thể nhổ cho bố một sợi tóc trắng. Mẹ nhìn Quyên cười bảo: “Cô Lan, đồng nghiệp cũ của mẹ gửi cháu ngoại cho Quyên dạy vẽ đấy”. Quyên chỉ cười mím môi. Cuộc sống hiện tại chắc chắn không phải là cuộc sống mà Quyên mong ước nhưng chắc chắn là do cô tạo nên. Quyên từng đọc nhiều sách và luôn cảm thấy mình giống như một hòn đảo cô đơn như ai đó đã từng nhắc đến. Nhưng có lẽ, Quyên quên rằng một hòn đảo thì luôn nằm giữa đại dương bao la, được đại dương bao bọc, chở che. Ngày Quyên ở ngưỡng ba mươi, cô mới nhận ra rằng: Nếu mình là hòn đảo cô đơn thì mẹ cha sẽ là biển rộng.  
Lữ Hồng

Có thể bạn quan tâm

Họa sĩ Trần Lãng hướng dẫn họa sĩ Nguyễn Xuân Quang thực hành kỹ thuật sơn mài với tác phẩm lấy cảm hứng từ tuồng Bình Định.

“Trò chuyện” với sơn mài

(GLO)- Mỗi người một phong cách, một lối bày tỏ nội tâm khác nhau bằng ngôn ngữ hội họa song gần 20 họa sĩ tham gia Trại bồi dưỡng kỹ thuật và sáng tác sơn mài (phường Pleiku) đã có dịp kết nối, học hỏi và cảm nhận sức hấp dẫn của một chất liệu đậm chất truyền thống.

Dệt âm sắc quê hương qua những bản phối

Dệt âm sắc quê hương qua những bản phối

(GLO)- Nhận giấy khen của Cục trưởng Cục Văn hóa cơ sở, Gia đình và Thư viện (Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch) vì có thành tích xuất sắc tại hội diễn Ðàn, hát dân ca 3 miền toàn quốc năm 2026, nhạc sĩ Trần Kim Vân không xem đó là thành quả của riêng mình.

Ươm mầm văn học trẻ

Ươm mầm văn học trẻ

(GLO)- “Tình yêu văn học không bắt đầu từ những điều lớn lao mà từ thói quen đọc sách, sự quan sát cuộc sống và những trang viết đầu tiên của mỗi người”, Nghệ sĩ Ưu tú Đặng Công Hưng - Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Gia Lai chia sẻ tại lớp bồi dưỡng sáng tác văn học trẻ năm 2026.

Đại sứ văn hóa đọc trong thời công nghệ số

Đại sứ văn hóa đọc trong thời công nghệ số

(GLO)- Với sự khuyến khích của Ban Tổ chức cuộc thi Đại sứ văn hóa đọc cấp tỉnh năm 2026 về ứng dụng công nghệ, nền tảng số, mạng xã hội nhằm đổi mới phương thức đọc và lan tỏa tri thức, các thí sinh dự giải năm nay đã cho thấy thế mạnh của mình trong lĩnh vực khá mới mẻ này.

Tín hiệu mới từ tiểu thuyết

Tín hiệu mới từ tiểu thuyết

(GLO)- Trong đời sống văn học, tiểu thuyết luôn được xem là thử thách lớn của người cầm bút. Không chỉ đòi hỏi vốn sống, sức bền sáng tạo và khả năng kiến tạo một thế giới nghệ thuật rộng lớn, thể loại này còn là thước đo độ chín của một nhà văn.

Sơn mài Ái Vân: Khi trầm mặc biết reo vui

Sơn mài Ái Vân: Khi trầm mặc biết reo vui

(GLO)- Trong đời sống mỹ thuật Gia Lai những năm gần đây, nhiều họa sĩ nữ thuộc thế hệ 8x đang tìm cho mình những hướng đi riêng, mạnh dạn thể nghiệm, bứt phá trong ngôn ngữ tạo hình. Giữa không khí ấy, họa sĩ Châu Thị Ái Vân chọn một lối đi có vẻ lặng lẽ hơn.

Tác phẩm điêu khắc ánh sáng tạc chân dung cố Tổng bí thư

Gửi lòng kính trọng đến cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng qua tác phẩm điêu khắc ánh sáng

(GLO)- Từ một khúc gỗ thông khô khan, anh Nguyễn Văn Dũng (làng Bruk Ngol, phường Thống Nhất) đã dành gần 2 năm miệt mài nghiên cứu để tạo nên tác phẩm điêu khắc ánh sáng chân dung cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, gửi gắm sự kính trọng và lòng biết ơn sâu sắc của mình.

Các nghệ nhân trình diễn cồng chiêng tại chương trình. Ảnh: Vũ Chi

Âm vang đại ngàn Chư Mố

(GLO)- Tối 26-6, trong khuôn khổ Ngày hội văn hóa-leo núi xã Ia Tul năm 2026 với chủ đề “Chư Mố-Hành trình về phía mặt trời”, UBND xã Ia Tul (tỉnh Gia Lai) tổ chức chương trình văn nghệ “Âm vang đại ngàn Chư Mố” thu hút đông đảo người dân và du khách đến tham gia, trải nghiệm.

Cuộc vui chung từ “Khoảng trời riêng”

Cuộc vui chung từ “Khoảng trời riêng”

(GLO)- Từ ngày 4 đến 10-7, tại Gallery 3B (phường Cầu Kiệu, TP. Hồ Chí Minh) sẽ diễn ra cuộc hội ngộ đầy cảm xúc của 7 họa sĩ đến từ nhiều vùng miền khác nhau trong và ngoài nước với triển lãm “Khoảng trời riêng”, trong đó có 4 nữ họa sĩ của Gia Lai.

Ươm mầm văn hóa đọc

Ươm mầm văn hóa đọc

(GLO)- Hơn 42.300 bài dự thi từ học sinh toàn tỉnh, hàng trăm trường học hưởng ứng và những ý tưởng sáng tạo về phát triển văn hóa đọc đã cho thấy sức lan tỏa mạnh mẽ của Cuộc thi Ðại sứ văn hóa đọc tỉnh Gia Lai năm 2026.

Gia Lai định hướng phát triển du lịch từ nền tảng văn hóa

Gia Lai định hướng phát triển du lịch từ nền tảng văn hóa

(GLO)- Chiều 2-6, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Gia Lai Nguyễn Thị Thanh Lịch đã làm việc với đạo diễn Lê Quý Dương - Chủ tịch Ủy ban Festival và Hợp tác sân khấu biểu diễn quốc tế nhằm trao đổi, định hướng việc tổ chức các chương trình sân khấu, nghệ thuật biểu diễn quốc tế trên địa bàn tỉnh.

Sôi nổi workshop mỹ thuật dành cho người yêu hội họa

Sôi nổi workshop mỹ thuật dành cho người yêu hội họa

(GLO)- Điểm nhấn của chương trình Workshop Mỹ thuật năm 2026 do Khoa VH - NT, Trường Cao đẳng Kỹ thuật Công nghệ Quy Nhơn tổ chức là hoạt động vẽ tranh dành cho thiếu nhi nhân Ngày Quốc tế Thiếu nhi 1-6. Hoạt động nhằm khơi dậy niềm đam mê sáng tạo và lan tỏa tình yêu nghệ thuật trong cộng đồng

Giao hòa 2: Kết nối tiếng nói nghệ thuật đến từ 2 vùng đất

Giao hòa 2: Kết nối tiếng nói nghệ thuật đến từ 2 vùng đất

(GLO)- Với 62 tác phẩm đến từ 56 nghệ sĩ của Gia Lai và TP. Hồ Chí Minh, triển lãm “Giao hòa 2” tạo nên hành trình thị giác giàu cảm xúc. Mỗi tác phẩm là một lát cắt sáng tạo, cùng khắc họa thiên nhiên, con người, đời sống đô thị và văn hóa Việt Nam nói chung, vùng đất Gia Lai nói riêng.

null