Gương mặt thơ: Trương Tuyết Mai

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Rất nhiều người chỉ biết chị là nhạc sĩ, nhất là sau khi ca khúc “Huế tình yêu của tôi” xuất hiện, người Huế từ e dè ban đầu (kể cả tôi), giờ thì công nhận nó là một phần của Huế.

1.jpg

Là nhạc sĩ, chị đã có tới 7 đầu sách và CD. Tới khi gặp chị trong cuộc rải tro nhà báo Pháp Georges Boudarel, người đã dịch rất nhiều tác phẩm văn học Việt Nam như “Dế mèn phiêu lưu ký” của Tô Hoài, “Tắt đèn” của Ngô Tất Tố ra tiếng Pháp khi ông là cán bộ Nhà xuất bản Ngoại văn Việt Nam và ông chính là người yêu đầu đời của chị thì tôi mới biết chị còn là nhà thơ.

Nhà thơ, nhạc sĩ Trương Tuyết Mai sinh ngày 19-7-1944, quê ở tỉnh Phú Yên. Tập kết ra Bắc, chị học ở Trường Miền Nam, số 8 Hải Phòng. Năm 1965, tốt nghiệp môn flute (sáo sắt) ở Trường Âm nhạc Việt Nam, chị về công tác tại dàn nhạc Đài Phát thanh Giải phóng. Từ năm 1974, chị phục vụ tại chiến trường Trị Thiên và khu V trong đoàn ca nhạc Đài Phát thanh Giải phóng. Từ năm 1975 đến 1981, chị làm việc tại dàn nhạc Đài Tiếng nói Việt Nam, sau đó chuyển sang làm biên tập âm nhạc tại Đài Tiếng nói Nhân dân TP. Hồ Chí Minh. Hiện chị cư trú tại TP. Hồ Chí Minh, sáng tác nhạc, thơ và cả văn xuôi; hội viên Hội Nhạc sĩ Việt Nam, hội viên Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh. Chị đã có tới 7 tập thơ, 1 tập văn xuôi; trong đó, năm nay, kỷ niệm 80 tuổi, chị vừa xuất bản tập thơ “Hòa âm đêm” được rất nhiều bạn nghề, bạn đọc đánh giá cao.

Tôi trích ngang lý lịch của chị hơi nhiều để chứng minh rằng, với một cuộc đời như thế, lăn lộn từng trải như thế, gắn với đời như thế, tình yêu đẹp như thế, việc chị sử dụng một lúc nhiều “tay” trong sáng tác, từ nhạc tới thơ, văn cũng là điều dễ hiểu.

Chị viết nhiều thơ tình, như để ru mình, mà cũng ru người, một thứ tình yêu có đắng đót, xa xót nhưng cũng trong veo đầy xúc cảm. Hai câu chị trích in ở bìa 4 tập “Hòa âm đêm” vừa xuất bản là: “Giá như đừng nhìn điều chi cũng rõ/thì hồn ta đâu đẫm lệ-người ơi”.

Riêng cái mối tình xuyên biên giới với nhà báo Pháp Georges Boudarel, người sau này là bộ đội Việt Nam, là cán bộ địch vận, cán bộ Nhà xuất bản Ngoại văn, rồi trở về Pháp và đằng đẵng cô đơn những ngày cuối đời bên ấy, rồi ước nguyện được thả tro ở 3 con sông Việt Nam và được chị cùng bạn bè thực hiện... đã đủ để chị viết hàng vạn bài thơ tình. Nhưng không chỉ thơ tình, thơ chị cũng mênh mông nhân tình thế thái.

Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.

Gối không nước mắt

Nắng tràn qua cửa sổ

nhảy nhót trên gối mềm.


gối ta không nước mắt

cần chi nắng hong khô.


Chỉ có những giấc mơ

vẫn còn đẫm trên đó.


ta sợ bất chợt gió

ập vào cuốn bay đi.


Gom lá

gom-la.jpg
Minh họa: H.T

Cảm ơn em tặng chị cây xiên

Để dọn vườn

khỏi khom lưng quét lá.


Nhưng em ơi-cây xiên nhọn quá

Mỗi lần xiên

lá vỡ

xót xa...


Lá đã rụng

lại khô

còn đau nữa

Thì làm sao tim chị nguyên lành.


Thôi cứ đành

khom lưng gom lá

Đưa chổi thật êm

lá sẽ... bớt đau.


Vu vơ câu đưa tình

vu-vo-cau-dua-tinh.jpg
Minh họa: Huyền Trang

Chị bỗng mỉm cười

nghe lòng xao xuyến

kỷ niệm ùa về

quay quắt nhớ Trường Sơn.


Cùng đồng đội

những chiều hành quân

len lỏi vượt rừng

dưới tầm bom bão đạn.


Bỗng câu đưa tình phía sau vọng tới

“người đâu

mà đằm thắm dịu dàng?”.


Chị ngoái lại

mong biết người vừa dứt tiếng

khen tặng ai

giữa bom đạn rền vang.


Một chút ngỡ ngàng

lời trao chưa kịp

đã chạm nụ cười

ánh mắt chứa chan.


Câu đưa tình vu vơ

theo chị cùng năm tháng

cũng lúng liếng trái tim

cũng ngong ngóng mong chờ

suốt hành trình dâu bể... người thơ.

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null