Cà rem thuở xưa…

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Có ai đi xa mà không nhớ quê nhà, có ai lớn lên mà không thôi thổn thức về thời thơ ấu? Riêng tôi không thể nào quên những trưa hè lộng gió, cầm trên tay que cà rem tươi mát, ngọt lành như chính tuổi thơ mình.
Tuổi thơ tôi gắn liền với đồng ruộng bao la, với mấy thức quà quê dân dã. Những que kem mát lạnh, đủ màu sắc thu hút đám trẻ con thuở ấy là một trong những thức quà tôi yêu thích, tuy giờ đây chỉ còn là ký ức. Nhiều lần tôi vẫn hay nói đùa với bạn bè, rằng chúng mình thật may mắn khi lớn lên trong thời gian khó, khi mà điều kiện công nghệ chưa phát triển như bây giờ. Trẻ con ngày nay đâu biết những trò chơi thôn dã, càng làm sao biết được hương vị của những món quà quê đã đi vào dĩ vãng.
Cà rem thuở xưa… (ảnh minh họa, nguồn internet)
Cà rem thuở xưa… (ảnh minh họa, nguồn internet)
Cà rem, thức quà với tên gọi ngồ ngộ này đã từng là mơ ước của rất nhiều trẻ con trong xóm. Bởi, đâu phải lúc nào muốn cũng được bố mẹ mua cho. Gia đình tôi ngày ấy kinh tế khó khăn, cơm ba bữa còn khó, nói gì đến mấy món quà vặt hấp dẫn kia. May mắn lắm mẹ mới mua cho một que để mấy chị em ăn chung. Que kem tan chảy dưới cái nóng đổ lửa giữa trưa hè buộc mấy đứa trẻ phải ăn cho thật nhanh, nhưng hầu như đứa nào cũng muốn thưởng thức thật chậm rãi. Thảng hoặc, khi mẹ tôi lĩnh tiền công, chúng tôi mới được một “bữa tiệc” cà rem ra trò. Đó là lúc mỗi đứa được thưởng một que cà rem riêng và nhảy cẫng lên vui sướng. Niềm hạnh phúc của những đứa trẻ chưa vướng bận sự đời chỉ cần có thế.
Mỗi ngày, chiếc xe bán cà rem đều đặn đi ngang qua xóm nhỏ nhà tôi, và lần nào cũng trở thành tâm điểm bởi đám trẻ lao nhao tụm năm tụm bảy xung quanh. Thùng cà rem bằng thiếc, bên trong chứa đầy các loại kem đủ sức làm mê hoặc bất cứ đứa trẻ nào. Cà rem có nhiều loại, có những que nhiều màu sắc được làm từ si-rô dâu, cam hay bạc hà. Tôi không có may mắn được thử hết tất cả các loại, chỉ nhớ hương vị ngọt bùi, mát lành của que kem đậu xanh, đậu đen. Thời đó, muốn ăn kem có thể mua bằng tiền, hoặc bằng cách đổi những chiếc dép nhựa. Có lần chị em tôi nghịch ngợm, đem mấy chiếc dép nhựa của mẹ mới mua đổi kem. Kết quả là bị mẹ đánh trận đòn nhớ đời, mặc dù vậy, trong lòng vẫn không nguôi niềm vui sướng khi được ăn cà rem, để bây giờ mỗi khi nhắc nhớ, cả nhà lại được trận cười nghiêng ngả.
Cuộc sống hôm nay đã đủ đầy, thức quà quê ngày cũ cũng không còn là thứ gì xa vời mà trẻ con đứa nào cũng thòm thèm nữa. Bây giờ, kem có rất nhiều loại, hương vị cũng rất ngon, nhưng dù có thế nào cũng vẫn không thể thay thế được cây cà rem mộc mạc tuổi thơ. Hình ảnh chiếc xe đạp cọc cạch chở thùng cà rem đi qua ngõ suốt những năm tháng ấu thơ giờ đây đã bị lãng quên ở một góc nào đó;  và nhiều khi tôi vẫn muốn tìm kiếm, như tìm chính một phần ký ức tuổi thơ...
Ngọc Lý

Có thể bạn quan tâm

"Ngày nắng vẹn nguyên"

"Ngày nắng vẹn nguyên"

(GLO)- Với cuốn sách thứ 6 mang tên “Ngày nắng vẹn nguyên” vừa được xuất bản, tác giả Lê Thị Kim Sơn một lần nữa gửi gắm một góc cạnh khác của chính mình tới cho độc giả. 

Danh mục kênh chương trình phát thanh, truyền hình phục vụ nhiệm vụ chính trị, thông tin tuyên truyền thiết yếu

Danh mục kênh chương trình phát thanh, truyền hình phục vụ nhiệm vụ chính trị, thông tin tuyên truyền thiết yếu

(GLO)- Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã ban hành Thông tư 17/2025/TT-BVHTTDL quy định về danh mục kênh chương trình phát thanh, kênh chương trình truyền hình phục vụ nhiệm vụ chính trị, thông tin tuyên truyền thiết yếu của quốc gia và của địa phương.

Ký ức tươi đẹp về Pleiku xưa

Ký ức tươi đẹp về Pleiku xưa

(GLO)- “Suối nguồn Pleiku” là tập kỷ yếu do Ban liên lạc cựu học sinh liên trường trung học Pleiku trước năm 1975 thực hiện, tập hợp những bài viết xúc động về bạn cũ trường xưa. Qua từng trang viết, những ký ức tươi đẹp về Pleiku xưa cũng được nhắc nhớ, trong lắng sâu xúc cảm.

Văn chương Việt trong vòng xoáy AI

Văn chương Việt trong vòng xoáy AI

Sự bùng nổ của trí tuệ nhân tạo (AI) đưa văn chương và người đọc vào thời khắc chuyển mình chưa từng có. Nó có thể được xem là công cụ hỗ trợ người viết, cũng gợi mở vô số thách thức cùng các áp lực mới cần đối mặt.

Nhà thơ Đào Đức Tuấn (thứ 2 từ phải sang) khẳng định người nghệ sĩ cần hun đúc tinh thần lao động sáng tạo phù hợp với thời kỳ mới. Ảnh: Lam Nguyên

“Trái ngọt” từ một trại sáng tác

(GLO)- Sau 1 tuần tổ chức đi thực tế và dành thời gian cho trại viên tự do sáng tạo, Trại sáng tác Văn học nghệ thuật (VHNT) năm 2025 tại cao nguyên Gia Lai bế mạc ngày 3-11. Từ đây, nhiều cảm xúc đẹp đẽ được chắt lọc và gửi trao qua từng tác phẩm.

null