Có nghe Thu về

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
0:00 / 0:00
0:00
  • Nam miền Bắc
  • Nữ miền Bắc
  • Nữ miền Nam
  • Nam miền Nam
Tiếng chim hót lảnh lót làm hắn giật mình thức giấc. Vươn vai, vặn mình, hắn mở hé cánh cửa sổ, khẽ rùng mình vì một cơn gió khô mà lành lạnh.

Gió ve vuốt sẽ sàng, nghe gờn gợn, se se nơi da mặt, như e dè, như ngại ngần không biết có nên bước đến không. Con chích chòe vừa hót vừa cào nan lồng soàn soạt, dường như có gì đó làm nó náo nức lắm.

Gì nhỉ? Hắn tự hỏi. Rồi mở toang cánh cửa. Như nhận được cái gật đầu, gió ào tới, vây bọc kín người.

Xem nào. Gió reo trên ngọn cây, gió thổi qua mái nhà. Những phiến lá chuối trong vườn xao xác, lật mình hứng gió, vẫy phành phạch.

Cơn mưa dầm vài ngày qua như không hề tồn tại. Chỉ qua một đêm mà mọi thứ như đổi khác. Đất trời, cỏ cây hiện lên với lăng kính mới, tạnh ráo mà mơ màng.

Ting… ting… ting. Tiếng chuông điện thoại rung lên. Người bạn chia sẻ rằng hôm nay là ngày lập thu. Hắn bừng tỉnh. Phải rồi. Mùa Thu đến. Lặng lẽ và bất ngờ, không báo trước.

Ngày lập thu là ngày đầu tiên của tiết lập thu- 1 trong 24 tiết khí mỗi năm theo cách tính lịch âm, là thời điểm mùa thu bắt đầu, thời tiết có những thay đổi rõ rệt so với mùa Hè.

Khi tiết lập thu bắt đầu, trời đất đã qua những ngày nóng nực, tiết trời dịu đi và bắt đầu chuyển mát.

Thật là lạ cho mùa Thu kỳ diệu. Tự nhiên đang mưa dầm, trời âm u, xám xịt, chợt đổi màu khi nào, với trời xanh và mây trắng, nắng vàng và gió nhẹ, kèm theo chút se lạnh và khô ráo, dù thỉnh thoảng vẫn trút xuống vài cơn mưa rào.

Thu về trên phố. Ảnh: H.L

Thu về trên phố. Ảnh: H.L

Nhất là gió. Không giống như gió mùa khô, mạnh mẽ và khô khốc, cũng không giống gió mùa mưa bão, hung tợn và cuồng nộ, gió thu chỉ nhẹ nhàng thổi, đủ làm rụng những chiếc lá vàng. Chỉ vậy thôi, nhưng đủ làm nên sắc thái của mùa Thu, đủ làm cho lòng người đa cảm tự nhiên thấy bồi hồi, thấy man mác một nỗi buồn vô cớ mà nhẹ nhõm.

Ngay đến hắn, vốn là người khô khan, bạn bè hay chọc ghẹo “nó đi nhầm nghề, chứ khô như ngói mà làm báo”, không hiểu cơn cớ gì, khi gió thu về xào xạc, cũng tự nhiên thấy bâng khuâng buồn. Nhàn nhạt thôi, mà có thật. Nên hắn muốn đi dạo cho khuây khỏa.

Khoác chiếc áo gió mỏng, hắn ra phố. Sáng sớm ngày cuối tuần, phố đón hắn bằng sự vắng vẻ. Những ngọn gió ráo khan thổi trên phố, đuổi lá khô chạy trên đường.

Phải chăng ngày Thu đến, mọi người còn cuộn mình trong chăn ấm, tận hưởng cái se lạnh trong khô ráo sau những ngày ẩm ướt bởi gió mưa?

Chỉ có những người ra khỏi nhà thật sớm mới nhận ra sự chuyển mùa, bằng cái hanh hao của gió, không còn mang theo những đám mây trĩu nước, tưới ào ạt xuống phố phường.

Sáng nay gói xôi của chị hàng đầu ngõ cũng như ngát hơn, bùi béo hơn, mà cũng ngọt ngào hơn. Hắn băn khoăn không biết có phải vì tay nghề chị lên, hay vì nguyên liệu hôm nay được chế biến đạt mức “thượng thừa”?

Hay là tại thời tiết vào Thu hiu hiu lạnh, gió mang mang buồn, ăn gì cũng thấy ngon hơn.

Hắn ghé vào một quán cà phê trên đường Lê Hồng Phong. Dăm ba người đã ngồi đó, hẳn là vì thèm một ly cà phê bốc khói trong sáng thu này. Hàng cây sao đen trước quán rì rào như đang giục người ta xích lại gần nhau cho ấm cõi lòng hơn một chút.

Giữa tiết thu hiu hiu, tiếng hát cất lên trong veo. “Một mai em nhé, có nghe Thu về trên hàng lá khô/Ngàn sao lấp lánh, hát câu mong chờ em về lối xưa” (Riêng một góc trời- Ngô Thụy Miên).

Mỗi lần nghe, hắn lại thấy phảng phất nỗi chia li - sự chia li không có nhiều đau khổ, mà nhàn nhạt như nắng tắt cuối ngày, thoảng qua như gió mùa Thu, nhẹ như lá vàng rơi đậu trên vai áo.

Và nghe xong không hề thấy bi lụy, đau khổ, mà là sự nhẹ nhàng, pha chút quyến luyến. Lại tin dù thế nào, người yêu cũng sẽ gặp lại người yêu, bởi vì họ vẫn “gọi tên nhau mãi” khi nghe Thu về.

Chủ quán cà phê cũng là một người yêu và sành nhạc “cũ”, những Trịnh Công Sơn, Ngô Thụy Miên, Phạm Duy… Ông sưu tầm những bản thu âm cũ, của những ca sĩ nổi tiếng trước đây, khi kỹ thuật thu âm không phải là phương tiện để ca sĩ nương dựa, lấp liếm hay che đậy chất giọng của mình. Nên khi bản nhạc vút lên, là người nghe chơi vơi với tiếng hát trong trẻo, mộc mạc, thanh thoát, đôi lúc vụng về, run rẩy, được cất cao từ đáy lòng.

Giống như văn chương vậy, càng giản dị thì càng đẹp. Hắn nhớ có một nhà văn nào đó đã nói như vậy. Và đó cũng là điều mà hắn luôn kiếm tìm. Nhưng dường như càng làm nghề lâu, tâm hồn hắn càng chai sạn, những gì viết ra được đánh bóng bởi “kỹ thuật”, bị chi phối bởi con số và báo cáo. Hắn thấy càng ngày càng xa mục tiêu mà mình theo đuổi.

Quán ngày càng đông. Người bạn làm bác sĩ nhắn cho hắn cả một list dài dằng dặc những gì cần làm để giữ gìn sức khỏe trong tiết lập thu.

Nào là, “ông vẫn cần phải chú ý chống nắng, chống nóng khi ra ngoài, vì nguy cơ bắt nắng, mệt mỏi hay ốm do nắng nóng vẫn còn”.

Nào là, “nhiệt độ buổi tối đã mát hơn khá nhiều nên hạn chế dùng điều hòa nhiệt độ, khi ngủ tránh để nhiệt độ quá thấp, đề phòng cảm lạnh”.

Nhưng ông bạn nghệ sĩ thì cười toáng lên: Giời ạ, chỉ đọc đã đau đầu, chóng mặt rồi. Bỏ đó, đi với tao, lang thang chút thấy khỏe hơn nhiều khi ngồi đây mà “tụng” những thứ này.

Hắn cười theo, nghĩ cũng đúng!

Gió lại trở mình trên phố. Hỡi những người đang đi trong gió kia, có nghe chăng Thu đã về!

Link bài gốc: https://www.baokontum.com.vn/toa-soan-ban-doc/co-nghe-thu-ve-32292.html

Có thể bạn quan tâm

Phải lòng với Tô Na

Phải lòng với Tô Na

(GLO)- Ai xuôi về phía Nam tỉnh Gia Lai chắc sẽ ấn tượng với đèo Tô Na uốn lượn mềm mại cheo leo nơi vách núi quanh năm soi bóng nước sông Ba. Không kể hết những lần lại qua điểm nối giữa hai vùng đất Ayun Pa và Krông Pa này, tự nhiên tôi đã phải lòng Tô Na lúc nào không hay.
Để cơn mưa nằm yên

Để cơn mưa nằm yên

(GLO)- Tôi thích cái tựa của tập sách “Và để cơn mưa nằm yên” quá đỗi. Độ này, cao nguyên đang vào hội. Ai nấy đều mong đợi những ngày hửng nắng để đưa nhau đi muôn nơi. Thế mà tôi lại ngồi giữa khoảng trống nho nhỏ của một buổi chiều, tạm lãng quên công việc còn dang dở chỉ để nhớ vu vơ về những cơn mưa.
Mấy mùa hoa cúc

Mấy mùa hoa cúc

Sau cơn bấn loạn vì tai nạn ập đến bất ngờ với mẹ, Hiền run rẩy nhìn ra hành lang. Gã trai ngồi thụp trước cửa phòng cấp cứu, thất thần. Hiền muốn gầm lên, rằng tại sao lại ra cớ sự này? Gã phải là người chịu trách nhiệm cho việc này, à, cho mọi thứ đã vì gã mà xảy đến.
Thương những mùa hoa

Thương những mùa hoa

(GLO)- Khi gió đổi chiều mang chút hanh hao se lạnh về với vùng đất cao nguyên cũng là lúc hoa dã quỳ bung sắc vàng rực rỡ. Ven các sườn đồi hay dọc các lối đi, đâu đâu cũng đượm một màu vàng tươi với biết bao cánh hoa báo đông vươn về phía ánh mặt trời. Trong tâm thức cư dân Tây Nguyên, dã quỳ đã là một biểu tượng của miền đất đầy mơ tưởng và huyền thoại này.
Mùa gió

Mùa gió

(GLO)- Tôi đứng giữa những triền đồi mải miết ngắm nhìn những cơn gió đuổi nhau trên khắp thung sâu. Không hiểu sao lòng tôi lại nôn nao thứ cảm xúc khó tả rồi tìm lý do để vui với tháng ngày có gió về ngang qua.
Pleiku lạ lắm!

Pleiku lạ lắm!

(GLO)- 1. Có khi nào với chính mình hoặc với ai đó, bạn khẳng định rằng bản thân đã hiểu và thạo về Pleiku? Một đô thị trẻ, diện tích không lớn, mật độ dân cư thưa; lịch sử hình thành và phát triển chưa lâu…
Mùa vàng dưới thung

Mùa vàng dưới thung

(GLO)- Cũng là một trong những vùng đất của Tây Nguyên nhưng khu vực dưới chân đèo Chư Sê (tỉnh Gia Lai) không gắn với những con đường đất đỏ, rừng cao su bạt ngàn hay bạt ngàn vườn cà phê trĩu quả mà nơi đây hưởng phù sa của dòng sông Ba bồi đắp ngàn đời thành vùng đồng bằng trù phú. Đất Phú Thiện, Ayun Pa là nơi lúa bén rễ, sinh sôi và thủy chung từ thuở nào.
Khi lụt ghé qua

Khi lụt ghé qua

Ba kêu vọng ở đầu trên kia: 'Nhỏ, lấy chiếc ghe trên chái nhà bếp xuống, đi bãi bắt dế nghen con'. Em trai tôi nhanh chóng dừng lướt điện thoại để chìu theo ý ba.
Hương phố

Hương phố

(GLO)- Tôi gọi đó là hương phố, một thứ hương mà người ta chỉ có thể cảm nhận được bằng tâm hồn, với rung động của trái tim.
Ít bữa nữa rồi tính

Ít bữa nữa rồi tính

Đám tang chú Sáu đâu đó xong xuôi, chị Thùy mới nhìn thấy Vực, thấy nghĩa là nhận ra người đàn ông râu ria mắt vằn đỏ này là Vực - thằng nhỏ ngày xưa từng hay lẽo đẽo theo chị ra đồng.
Lững thững trên đồi

Lững thững trên đồi

(GLO)- Một người bạn hỏi tôi: Tây Nguyên mùa nào đẹp nhất? Gió ngun ngún như này, nắng mênh mếnh như này, chỉ ít ngày nữa, Tây Nguyên sẽ bừng dậy những khoảng đẹp mê hoặc. Mùa này, tôi luôn mơ ước có những buổi thảnh thơi, lững thững thả bộ men theo lối mòn của những triền đồi miên mải lá hoa.
Thủ thân!

Thủ thân!

Cha mẹ sống an nhiên không quỵ lụy con cái về kinh tế sẽ giúp các con đỡ nặng gánh về tinh thần và tài lực. Cha mẹ sống không lo âu về kinh tế, sống an nhàn sẽ giúp tinh thần người già được thoải mái.
Nấm mối

Nấm mối

(GLO)- Tháng 5, khi những cơn mưa đầu mùa ào ạt trút xuống, hơi thở ngai ngái của đất nhạt dần, mầm sống mới của cỏ cây bắt đầu nhô lên cũng là lúc bắt đầu mùa nấm mối. Dưới những lô cao su, rẫy cà phê chưa khép tán, trên những thửa đất mới vỡ mùa đầu, những bãi cỏ hoang… ở đâu ta cũng có thể bất ngờ được thiên nhiên ban tặng nấm mối. Cầm dăm bảy tai nấm trên tay tưởng như đã nghe được vị ngọt lừ của bát canh.
Giậu mồng tơi

Giậu mồng tơi

(GLO)- Ngày tôi còn nhỏ, mẹ vẫn thường hái ít rau mọc trong vườn nhà để nấu canh, riêng giậu mồng tơi ở góc vườn thì do mẹ trồng, tự tay chăm bón. Mẹ bảo, mồng tơi dễ trồng, ăn lại ngon, chịu khó chút để khỏi lo bữa cơm nhà thiếu rau xanh. Giống mồng tơi mẹ trồng là mồng tơi trắng. Gọi “trắng” để phân biệt với giống mồng tơi tía thường mọc hoang, thân và gân lá có màu tím đỏ.
Món quà tuổi thơ

Món quà tuổi thơ

(GLO)- “Mẹ có quà cho con này” có lẽ là câu nói mà rất nhiều trẻ nhỏ mong chờ. Còn gì tuyệt vời hơn khi được nhận những món quà bất ngờ từ cha mẹ, người thân. Và, niềm vui tuổi thơ ấy sẽ đi theo chúng ta mãi.