37 năm trận chiến đấu bảo vệ Trường Sa (14.3.1988 - 14.3.2025): Những con tàu giữ đảo

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Trong công cuộc bảo vệ chủ quyền quần đảo Trường Sa (Khánh Hòa) trước, trong và sau thời điểm 14.3.1988, có những con tàu giữ đảo đã đi vào lịch sử…

Canh gác Cô Lin, Len Đao ở quần đảo Trường Sa

Tháng 6.1974, chàng trai 18 tuổi Nguyễn Ngọc Thành (hiện sống ở TP.Thanh Hóa, tỉnh Thanh Hóa) tình nguyện nhập ngũ vào Đại đội 12, Tiểu đoàn 9, Trung đoàn 266, Sư đoàn 341 (Quân khu 4). Tháng 4.1976, sau gần 1 năm tham gia xây dựng tuyến đường sắt Thống Nhất, ông nằm trong số 46 chiến sĩ đã học xong lớp 10/10 của toàn sư đoàn, được chuyển sang bộ đội hải quân và vào học chuyên ngành sĩ quan chỉ huy tàu mặt nước, Trường Sĩ quan Hải quân (nay là Học viện Hải quân).

Tàu HQ-614 rời quân cảng Cam Ranh, ra Trường Sa làm nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền năm 1988. Ảnh: QCHQ
Tàu HQ-614 rời quân cảng Cam Ranh, ra Trường Sa làm nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền năm 1988. Ảnh: QCHQ

Tháng 12.1979, ông Thành tốt nghiệp, nhận quân hàm thiếu úy và về làm phó thuyền trưởng các tàu HQ-931, HQ-671 thuộc Lữ đoàn 125. Từ tháng 9.1981, ông là thuyền trưởng tàu HQ-671 rồi đến tháng 6.1986 giữ vị trí thuyền trưởng tàu HQ-614 (Hải đội 413, Vùng 4 Hải quân).

Trong chiến dịch bảo vệ chủ quyền năm 1988 tại quần đảo Trường Sa, tàu HQ-614 sau khi cùng tàu HQ-951 giành giữ Châu Viên, đã nhận lệnh về đóng giữ Đá Đông và trực tiếp thuyền trưởng Nguyễn Ngọc Thành chỉ huy lực lượng đổ bộ lên Đá Đông, vận chuyển thiết bị lên làm nhà và tàu HQ-614 trực bảo vệ bộ đội trên Đá Đông.

Trưa 14.3.1988, sau khi tiếng súng vang lên trên vùng biển đảo Gạc Ma - Cô Lin - Len Đao, tàu HQ-614 nhận lệnh cơ động lên tăng cường bảo vệ đảo Cô Lin. "Quãng đường hơn 120 hải lý, tàu chạy hết tốc lực, xác định đến nơi sẽ tham gia chiến đấu bảo vệ Cô Lin", thuyền trưởng Nguyễn Ngọc Thành nhớ lại.

Bộ đội công binh hải quân tôn tạo, củng cố các đảo đóng giữ, năm 1988. Ảnh: Nguyễn Viết Thái
Bộ đội công binh hải quân tôn tạo, củng cố các đảo đóng giữ, năm 1988. Ảnh: Nguyễn Viết Thái

Ông Thành kể: "Chiều 15.3 đến Cô Lin, phải lách qua 2 tàu Trung Quốc để cặp mạn tàu HQ-505 nằm lửng lơ trên mép xanh, khói vẫn bốc lên nghi ngút. Thuyền trưởng Vũ Huy Lễ từ HQ-505 sang báo là HQ-931 đã đưa thương binh và anh em trôi dạt về đảo Sinh Tồn, HQ-641 ở lại trực"…

Thượng tá Phạm Văn Hưng (nguyên Phó phòng Hành chính - Hậu cần, Bộ Tư lệnh Hải quân phía nam) nhớ lại thời điểm từ tháng 4 - 7.1988, khi ông là trung úy - trưởng ngành hỏa lực của tàu HQ-505: "Tàu HQ-614 trực phía ngoài bảo vệ, liên tục phải đối phó với các hành động của tàu Trung Quốc. Nhiều lúc họ ép sát tàu trực, chĩa nòng pháo vào đài lái, rất căng thẳng".

Sau 4 tháng trực bảo vệ Cô Lin, Len Đao, tháng 7.1988 tàu HQ-614 mới về bờ và được thưởng… 1 chậu thuốc bổ đầy ắp. Cuối tháng 8.1988, tàu vừa đi biển về thì lại nhận lệnh: "Chở lực lượng công binh 131 ra xây dựng đảo Thuyền Chài, kết hợp đưa bộ phận quân khí của Lữ đoàn 146 vận chuyển pháo ra đảo Trường Sa, An Bang"… Không ai ngờ đây là chuyến đi biển cuối cùng của tàu vận tải quân sự HQ-614.

Trong chiến dịch bảo vệ chủ quyền năm 1988, ta đã huy động 82 tàu các loại, hoạt động 157 lần chuyến. Trong đó, Quân chủng Hải quân có 56 tàu, hoạt động 101 lần chuyến. Một số tàu (HQ-652, HQ-653, tàu cá 400 CV, các tàu trục vớt) bị hư hỏng nặng, đã nằm trong diện thanh lý… nhưng do yêu cầu nhiệm vụ, ngành kỹ thuật đã tập trung sửa chữa, bảo đảm cho tàu tiếp tục hoạt động biển xa.

(Nguồn: Cục Kỹ thuật Hải quân)

Thuyền Chài - vượt qua sinh tử

Đại tá Nguyễn Kiều Kinh (nguyên Trưởng phòng Chính sách, Quân chủng Hải quân) nhớ lại thời điểm giữa tháng 8.1988, ông là thượng úy chỉ huy khung công binh của Trung đoàn 131, chuyển vật liệu xuống tàu HQ-614 ra xây dựng đảo Thuyền Chài. Sau cả tuần ghé qua một số đảo để cấp hàng, thay quân và đưa pháo lên tăng cường hỏa lực chiến đấu, tàu HQ-614 mới đến được Thuyền Chài. Sau 1 ngày bốc được nửa số vật liệu lên đảo, đêm ấy giông lốc bất ngờ nổi lên, xô tàu dạt lên đảo.

Tàu HQ-614 bị lật úp, chìm dần và bộ đội trên tàu bơi sang tàu cứu hộ. Ảnh: T.L
Tàu HQ-614 bị lật úp, chìm dần và bộ đội trên tàu bơi sang tàu cứu hộ. Ảnh: T.L

"Đã thả neo dài hết cỡ, đến 180 m, nhưng sóng to gió lớn đẩy tàu lên hẳn rạn san hô rìa đảo, mắc cạn. Gần 3 tháng trời, chúng tôi tìm mọi cách đưa tàu ra nhưng không được. Nước ngọt dần hết, lương thực cạn dần, bộ đội mỏi mệt, mất sức, cấp trên phải đề nghị Hải quân Liên Xô đưa tàu ra giật khỏi rạn san hô, kéo về Cam Ranh", ông Nguyễn Ngọc Thành kể. Giữa tháng 12.1988, tàu cứu hộ SB-28 của Liên Xô có mặt tại Thuyền Chài và mất gần 3 tuần tìm cách cứu HQ-614. Đêm ấy, thủy triều dâng cao, tàu SB-28 chớp thời cơ kéo HQ-614 ra khỏi bãi san hô.

Khi còn cách vịnh Cam Ranh khoảng 90 hải lý thì nước biển tràn qua thân tàu rách nát, khiến HQ-614 chìm dần. Dù tàu cứu hộ đã dùng mọi biện pháp ứng cứu, nhưng sáng 25.12.1988, tàu HQ-614 lật úp. Trước tình hình này, tàu Liên Xô ném áo phao, dây thừng để bộ đội từ tàu HQ-614 có điểm, vật đu bám, leo lên tàu cứu hộ.

"Khi tàu HQ-614 được kéo ra khỏi bãi san hô, lực lượng công binh xây dựng Phan Vinh cũng hoàn thành nhiệm vụ và lên tàu về cùng. Tổng quân số trên tàu lúc ấy là 66 người. Khi chúng tôi gửi điện về bờ thông báo tàu chìm, ai cũng nghĩ chúng tôi sẽ hy sinh trong điều kiện sóng to gió lớn. Thật kỳ diệu là tất cả đều lên được tàu Liên Xô, chỉ có vài người bị thương", thuyền trưởng Nguyễn Ngọc Thành nhớ lại.

Thiếu tá Nguyễn Ngọc Thành (trái) và trung tá Vũ Huy Lễ, năm 1995. Ảnh: T.L
Thiếu tá Nguyễn Ngọc Thành (trái) và trung tá Vũ Huy Lễ, năm 1995. Ảnh: T.L

Ông Thành trầm giọng: "Khi về đến bờ, đi qua hội trường Vùng 4, vẫn thấy 66 bộ quần áo, ba lô, mũ mãng ngành chính sách để sẵn, định làm lễ truy điệu anh em".

Bây giờ, những cựu binh của tàu HQ-614 khi gặp nhau vẫn kể: "Thuyền trưởng Nguyễn Ngọc Thành là người cuối cùng rời tàu, sau khi đã hạ lá cờ trên đài lái và cuộn cất trong ngực, cùng khẩu súng ngắn". Khi chúng tôi hỏi về chi tiết này, trung tá - thuyền trưởng Nguyễn Ngọc Thành nghiêm trang nói: "Là sĩ quan chỉ huy mà khi nguy cấp lại bỏ lại lá cờ Tổ quốc, thì không đáng mặt làm chiến sĩ. Có chết, cũng phải giữ cờ"…

(còn tiếp)

Cứu được 66 người chìm tàu là một kỳ tích

"Tháng 12.1988, tàu SB-28 của chúng tôi thực hiện nhiệm vụ tìm kiếm cứu nạn tàu HQ-614 tại đảo Thuyền Chài. Ra đến nơi, tôi thấy con tàu đậu trên bãi đá, với mạn trái rách bươm và mặt boong hỏng nặng…

Sau 3 tuần nỗ lực cứu hộ, chúng tôi đã mệt lử, dự trữ lương thực - nước ngọt đã cạn và ai cũng thấy công tác cứu hộ là khó thành công.

Có một buổi tối, đỉnh triều đã dâng cao, tàu bị nạn được kéo ra vùng nước sâu. Hàng chục phát pháo hiệu bay vút lên, tiếng súng bộ binh đồng loạt vang lên cùng tiếng hét "Ura".

Buổi sáng hôm sau, chúng tôi hạ xuồng giải cứu 35 quân nhân Việt Nam bơi từ tàu HQ-614 sang. Có 1 người bị thương vào đầu, toàn đầu bị băng kín và anh ta bơi mù, chỉ được bảo hiểm bằng một sợi dây cáp.

Sáng ngày thứ ba, đài vô tuyến điện có tiếng rít và giọng tiếng Nga lơ lớ: "Đồng chí Kharikov! Tàu chúng tôi sắp chìm - hãy cứu giúp nhanh!".

Bây giờ chỉ có thể cứu người. Con tàu lật nghiêng cắm mũi xuống nước. Vài nhóm người di chuyển thành công theo cáp kéo cứu hộ sang tàu chúng tôi. Tuy nhiên, có vài người trượt xuống nước và bị cuốn đi.

Con tàu bị lật úp. Người ta đã ném xuống thang dây, chăn và vải trải giường đã thắt nút. Tất cả những ai không phải trực gác đều nhào vào kéo người lên khỏi mặt nước. Thuyền trưởng, phiên dịch viên trong tay cầm túi cao su đựng tài liệu, trên đầu họ đội lá cờ Tổ quốc.

Chúng tôi ném phao cứu sinh, cứu được 66 người. Cho đến tận hôm nay, tôi vẫn ngạc nhiên là làm thế nào trong một tình hình hỗn độn như vậy, không có các công cụ hiện đại, mà vẫn cứu được đủ mọi người".

(Trích hồi ký của đại tá Khorkov V.A - cựu Tham mưu trưởng Lữ đoàn tàu mặt nước 119, Hạm đội Thái Bình Dương, Hải quân Liên Xô, 1985 - 1989)

Theo Mai Thanh Hải - Tường Linh (TNO)

Có thể bạn quan tâm

Ký ức lúa nương thiêng

Ký ức lúa nương thiêng

(GLO)- Trên những triền núi ở xã Vân Canh (tỉnh Gia Lai), đồng bào người Chăm H’roi và Bahnar vẫn gieo trồng lúa nương. Với họ, đây không chỉ là vụ mùa mà quan trọng hơn là cách gìn giữ ký ức của cha ông, hương vị thiêng quý của núi rừng.

Tìm lại mình từ bóng tối

Tìm lại mình từ bóng tối

Những cơn “phê” chớp nhoáng, những phút ngông cuồng tuổi trẻ, nông nổi đã đẩy nhiều thanh niên ở Quảng Ngãi lao vào vòng xoáy ma túy. Khi tỉnh lại, trước mắt họ chỉ còn là gia đình tan tác, sức khỏe tàn phá và tương lai bị bóng tối nghiện ngập nuốt chửng.

Vào rốn lũ cứu người

Vào rốn lũ cứu người

Giữa lúc thiên nhiên thử thách, họ đã chọn hành động; giữa hiểm nguy, họ chọn dấn thân và giữa bao nỗi lo, họ mang đến hy vọng. Những chàng trai từ Đà Lạt, Phan Thiết đã vượt hàng trăm kilomet giữa mưa lũ, sạt lở để đến với người dân vùng lũ Khánh Hòa, Phú Yên (cũ).

Trở về nẻo thiện

Trở về nẻo thiện

Hiểu được không nơi nào bằng, yên bình như buôn làng, những già làng, người có uy tín ở Gia Lai kiên trì đêm ngày vận động, giải thích cho người dân không nghe theo lời dụ dỗ của “Tin lành Đê Ga”.

Căn nhà của bà Đào bị đổ sập hoàn toàn trước cơn lũ dữ.

Những phận người ở rốn lũ Tuy Phước

(GLO)- Chỉ trong vòng nửa tháng, người dân vùng rốn lũ Tuy Phước phải gồng mình gánh chịu 2 đợt bão lũ lịch sử. Bên cạnh những căn nhà trơ trọi sau lũ, những phận người trắng tay vẫn cố gắng gượng dậy, với hy vọng được dựng lại mái ấm và cuộc sống yên bình.

Chuyện cổ tích của buôn làng

Chuyện cổ tích của buôn làng

(GLO)- Ở làng Tươl Ktu (xã Đak Đoa), khi nhắc đến vợ chồng bác sĩ Nay Blum - H’Nơn, người dân nơi đây luôn kể về họ như kể lại những câu chuyện cổ tích. Với họ, đôi vợ chồng bác sĩ ấy là quà của Yang tặng cho làng Tươh Ktu.

Dư vang Plei Me

Dư vang Plei Me

(GLO)- 60 năm đã trôi qua kể từ chiến thắng Plei Me lịch sử (tháng 11-1965), nhưng dư vang của trận đầu thắng Mỹ trên chiến trường Tây Nguyên vẫn còn vẹn nguyên trong ký ức của những cựu binh già. 

Một góc trung tâm xã Kon Chiêng.

Đánh thức Kon Chiêng

(GLO)- Từ quốc lộ 19 rẽ vào tỉnh lộ 666 khoảng 40 km thì đến xã Kon Chiêng. Hai bên đường là những triền mía xanh mát, thấp thoáng những mái nhà sàn trong không gian xanh thẳm của núi rừng, gợi về một Kon Chiêng đang vươn mình đổi thay.

Những chiếc bè nuôi thủy sản của ngư dân bị sóng đánh vỡ tan, trôi dạt ven biển.

Xác xơ làng chài sau cơn bão dữ...

(GLO)-Sau cơn bão dữ Kalmaegi (bão số 13), những làng chài vốn yên bình, đầy sinh khí bỗng chốc trở nên xác xơ, trơ trọi và ngổn ngang chỉ sau vài giờ bão quét qua. Cảnh quan rồi sẽ dần hồi phục, nhưng những mất mát, tổn thất vẫn sẽ đè trĩu trên đôi vai người dân ven biển rất lâu nữa...

Cảnh hoang tàn, đổ nát ở làng chài Nhơn Lý, Gia Lai. Ảnh: Đức Nhật

Gượng dậy sau bão

Bão Kalmaegi (bão số 13) đã tan, trên dải đất ven biển Gia Lai, Đắk Lắk, người dân lặng lẽ nhặt lại từng tấm tôn, viên ngói, gom góp chút bình yên từ đống hoang tàn.

Giữa tầng mây giữ trời

Giữa tầng mây giữ trời

(GLO)- Đỉnh Hàm Rồng cao hơn 1.000 m so với mực nước biển. Sườn núi sương mờ bao phủ này là nơi cán bộ, chiến sĩ Đài Quan sát thuộc Đại đội Thông tin (Phòng Tham mưu, Lữ đoàn Pháo phòng không 234, Quân đoàn 34) đồn trú.

Sống chậm với đĩa than trong thời đại số - Kỳ 1: Sự hồi sinh của dòng đĩa Vinyl

Sống chậm với đĩa than trong thời đại số - Kỳ 1: Sự hồi sinh của dòng đĩa Vinyl

Trong thời đại mà một thiết bị đeo tay có thể chứa đến 60 triệu bài hát, việc lựa chọn nghe nhạc từ một chiếc đĩa than tưởng như là lỗi thời. Nhưng thực tế, đó lại là biểu hiện của một xu thế tìm lại sự nguyên bản, chậm rãi và thật lòng trong trải nghiệm thưởng thức.

Tiến sĩ Nguyễn Minh Kỳ lọt Top 2% nhà khoa học ảnh hưởng nhất thế giới năm 2025.

Tiến sĩ Nguyễn Minh Kỳ và hành trình vào top 2% nhà khoa học ảnh hưởng nhất thế giới

(GLO)- Với nghiên cứu về ô nhiễm vi nhựa và công nghệ xử lý nước thải, Tiến sĩ Nguyễn Minh Kỳ (SN 1985, Phân hiệu Trường Đại học Nông Lâm TP. Hồ Chí Minh tại Gia Lai) được Đại học Stanford (Mỹ) và Nhà xuất bản Elsevier vinh danh trong top 2% nhà khoa học ảnh hưởng nhất thế giới năm 2025.

null