Chú chim non lạc mẹ

Cơn mưa đầu mùa hạ khiến cho chú chim non đang tập chuyền cành bị lạc mẹ giữa vườn. Đó là chú chim chào mào mũ, bố mẹ nó vẫn sinh sống trong vườn nhà tôi đã nhiều năm.



Em tôi nhào ra bắt chú chim mang vào nhà giao cho lũ trẻ con đang nhao nhao thích thú. Con chim nhỏ hoảng sợ, thụt đầu vào đôi cánh còn ngắn ngủn. Cháu tôi lót rơm vào chiếc rổ, úp nó trong đó sau khi đã ngắm nghía chán chê.

Sau giấc ngủ trưa, con chim nhỏ đã biến mất khỏi chiếc rổ. Nó không thể bay xa nên đậu trên bàn bếp, cố gắng thu mình trong đống chai lọ như không muốn để người phát hiện. Chắc là nó đã đói, làm gì có đủ sức để bay. Mẹ tôi bảo: “Có buồng chuối sau nhà, chín quả nào là đôi vợ chồng chim chén sạch. Cứ cào cào châu chấu, hoặc bóp chuối ra mà cho nó ăn”. Chú chim bé nhỏ há mồm ra mỗi khi tôi đưa mồi đến. Nó khiến tôi nghĩ đến đứa con gái mới vài tháng tuổi của mình. Trong những cơn thèm sữa, con cũng chúm chím rúc vào bầu ngực mẹ.

Mưa tạnh, giờ này có lẽ chim mẹ đang hốt hoảng tìm con. Bất cứ người mẹ nào cũng lo sợ, bất an khi không còn thấy con trong tầm mắt của mình. Ý nghĩ ấy hình như đang xuất hiện trong đầu mọi thành viên trong nhà. Nhà tôi đang nuôi một đàn chim bồ câu, hai con cu gáy và có vài chiếc lồng được chồng tôi làm sẵn để đó. Anh có thể ngồi cả giờ để chơi cùng chim, mê mẩn nấp sau cánh cửa rình nghe chim cu gáy.

Chú chim nhỏ hồi sức, bắt đầu kêu toáng lên gọi mẹ. Bố tôi bảo các cháu: “Tí thả con chim ra vườn để bố mẹ nó đến đón đi. Các cháu mà lạc mẹ thì cũng kêu khóc thế”. Tôi mang chú chim nhỏ đặt lên cành cây vải đầu nhà. Một lúc sau, chim bố mẹ nghe tiếng con kêu mà tìm đến. Cuộc hội ngộ tíu tít và bịn rịn khiến tôi xúc động. Rồi chim bố mẹ bay đi. Tôi ngồi chờ một lúc không thấy đôi chim trống mái ấy quay lại thì sốt ruột. Chỉ sợ chim con bay chuyền, rơi xuống đất sẽ bị lũ gà trống mái đang ăn dưới gốc cây xông vào mổ.

Bố tôi bảo: “Không lo. Chắc bố mẹ nó đi kiếm mồi. Chẳng bao giờ chúng bỏ lại con mình cả”. Hệt như lời bố từng nói khi chúng tôi còn nhỏ. Hồi ấy bố đi làm xa nhà, cả tháng không về. Người trong làng thỉnh thoảng hay trêu: “Bố mày có vợ bé bên kia sông rồi. Không về đây nữa đâu”. Những lần bố về, thằng út thường hay ôm chân bố thút thít: “Có phải bố định bỏ mấy chị em con?”. Bố cười hiền khô, dang rộng tay ôm mấy đứa con nheo nhóc vào lòng: “Chẳng bao giờ bố bỏ các con”.

Đúng thế, khoảng 20 phút sau, chim bố mẹ quay lại. Chúng bón cho con ăn, ríu rít rủ rỉ điều gì đó. Tôi đoán đó là những lời khích lệ. Và cứ thế, chim bố bay trước, chim con bay theo, chim mẹ bay theo sau từng chút một. Từ cành thấp lên cành cao, từ cây vải sang cây mận, cây khế, cây nhãn trong vườn. Tôi không theo rình nữa vì tin chắc rằng chim non sẽ trở về được chiếc tổ yên ấm của mình. Ở nơi ấy có tình yêu thương của bố mẹ nó.

Theo VŨ THỊ HUYỀN TRANG (SGGPO)
 

Có thể bạn quan tâm

Thơ Lữ Hồng: Bất chợt mùa xuân

Thơ Lữ Hồng: Bất chợt mùa xuân

(GLO)- Nhà thơ Văn Công Hùng từng nhận xét: “Lữ Hồng trải nghiệm cảm xúc của mình từ đá, từ núi, từ phố, từ đêm... từ nhiều thứ và vượt qua bản thân mình”. Lần này, với bài thơ “Bất chợt mùa xuân”, cô trải nghiệm cảm xúc tinh tế, trong trẻo của mình từ mùa xuân.
Gương mặt thơ: Văn Công Hùng

Gương mặt thơ: Văn Công Hùng

(GLO)- Một chùm thơ về Pleiku, nơi anh đã sống và lao động nghệ thuật hơn 40 năm qua. Với 16 đầu sách văn học đã xuất bản, hàng ngàn bài báo đã in, nhà thơ Văn Công Hùng vẫn miệt mài sáng tạo hàng ngày, dẫu anh đã về hưu gần 5 năm nay. Chùm thơ này như một cách anh trả ơn Pleiku, trả ơn nơi đã giúp anh trưởng thành.
Thơ Lê Đình Trọng: Nắng xanh

Thơ Lê Đình Trọng: Nắng xanh

(GLO)- Phố núi với thông xanh, nhịp chiêng ngân, vòng xoang chuếnh choáng luôn là chủ đề bất tận đối với thơ, văn. “Nắng xanh” của tác giả Lê Đình Trọng thêm một lần nữa cho thấy sức mê hoặc của vùng đất đầy nắng, gió song cũng rất nên thơ, trữ tình.
Thơ Nguyễn Thanh Mừng: Một ngày Pleiku

Thơ Nguyễn Thanh Mừng: Một ngày Pleiku

(GLO)- “Một ngày Pleiku” của Nguyễn Thanh Mừng là những cảm nhận đầy tinh tế về tiết trời phố núi trong ngày với đầy đủ biến chuyển xuân, hạ, thu, đông. Ở đó còn có tấm chân tình nối liền duyên hải-cao nguyên để mà “chén vui chạm với chén ngông”, “bạn hiền gọi tiếp bạn hiền”…
Thơ Văn Công Hùng: Pleiku chợt tôi…

Thơ Văn Công Hùng: Pleiku chợt tôi…

(GLO)- Vẫn là cái cảm thức đau đáu yêu Tây Nguyên, yêu Pleiku đến như có thể ngơ ngác, đến như phát hiện chiều “như vừa bong vỏ”, Văn Công Hùng “chợt tôi” vừa như một cuộc trở về lại như sắp sửa ra đi. Cái dùng dằng hóa thân ấy để có một bài thơ đầy day dứt...
Khai mạc Lễ hội Đường sách Tết Quý Mão 2023

Khai mạc Lễ hội Đường sách Tết Quý Mão 2023

Chiều ngày 19-1 (28 tết), Sở TT-TT TPHCM cùng các đơn vị phối hợp tổ chức khai mạc Lễ hội Đường sách Tết Quý Mão 2023 với chủ đề “Thành phố Hồ Chí Minh - Xuân an vui, xuân thịnh vượng” trên tuyến đường Lê Lợi (từ đường Nguyễn Huệ đến bùng binh Quách Thị Trang, quận 1).
Quảng trường Đại Đoàn Kết: Dấu ấn 10 năm

Quảng trường Đại Đoàn Kết: Dấu ấn 10 năm

(GLO)- Từ ngày 17-1 đến 10-2, Bảo tàng tỉnh Gia Lai tổ chức triển lãm ảnh với chủ đề “Quảng trường Đại Đoàn Kết-10 năm đi vào hoạt động” trong khuôn viên của đơn vị. Đây là một cách để nhắc nhớ về sự kiện chính trị, văn hóa có ý nghĩa quan trọng đối với tỉnh nhà.
Gương mặt thơ: Hữu Kim

Gương mặt thơ: Hữu Kim

(GLO)- Anh từng là bộ đội đóng quân ở An Khê (tỉnh Gia Lai), từ thời ấy, anh đã sinh hoạt với nhóm thơ... Đà Nẵng. Rồi anh chuyển lên Kon Plông làm Phó Chỉ huy trưởng về chính trị của Huyện Đội, nhưng rồi cái tư chất thi sĩ luôn âm ỉ trong anh, khóc đấy, cười đấy. Và vẫn làm thơ. Thế là, cái việc anh được điều về làm Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Kon Tum rồi trở thành hội viên Hội Nhà văn Việt Nam như là lẽ đương nhiên. Gặp anh, không ai nghĩ người trước mặt mình từng mang quân hàm Thượng tá, mà là một thi sĩ đời... cũ.
Mẹ ngồi đan áo

Mẹ ngồi đan áo

(GLO)- Tôi đã đi qua biết bao mùa đông với những buổi trưa đong đầy thương nhớ. Trong se lạnh, một tiếng gà đâu đó vang lên xa vắng, như từ xưa cũ vọng về. Cứ vào độ này, khi tiết trời giá lạnh, khô hanh tràn ngập không gian, tưởng như những ban trưa cứ thế dài đằng đẵng.