Gương mặt thơ: Phan Mai Hương

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Phan Mai Hương nguyên là cô giáo dạy văn của Trường THPT chuyên Hoàng Văn Thụ (tỉnh Hòa Bình), người Mường và là người “bắn súng hai tay”, sáng tác cả thơ lẫn văn xuôi, đã có hơn 10 đầu sách, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.

12.jpg

Về nghỉ hưu theo chế độ, chị lên Hà Nội sống và sáng lập Tạp chí Đường Văn thu hút khá đông văn nhân, thi sĩ tham gia.

Là giáo viên chuyên văn nên chị cảm nhận văn chương khá tinh tế và đấy là cái cửa để chị bước vào con đường sáng tác.

Tôi từng gặp Phan Mai Hương ở cả Hòa Bình-quê chị và Gia Lai-khi chị tự “đi thực tế” và được các giáo viên văn Trường THPT chuyên Hùng Vương đón như đón người thân. Chuyến đi ấy, chị có một loạt tác phẩm về Tây Nguyên, về Gia Lai, trong đó có mấy bút ký khá thú vị.

Thơ chị nhiều suy tưởng. Bên trong cái vóc hình có phần nhỏ bé kia là một tâm hồn luôn suy tưởng và mở ra những bến bờ của sự sáng tạo không ngừng nghỉ: “Mềm như nước/Mát như nước/Khó nắm bắt như nước/Rỉ rách luồn lách lăng nhăng khắp nơi như nước/Đất/Tự lõm mình đựng nước đầy vơi/Nước uốn mình theo đất đùa chơi/Cương nhu tồn tại”.

Nhưng cũng có những lúc rất trữ tình với hình ảnh mượt mà, câu thơ bình lặng: “Mùa xuân này em trở lại tháng ba/Cỏ lên non ấp dấu chân vào cỏ/Mùa mơn mởn thanh tân mở ngỏ/Màu biếc xanh òa cả lên trời”.

Dẫu về hưu nghề giáo nhưng khả năng sáng tạo văn chương của chị vẫn đầy năng lượng và tươi trẻ như khi mới bước vào cầm bút. Năm 2023, chị ra mắt tập thơ “Con nhện bên khe cửa” và năm 2024 là tập truyện ngắn “Cầu thang không có chín bậc”, đọc tên tập sách đã thấy bản sắc Mường hiện rõ.

Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.

Tháng ba

thang-ba.jpg
Minh họa: HT

Mùa xuân này em trở lại tháng ba

Cỏ lên non ấp dấu chân vào cỏ

Mùa mơn mởn thanh tân mở ngỏ

Màu biếc xanh òa cả lên trời.


Tháng ba này cỏ nhớ khôn nguôi

Nỗi nhớ tươi sóng duềnh tựa khói

Yêu thương hóa cỏ cây chải gội

Ấm ngút ngàn bao bọc tháng ba.


Tháng ba của ta, mùa xuân là nhà

Cỏ nơi nào cũng xanh như hoang dại

Cỏ nơi nào cũng xanh như sống vội

Đất nâu trầm cỏ mọc lút tháng ba.


Khi nào

khi-nao.jpg
Minh họa: Huyền Trang

Khi nào cái cây tự hát

Bông hoa ắt tỏa

Hương thơm.


Khi nào dòng sông cuộn sóng

Lũ về cuốn phăng

Nỗi buồn.


Khi cành khô gục xuống

Cháy mình bùng lửa

Yêu thương.


Khi hoa phượng rớt mùa hạ

Sắc đỏ quặn thắm

Chân trời.


Khi thơ vẫn còn xa ngái

Chữ yêu chỉ mới bắt đầu

Em hì hục vun cỏ dại.


Em vun tuổi em đầy lại

Gom mình cháy hết

Cho mai.


Sen đắng

Sen cuối mùa

Ủ nắng thắm

Nồng nã hè

Rực rỡ hình hài

Tràn ứ tươi ngọt ngào trong sắc

Mai mùa vắt kiệt trời

Mai mùa vắt kiệt sương

Ủ ấm chắt chiu một mùa hương

Cọng ban mai nâng giấc một mùa thơm

Nâng

Một vòm trĩu lòng trong đục.


Đời sen

Tận hiến

Trót quên mình đã thơm

Kiếp sen

Nở qua bùn đen.


Một đóa sen

Rồi mùi hương bay đi

Kiên nhẫn trong bùn

Một tâm sen

Cho mùa sau

Nhuộm tràn bờ đắng ngắt.

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null