Hoài niệm lò rèn

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Tôi sinh ra trên một vùng quê nghèo khó ven biển miền Trung ôm lấy dòng Thu Bồn sóng vỗ dạt dào lên những biền dâu. Tuổi thơ tôi gắn với ruộng đồng, với những mùa gặt lúa đêm trăng vang vọng tiếng cười giòn tan của các cô thôn nữ. Mùa gặt và vụ cấy sau của bà con không thể thiếu chiếc liềm, giằng (dụng cụ để cắt lúa, cắt cỏ) và những chiếc cuốc… Những nông cụ ấy gắn liền với tiếng bể thổi lò phì phò và tiếng búa đập chan chát của những bác thợ rèn. Những cái lò rèn ấy đã trở thành một nét văn hóa, một kỷ niệm khó phai đối với những đứa con xa quê như tôi. Nhiều khi trong giấc mơ ký ức xưa cứ hiện về bổi hổi, bồi hồi.
 

 Ảnh: Internet
Ảnh: Internet

Tôi nhớ thuở còn bé, trước khi vào vụ gặt hay vụ gieo trồng màu sau mùa lụt, cha tôi thường gom những cái cuốc, giằng đến lò rèn của chú để trui lại và cắt chấu (đưa vào lò nung nóng rồi dùng một thiết bị cứa lên tạo thành răng cưa trên lưỡi giằng). Chú tôi có nghề rèn cha truyền con nối từ bao đời. Lò rèn của chú cất ở cuối làng sát bên cái bàu, bà con gọi là Bàu Ông Tư nước bốn mùa xanh lét. Làng tôi có độc mỗi cái lò rèn của chú nên khách đến làm lúc nào cũng đông nườm nượp. Vụ gieo trồng sau mùa lụt còn đỡ chứ chuẩn bị cho vụ Hè Thu vào khoảng tháng 8 Dương lịch hàng năm nắng như đổ lửa (những năm 80 của thế kỷ trước mỗi năm làm lúa 3 vụ). Lò rèn lấy than làm nguyên liệu chính, nối với lò là hệ thống thổi gió quay bằng tay. Chú ngồi bên lò mồ hôi nhễ nhại, tiếng than cháy nổ lách tách, tàn lửa bay lên tỏa ra như một đóa hoa điểm những hạt li ti màu đỏ. Lâu lâu, chú lại nhúng chiếc chổi vào chậu nước tém than vào lò cho gọn, than cháy gặp nước phát ra những tiếng xèo xèo nghe rất vui tai.

Không chỉ trui rèn cuốc, thuổng, liềm, giằng, lò của chú còn rèn dao, mác, rựa… Từ chiếc dao xếp hái rau, bửa cau của mẹ đến những chiếc dao lớn hơn như dao phay chặt xương; dao lở xắt chuối cho heo; mác, rựa đốn cây… đều đến và đi qua bàn tay tài hoa của chú.    

Tôi thích đi theo cha đến lò rèn của chú bởi lẽ ở đó có đặt những bàn cờ tướng. Do khách đông và phải đợi lâu nên chú để cái bàn cờ cho bà con chơi trong lúc chờ lấy hàng. Chẳng biết tự bao giờ lò rèn của chú trở thành điểm tụ tập của các cao thủ cờ tướng làng. Hai người chơi nhưng những người xúm quanh bàn cờ đông đặc, mỗi người mỗi ý, cứ cãi nhau inh ỏi. Chơi cờ tướng ở quê, người ta hay gọi là cờ làng là vì vậy. Người quê chân chất, hiền lành, bộc trực nhưng nhiệt tình và thân thiện, cãi nhau đó lại cười vui với nhau đó, ấm áp nghĩa xóm, tình làng.

Tôi lớn lên, xa quê hương đi học rồi sau đó làm việc ở thành phố. Cuộc sống tất bật với những lo toan cơm áo gạo tiền, đôi lúc làm mờ đi những nét quê. Thi thoảng có về vùng huyện công tác ngang qua những cánh đồng đang vào vụ gặt loáng thoáng hiện về hình ảnh chiếc lò rèn ngày xưa. Chợt nhớ cha mẹ, cô chú và quê hương đến nao lòng. Nhớ tiếng lửa reo cười, nhớ tàn tro bay như hoa hồng điểm xuyết, nhớ những đêm trăng gặt lúa giòn tan tiếng cười giờ đã thành ký ức.

30 năm biền biệt xứ người, tôi lại về thăm quê. Cái lò rèn ngày xưa vẫn còn đó như dấu tích văn hóa một thời nhưng chú không còn nữa. Nói chuyện với Minh, con trai chú, người nối nghiệp giữ lửa cho nghề rèn, Minh tâm sự:

- Bây giờ làm khó lắm anh ơi, ruộng đồng đã có máy cày, máy bừa, máy gặt làm thay hết rồi. Dao thì nhà máy người ta làm nguyên cả bộ bày bán đầy ra đó, loại gì cũng có, giá cả lại rẻ. Thỉnh thoảng mới có người đến trui lại cái cuốc làm đất gieo chứ giằng cắt lúa có ai dùng nữa đâu, nhưng cũng không thể bỏ nghề được, giữ nó để khi bà con cần còn giúp, phần khác cho cha em vui.

Nghe Minh nói lòng tôi vui buồn xen lẫn. Vui vì đời sống bà con quê tôi ngày một khá lên và thảnh thơi hơn nhờ những tiến bộ của khoa học công nghệ, buồn vì một nghề truyền thống gắn với văn hóa, tâm linh một thời bây giờ dần mai một. Thắp cho chú nén nhang, lòng hồi tưởng gương mặt chú nhễ nhại mồ hôi bên lò lửa mà miệng vẫn nhoẻn cười nói chuyện với khách, chợt thấy như chú đang về đâu đó quanh đây.

 Sông Hương

Có thể bạn quan tâm

Những dấu vết bí ẩn ven sông Ba

Những dấu vết bí ẩn ven sông Ba

(GLO)- Men theo bờ sông Ba đoạn chảy qua buôn Tơnia (xã Ia Rsai, tỉnh Gia Lai), khi nắng cuối ngày hắt những tia vàng lấp lánh trên mặt nước, chúng tôi bắt gặp những vật thể lạ nhô lên khỏi lớp đất sét. 

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

(GLO)- Không biết tên tuổi, quê quán những người lính hy sinh trong trận đánh Tết Mậu Thân 1968 tại Pleiku, người dân bên suối Hội Phú (phường Hội Phú, tỉnh Gia Lai) vẫn âm thầm thắp những nén nhang rồi lập miếu thờ ngay nơi các anh từng nằm xuống. 

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

(GLO)- Vùng biên giới Vị Xuyên, tỉnh Tuyên Quang (Hà Giang cũ) hôm nay đã đổi thay, nhưng những người đồng đội của tôi vẫn còn đó, nằm ngay ngắn trong đội hình “hàng thẳng hàng, lối thẳng lối, quân dung tươi tỉnh” tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên.

Chiếc a chói giữa rừng Trường Sơn

Chiếc a chói giữa rừng Trường Sơn

Dưới mái hiên nhà sàn ở xã La Lay (Quảng Trị), tiếng dao chẻ tre vang lên đều đặn giữa buổi sớm. Nghệ nhân Hồ Văn Thành ngồi bên bó mây vừa lấy từ rừng về. Ông tỉ mẩn đường dao chuốt từng sợi nan tre. Ở miền tây Quảng Trị, hình ảnh ấy không hiếm gặp...

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

(GLO)- Khi bị thương nặng tại chiến trường Campuchia, ông Lê Thái Hà (trú phường Bình Định, tỉnh Gia Lai) không nghĩ mình sẽ sống sót. Phục viên với sức khỏe suy giảm đến 91%, ông cũng từng không dám mơ đến những điều xa xôi về tương lai. Vậy mà người cựu chiến binh ấy đã can trường vượt qua tất cả.

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

Sau 54 năm kể từ ngày liệt sĩ Nguyễn Văn Đinh ngã xuống trên chiến trường Quảng Trị, bà Nguyễn Thị Ngọ (Nghệ An) mới được đứng trên mảnh đất ông hy sinh. Hành trình ấy khép lại nỗi khắc khoải của một người vợ, nhưng mở ra câu chuyện lay động về tình yêu, sự thủy chung không phai theo năm tháng.

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

Nghệ nhân ưu tú Đỗ Văn Lan (80 tuổi, ông Ba Lan) đang giữ nguyên vẹn “bí kíp” tổ truyền làm “nón ngựa Phú Gia” mà ngày xưa nghĩa quân Tây Sơn đội nắng mưa hành quân thần tốc. Những chiếc nón không chỉ như một tác phẩm nghệ thuật mà còn rất bền.

Tiếng vọng trong những phiến đá rêu phong

Tiếng vọng trong những phiến đá rêu phong

(GLO)- Ẩn mình dưới tán rừng già trên dãy núi Bích Kê, lũy đá cổ Phú Hà (thôn Hòa Tân, xã Phù Mỹ Bắc) lặng lẽ tồn tại như một chứng nhân của thời gian. Những bức tường đá phủ rêu bền bỉ trước mưa nắng dường như đang gìn giữ câu chuyện về một vùng đất từng giữ vị trí trọng yếu trong lịch sử.

Chợ ở Quy Nhơn xưa

Chợ ở Quy Nhơn xưa

Với vùng đất Quy Nhơn xưa (nay thuộc tỉnh Gia Lai), tìm hiểu những ngôi chợ cũ cũng là lần giở lại ký ức về quá trình hình thành và phát triển của một đô thị thương cảng, đặc biệt trên phương diện giao thương.

null