Biên cương thao thức

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Trong sự trầm mặc của núi đồi, giữa đại ngàn biên cương, nơi chỉ nghe nói thôi, người ta đã nghĩ đến xa xôi, hoang vắng, có những con người vẫn luôn thao thức vì sự bình yên của quê hương, đất nước.

Vượt qua một cây cầu bê tông bắc qua con suối cạn, xe bắt đầu trèo lên núi. Mùa khô đang đi vào cao điểm, nắng tràn xuống các thung lũng.

Gã siết quai ba lô, nhìn về phía sau, chỉ thấy thấp thoáng trong màu xanh bao la của rừng là một vệt màu vàng, chính là đoạn đường mình vừa đi qua. Đi một lúc lâu, nhìn lại vẫn thấy cái vệt màu vàng đó.

Người lái xe nhìn gã cười cười: Mới đi lần đầu hả? Ngán không? Từ giờ chỉ có lên dốc như này thôi đấy. Gã lắc đầu, cười lại: Anh yên tâm. Em đi nhiều rồi.

Gã nói thật. Nghề nghiệp khiến gã mãi rong ruổi, mãi lang thang khắp nơi. Từ những ngôi làng nằm chênh vênh trên đỉnh núi, cả năm chỉ thấy “người ngoài” dăm ba lần, đến những mái nhà nằm chót cùng biên giới, mỗi người dân như một “cột mốc sống về chủ quyền” đất nước.

Gã từng ngủ bờ ngủ bụi; ngủ trong lán của người trồng rừng, người săn ong, ngủ trên sàn nhà lạnh cóng nơi đỉnh núi. Nhưng cũng từng được ngủ ở những khách sạn hạng sang.

Trên đường tuần tra. Ảnh: T.H

Trên đường tuần tra. Ảnh: T.H

Bước chân gã đã ngược dốc cheo leo đá núi lên Đăk Plô (huyện Đăk Glei, tỉnh Kon Tum), vượt cung đường tuần tra biên giới từ Sa Loong, sang Mô Rai, xuống Ia Đal.

Nên cung đường này đâu có thể làm gã ngán.

Nhưng không hiểu sao, cứ mỗi lần đến với biên giới, gã lại thấy nôn nao, bồn chồn. Từ trong thẳm sâu như có điều gì đó dội lên, vừa sâu lắng, da diết, vừa mạnh mẽ, nồng nàn.

Hẳn là vì trong gã luôn có những tình cảm và ấn tượng sâu đậm về những người lính quân hàm xanh đang ngày đêm gìn giữ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Nắng biên giới bắt đầu như những quầng lửa hừng hực trên những cánh rừng, những ngọn đồi. Hắn mải mê ngắm mây trắng bị nắng xua, cuộn tròn lại từng cục, lăn khắp bầu trời. Chợt xe dừng lại. Lái xe quay sang nhìn gã: Tới rồi đấy. Khi nào ra thì gọi điện nhé.

Gã khoác ba lô lên vai, vẫy tay chào người lái xe vui tính. Chiếc xe rồ ga phóng vụt đi, để lại phía sau một quầng bụi đỏ.

Những cái ôm, những cái bắt tay thật chặt nói thay tình cảm của anh em ở Đồn Biên phòng dành cho khách. Gã xúc động vì những người lính Biên phòng "nơi đầu sông đầu suối" vẫn thân thuộc và tình cảm.

Vậy là gã đã trở lại nơi này sau nhiều năm.

Khung cảnh vùng biên thay đổi nhiều. Không còn những ngôi nhà gỗ tuềnh toàng không cửa, gió núi thoải mái vào ra, đêm về muỗi bay như trấu, mà thay vào đó là những nhà xây, mái lợp tôn xanh đỏ, bờ rào vươn lên những chùm hoa giấy đỏ thẫm.

Chuyến đi trước, con đường vắng hoe, đến mức anh bạn đồng hành đã mừng quá mà hét toáng lên khi nghe tiếng xe máy và nhìn thấy một chiến sĩ biên phòng hiện ra sau một hõm núi. Bây giờ, dọc đường đã thấy những quán tạp hóa bán đủ mặt hàng; xe khách, xe hàng qua lại khá nhộn nhịp.

Nhưng cũng có những điều không thay đổi. Từng vạt cao su xanh rào rạt vẫn phủ kín những sườn đồi. Người nơi đây vẫn chân thật đến bày cả gan ruột. Và vẫn có những đôi mắt không bao giờ ngủ, luôn thao thức vì sự bình yên, hòa bình và ổn định của biên cương Tổ quốc.

Cũng như lần trước, sau một ngày mò mẫm khắp các điểm dân cư, thân thể rã rời bởi những cú xóc trên các nhánh đường rừng, gã cùng chàng sĩ quan trẻ dẫn đường rệu rã trở lại Đồn.

Bữa cơm đơn giản và ấm cúng. Toàn những thứ anh em trong đoàn tăng gia được. Cuộc trò chuyện kéo dài về nhiều vấn đề, từ công việc, sinh hoạt hàng ngày, đến tuyên truyền, vận động nhân dân, kể cả những tâm tư, tình cảm sâu kín.

Từ đáy lòng, gã thật sự khâm phục "lính biên phòng". Bởi họ không chỉ thực hiện nhiệm vụ cầm súng bảo vệ biên cương Tổ quốc, mà phải làm "tất cả những gì có thể làm".

Những năm qua, ngoài nhiệm vụ bảo vệ vững chắc chủ quyền biên giới, cán bộ, chiến sĩ các đồn biên phòng đã không ngừng tăng cường mối quan hệ phối hợp giữa Đồn và cấp ủy, chính quyền địa phương nơi đơn vị đứng chân trong xây dựng, củng cố hệ thống chính trị, phối hợp tuần tra bảo vệ biên giới, giữ gìn an ninh trật tự, an ninh chính trị địa bàn.

Tin yêu Bộ đội Biên phòng, nhiều hộ gia đình đã làm lễ kết nghĩa với cán bộ, chiến sĩ. Với sự giúp đỡ của "anh em kết nghĩa", nhiều hộ nghèo, có hoàn cảnh khó khăn mạnh dạn thực hiện xóa bỏ hủ tục, phong tục không còn phù hợp, xây dựng nếp sống mới, thực hiện các mô hình sản xuất, vươn lên thoát nghèo bền vững.

Chính vì vậy, không có gì bất ngờ khi hồi chiều, một già làng đã quả quyết nói với gã: "Già và dân làng tin và làm theo bộ đội biên phòng vì các anh nói điều hay, lẽ phải, làm việc tốt giúp dân làng".

Bộ đội biên phòng làm nhà giúp dân. Ảnh: TH

Bộ đội biên phòng làm nhà giúp dân. Ảnh: TH

Đêm biên giới lạnh se sắt, dù ban ngày nắng như đổ lửa. Gió núi thổi u u trên những vạt rừng cao su, những bóng cây chập chờn sương trắng. Càng về khuya càng lạnh, khiến mọi người xích lại gần nhau hơn.

Anh em giục gã đi ngủ để lấy sức mai còn làm việc. Hồi chiều, đồng chí đồn phó đã nhường phòng mình cho gã. Một cậu lính trẻ còn cẩn thận gắn bóng đèn ngủ trong phòng vì “sợ bóng đèn tuýp sáng anh không ngủ được”.

Nhưng làm sao gã ngủ được, khi ở bên các anh, những người đã thức, đang thức hàng đêm để giữ gìn đường biên hòa bình, ổn định.

Một đêm rất dài. Gã nhìn qua cửa sổ, trong quầng sáng nhờ nhờ của trăng thượng tuần, vẫn thấy bóng những người lính trực trong bốt gác.

Bây giờ gã mới hiểu thấu câu nói “trên đất nước mình luôn có một nơi luôn thao thức, không bao giờ ngủ, đấy là biên cương”.

Cứ vậy, gã thao thức đến khi chiếc xe hôm qua quay lại đón. Không hiểu sao gã cứ ngờ ngợ như mình đã quên cái gì, lục lạo lại thì đủ cả, nhưng sao vẫn thấy như bỏ quên gì đó, sâu đậm lắm.

Không lẽ là những đêm thao thức cùng biên cương?

Có thể bạn quan tâm

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Vân Anh năm nay 40 tuổi, sống cách Hoàn Kiếm của Hà Nội chỉ hơn chục cây số. Chị từng là giám đốc điều hành của một công ty có hàng trăm nhân viên, quen với áp lực, nhịp sống gấp gáp và những quyết định lớn nhỏ mỗi ngày.

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

(GLO)- Trên vùng đất cát trắng bạc màu, “khỉ ho cò gáy”, nông dân Nguyễn Xuân Ánh (SN 1972, thôn Thuận Phong, xã Hội Sơn) đã bền bỉ dựng nên một trang trại tổng hợp gần 10 ha, bình quân lợi nhuận 500 - 700 triệu đồng/năm.

Bình yên sau những ngày lạc lối

Trở về con đường sáng sau những ngày lạc lối

(GLO)- Thời gian qua, lực lượng Công an tỉnh Gia Lai đã kiên trì bám cơ sở, cùng cấp ủy, chính quyền địa phương, người có uy tín cảm hóa, thức tỉnh những đối tượng từng nghe theo tổ chức phản động FULRO. Nhờ đó, nhiều người đã từ bỏ những việc làm sai trái, quay về với con đường sáng và vòng tay yêu thương của buôn làng.

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

(GLO)- Càng gần đến Tết Nguyên đán, những căn nhà mới của người dân vùng bão lũ càng hiện rõ hình hài. Khi những mái ấm được dựng lên từ mồ hôi, công sức của bộ đội và sự chung tay của cộng đồng, mùa xuân cũng kịp về sớm hơn với những gia đình lam lũ từng chịu nhiều mất mát do thiên tai.

Bo bo vào mùa đẫy hạt

Bo bo vào mùa đẫy hạt

(GLO)- Cuối năm, trên những nương rẫy vùng cao xã Krong (tỉnh Gia Lai), bo bo (còn có tên gọi khác là cao lương, lúa miến, mộc mạch) bước vào thời điểm chín rộ, hạt căng tròn, báo hiệu mùa thu hoạch đã đến.

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

(GLO)- Ở khu vực phía Tây tỉnh, trên vùng đất Chư A Thai, truyền thuyết về Pơtao Apui - Vua Lửa của người Jrai đến nay vẫn còn vang vọng. Điều này không chỉ lưu giữ một di sản độc đáo của Tây Nguyên, mà đang trở thành không gian văn hóa - du lịch.

Ký ức lúa nương thiêng

Ký ức lúa nương thiêng

(GLO)- Trên những triền núi ở xã Vân Canh (tỉnh Gia Lai), đồng bào người Chăm H’roi và Bahnar vẫn gieo trồng lúa nương. Với họ, đây không chỉ là vụ mùa mà quan trọng hơn là cách gìn giữ ký ức của cha ông, hương vị thiêng quý của núi rừng.

Tìm lại mình từ bóng tối

Tìm lại mình từ bóng tối

Những cơn “phê” chớp nhoáng, những phút ngông cuồng tuổi trẻ, nông nổi đã đẩy nhiều thanh niên ở Quảng Ngãi lao vào vòng xoáy ma túy. Khi tỉnh lại, trước mắt họ chỉ còn là gia đình tan tác, sức khỏe tàn phá và tương lai bị bóng tối nghiện ngập nuốt chửng.

Vào rốn lũ cứu người

Vào rốn lũ cứu người

Giữa lúc thiên nhiên thử thách, họ đã chọn hành động; giữa hiểm nguy, họ chọn dấn thân và giữa bao nỗi lo, họ mang đến hy vọng. Những chàng trai từ Đà Lạt, Phan Thiết đã vượt hàng trăm kilomet giữa mưa lũ, sạt lở để đến với người dân vùng lũ Khánh Hòa, Phú Yên (cũ).

Trở về nẻo thiện

Trở về nẻo thiện

Hiểu được không nơi nào bằng, yên bình như buôn làng, những già làng, người có uy tín ở Gia Lai kiên trì đêm ngày vận động, giải thích cho người dân không nghe theo lời dụ dỗ của “Tin lành Đê Ga”.

null