Gương mặt thơ: Hoàng Anh Tuấn

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Anh là một sĩ quan Công an làm thơ, viết truyện, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Quê Nam Định, lên Lào Cai công tác rồi biến nơi đây thành quê sáng tác, anh nhuần nhuyễn như một trai bản thứ thiệt:

nha-tho-hoang-anh-tuan.jpg

“Những chiều tam giác mạch/Cứ dâng hương bẽ bàng/Em quấn xà cạp mới/Đời làm dâu họ Vàng/Những chiều tam giác mạch/Trải hồng ra cuối trời/Áo chàm anh vừa giặt/Vắt nỗi buồn đem phơi”. Tôi yêu cái hành động “Vắt nỗi buồn đem phơi” quá, nó rất là một anh Dao, anh Mông, anh Tày nào đó.

Nhưng ngược lại, cái quê hương máu thịt của anh nó lại cũng đầy ắp trong thơ: “Cháu đi cạn nỗi dại khờ/Vết dao khắc tuổi đến giờ vẫn đây/Tóc bà bạc trắng như mây/Lưng còng quét bóng gốc cây mít già/Bà ơi cây mít của bà/Đợi con chim chích tháng ba có về/Cháu giờ năm tháng xa quê/Còn thương cây mít ngủ mê dưới trời”. Cây mít chính là quê hương, chính là sự dằng dặc tâm tưởng nhớ thương của một người thơ giàu cảm xúc, tràn trề nhớ thương quê hương và ký ức luôn luôn lộng lẫy của mình.

Anh tâm sự: “Tôi làm thơ và chuyển thể thơ mình thành những làn điệu hát chèo, hát văn. Tôi muốn làm một anh kép, một cung văn trong thi ca để cất lên tiếng hát về bà tôi, mẹ tôi, bố tôi, thím tôi… và những người nông dân làng tôi quanh năm chân lấm tay bùn để làm ra củ khoai, hạt gạo. Tôi đã đi rất xa làng Hoành Nha nhỏ bé bên sông Sò, nhưng hồn tôi thì vẫn ở đó, bám rễ vào nguồn cội, chẳng bao giờ rời đi”.

Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.

Vấn vương Bắc Hà

van-vuong-bac-ha.jpg
Minh họa: HT

Vấn vương khói. Vấn vương sương

Vấn vương nhớ. Vấn vương thương. Bắc Hà!

Cao nguyên trắng mận tam hoa

Chiều xanh mái phố, nếp nhà rêu phong.


Rừng hoa hò hẹn bầy ong

Suối trong ru mảnh trăng cong cuối trời

Rượu ngô núi đá mềm môi

Tay em gặt lúa nương đồi bừng hương.


Chợ phiên họp kín ven đường

Người đi bán nhớ, mua thương dập dìu

Con trai, con gái bản Mèo

Nắm đuôi con ngựa mà theo nhau về.


Vườn đào nằm gối vườn lê

Nắng thoa hồng má, gió se ngọt dần

Giêng hai phơi váy ngoài sân

Tiếng khèn gọi bạn khi gần... khi xa...


Ngược sông lên tới Bắc Hà

Tình người quyện với tình hoa thắm nồng

Bắc Hà-sơn nữ chưa chồng

Để tôi xuống núi sinh lòng tương tư...


Hoa quỳnh

hoa-quynh.jpg
Minh họa: HT

Hoa quỳnh nở nắng vườn đêm

Ánh trăng mười bốn ướt thềm nhà tôi

Tưởng rằng mẹ đã ngủ rồi

Tay còn xâu gió mà ngồi khâu hương.


Mẹ nằm thức trọn canh trường

Hương qua cửa sổ đầu giường giăng tơ

Mẹ vừa gặp bố trong mơ

Cánh màn nhiễu đỏ bàn thờ khói bay.


Hoa quỳnh thơm suốt đêm nay

Ánh trăng có tỏ nghìn ngày cách xa

Tôi ra nhặt những bông già

Sớm mai rụng xuống vườn nhà như sao.


Câu Kiều mẹ hát thuở nào

Hoa quỳnh vườn Thúy thơm vào lời ru

Bố chờ thời khắc sang thu

Ấm trà rót tiếng chim gù tràn sông.


Cây quỳnh năm ấy bố trồng

Đêm rằm vẫn nở từng bông trắng ngần

Tôi về bắc ghế ngoài sân

Uống trà với gió phù vân ngang trời...


Cây mít của bà

cay-mit-cua-ba.jpg
Minh họa: Đoàn viên

Bà trồng cây mít đầu hồi

Mùng năm sai cháu quệt vôi một lần

Bóng hè tỏa mát góc sân

Tiếng con chim chích trong ngần nắng trưa.


Tháng ba hoa nở cùng mưa

Mưa hay nước mắt ngày xưa nàng Kiều

Bà tay chổi quét sớm chiều

Bao nhiêu khó nhọc rụng nhiều như hoa.


Bà đem quả chín bổ ra

Tấm lòng thơm thảo chia qua bên rào

Đêm rằm bay giữa trăng sao

Gió đưa hương mít thơm vào giấc mơ.


Cháu đi cạn nỗi dại khờ

Vết dao khắc tuổi đến giờ vẫn đây

Tóc bà bạc trắng như mây

Lưng còng quét bóng gốc cây mít già.


Bà ơi cây mít của bà

Đợi con chim chích tháng ba có về

Cháu giờ năm tháng xa quê

Còn thương cây mít ngủ mê dưới trời...


Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null