Cà rem thuở xưa…

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Có ai đi xa mà không nhớ quê nhà, có ai lớn lên mà không thôi thổn thức về thời thơ ấu? Riêng tôi không thể nào quên những trưa hè lộng gió, cầm trên tay que cà rem tươi mát, ngọt lành như chính tuổi thơ mình.
Tuổi thơ tôi gắn liền với đồng ruộng bao la, với mấy thức quà quê dân dã. Những que kem mát lạnh, đủ màu sắc thu hút đám trẻ con thuở ấy là một trong những thức quà tôi yêu thích, tuy giờ đây chỉ còn là ký ức. Nhiều lần tôi vẫn hay nói đùa với bạn bè, rằng chúng mình thật may mắn khi lớn lên trong thời gian khó, khi mà điều kiện công nghệ chưa phát triển như bây giờ. Trẻ con ngày nay đâu biết những trò chơi thôn dã, càng làm sao biết được hương vị của những món quà quê đã đi vào dĩ vãng.
Cà rem thuở xưa… (ảnh minh họa, nguồn internet)
Cà rem thuở xưa… (ảnh minh họa, nguồn internet)
Cà rem, thức quà với tên gọi ngồ ngộ này đã từng là mơ ước của rất nhiều trẻ con trong xóm. Bởi, đâu phải lúc nào muốn cũng được bố mẹ mua cho. Gia đình tôi ngày ấy kinh tế khó khăn, cơm ba bữa còn khó, nói gì đến mấy món quà vặt hấp dẫn kia. May mắn lắm mẹ mới mua cho một que để mấy chị em ăn chung. Que kem tan chảy dưới cái nóng đổ lửa giữa trưa hè buộc mấy đứa trẻ phải ăn cho thật nhanh, nhưng hầu như đứa nào cũng muốn thưởng thức thật chậm rãi. Thảng hoặc, khi mẹ tôi lĩnh tiền công, chúng tôi mới được một “bữa tiệc” cà rem ra trò. Đó là lúc mỗi đứa được thưởng một que cà rem riêng và nhảy cẫng lên vui sướng. Niềm hạnh phúc của những đứa trẻ chưa vướng bận sự đời chỉ cần có thế.
Mỗi ngày, chiếc xe bán cà rem đều đặn đi ngang qua xóm nhỏ nhà tôi, và lần nào cũng trở thành tâm điểm bởi đám trẻ lao nhao tụm năm tụm bảy xung quanh. Thùng cà rem bằng thiếc, bên trong chứa đầy các loại kem đủ sức làm mê hoặc bất cứ đứa trẻ nào. Cà rem có nhiều loại, có những que nhiều màu sắc được làm từ si-rô dâu, cam hay bạc hà. Tôi không có may mắn được thử hết tất cả các loại, chỉ nhớ hương vị ngọt bùi, mát lành của que kem đậu xanh, đậu đen. Thời đó, muốn ăn kem có thể mua bằng tiền, hoặc bằng cách đổi những chiếc dép nhựa. Có lần chị em tôi nghịch ngợm, đem mấy chiếc dép nhựa của mẹ mới mua đổi kem. Kết quả là bị mẹ đánh trận đòn nhớ đời, mặc dù vậy, trong lòng vẫn không nguôi niềm vui sướng khi được ăn cà rem, để bây giờ mỗi khi nhắc nhớ, cả nhà lại được trận cười nghiêng ngả.
Cuộc sống hôm nay đã đủ đầy, thức quà quê ngày cũ cũng không còn là thứ gì xa vời mà trẻ con đứa nào cũng thòm thèm nữa. Bây giờ, kem có rất nhiều loại, hương vị cũng rất ngon, nhưng dù có thế nào cũng vẫn không thể thay thế được cây cà rem mộc mạc tuổi thơ. Hình ảnh chiếc xe đạp cọc cạch chở thùng cà rem đi qua ngõ suốt những năm tháng ấu thơ giờ đây đã bị lãng quên ở một góc nào đó;  và nhiều khi tôi vẫn muốn tìm kiếm, như tìm chính một phần ký ức tuổi thơ...
Ngọc Lý

Có thể bạn quan tâm

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null