Tết... từ bước chân người xa xứ

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Những ngày cuối năm, không khí chộn rộn ở thành phố càng làm nóng lòng những lao động xa quê. Xé từng tờ lịch, đếm ngược để chờ ngày về quê ăn tết...

tet.jpg
Anh Lê Phương, thợ kim hoàn quê ở Huế làm việc tại Quảng Nam. Ảnh: CẨM PHÔ

“Người Việt mình là thế, quê nhà có xa cả ngàn cây số hay bên hông nơi làm việc thì cảm giác tết ai cũng như nhau. Anh em chúng tôi giờ đếm lịch từng ngày, chỉ chờ ngày phát lương là buộc đồ lên xe rồi quay về với gia đình” - ông Nguyễn Tiến Mạnh, quản lý công trường ở phường Điện Dương, thị xã Điện Bàn, nói.

Chộn rộn và mong ngóng

Trong cơn mưa xám xịt chiều cuối tuần, nhóm thợ quê Nghệ An của ông Mạnh vẫn đứng trên mái nhà đắp bê tông hoàn thiện các công đoạn cuối cùng. Là chỉ huy công trường, nhà ở tỉnh Thanh Hóa nhưng nửa năm rồi ông Mạnh không về quê. Ông nói, bám trụ với công trường để hoàn thiện tốt nhất.

“Nếu đi xe thì chỉ chợp mắt một đêm là sáng mai có mặt ở Lam Sơn (Thanh Hóa) nhưng tui không về. Phần vì muốn giữ lại chút tiền, phần vì muốn cận tết về cho nguyên vẹn không khí. Năm nào đi làm ăn xa cũng thèm cái cảm giác chộn rộn chờ ngày lên xe về nhà ăn tết” - ông Mạnh nói.

Ông Mạnh cho biết, anh em trong đội thợ của mình phần lớn ở Nghệ An, Thanh Hóa. Họ là anh em, quen biết với nhau rồi dẫn nhau đi làm thợ hồ khắp cả nước.

Hai năm nay dự án của chủ thầu làm ở vùng Điện Dương, Điện Bàn nên anh em thuê một căn nhà của dân rồi hàng ngày lên công trình. Đội thợ cũng đã thống nhất ngày 24 âm lịch sẽ nghỉ tết. Còn hơn tuần nữa nhưng gần như mấy ngày qua ai cũng nôn nao.

“Đêm ở chỗ trọ điện thoại của anh em gọi về cho người nhà cứ như sắp tết tới nơi. Ai cũng hỏi nhà chuẩn bị gì chưa, mổ lợn làm thịt hay “chung đụng”, gói mấy cân bánh chưng. Rồi con Lan, con Hằng đi làm ở nước ngoài có về ăn tết không, mình nghe cũng nóng bừng ruột gan” - ông Mạnh nói.

Ngồi bệt ở công trường nghỉ ngơi, mấy người thợ cho biết đã bàn nhau tìm “đặc sản” loanh quanh chỗ làm để mua về làm quà nhưng tìm không ra.

2tet.jpg
Tết với những người lao động nghèo là bán được các mặt hàng ăn theo mùa sắm tết. Ảnh: CẨM PHÔ

“Tui xem báo thấy chỗ Điện Dương này có làng quất cảnh rất nổi tiếng. Ngoài mình thì không chơi quất nhưng ngày được nghỉ tui cũng sẽ ra mua một cây nhỏ mang về quê, chủ yếu đem mùa xuân từ nam ra bắc” - ông Thái Bá Hóa, thợ hồ quê ở Quỳnh Lưu (Nghệ An) nói.

Càng gần đến những ngày giáp tết, không khí ở các dự án xây dựng lại chộn rộn hơn. Phần lớn thợ, chỉ huy công trường và nhà thầu đều là những người lao động xa quê. Từ làng xóm khó nghèo ở Nghệ An, Hà Tĩnh... những người cùng hoàn cảnh theo nhau lên đường vào Quảng Nam, Đà Nẵng để làm ăn. Nhiều người cứ một tháng lại về nhà một lần, nhưng chuyến về quê vào dịp tết lại được mong chờ hơn tất cả những lần trở về khác.

“Chỉ bên mẹ là mùa xuân thôi”

Chiều những ngày cuối năm, chúng tôi gặp nhóm thợ kim hoàn từ Huế đang làm việc tại một xưởng mỹ thuật tại Cẩm Hà, Hội An. Anh Lê Phương, người đàn ông 45 tuổi nhưng chưa lập gia đình, quê ở Lộc Trì, Phú Lộc (Thừa Thiên Huế) nói rằng mình vào làm thợ tại Hội An được 2 năm. Vài tuần anh Phương lại lên xe về thăm mạ (mẹ) ở Phú Lộc. Nhưng càng gần tết, người đàn ông này lại mong về với mẹ nhiều hơn.

3tet.jpg
Nhà vườn ở Cẩm Hà đưa quất ra bán từ sớm khiến cảm giác tết đến rất gần. Ảnh: CẨM PHÔ

“Trong chỗ tui làm là vùng Quảng Nam, người ta cũng sống giống như quê nhà, mọi thứ rất chộn rộn, cộng đồng làng xã nên gần tết thấy cứ nôn nao. Xưởng mình làm thì tết lại càng đông khách, hàng hóa bán ra phục vụ khách chơi tết rất nhiều nên làm quần quật từ sáng tới tối. Dù bận bịu nhưng cứ ngóng tới ngày về, cảm giác đeo ba lô bỏ mấy bịch quà rồi đứng đón xe để về làng thấy mạ đã nghe rạo rực” - ông Phương nói.

Ông Phương cho biết ở vùng mình dân đi Lào làm ăn rất nhiều. Số không đi Lào thì tỏa khắp nơi để làm đủ thứ nghề. Nghề bạc, kim hoàn được nhiều người theo đuổi vì ở Huế đã có truyền thống về những công việc gắn liền với kinh đô xưa.

Ông Phương có mẹ sống ở quê, trước đây ông học nghề và đi làm thợ ở Huế nhưng thu nhập thấp nên năm 2022 ông vào Quảng Nam để làm.

Trong cùng tiệm ông Phương làm có nhiều thợ mộc từ Đại Lộc, Điện Bàn. Dù nhà có thể đi về trong ngày, nhưng khi được hỏi về cảm giác đợi chờ tết, những lao động này cũng nói vẫn thấy chộn rộn.

“Mình không có cảm giác nhớ quê nhưng trông ngóng tết để được thư thả nghỉ ngơi. Tết đến thì cũng được chủ xưởng trả lương, thưởng để về dẫn vợ con đi mua sắm, lo cho con bộ quần áo mới, sắm sửa lại đôi chút đồ đạc trong nhà, biếu cha mẹ ít tiền.

Tết chủ yếu là thời gian nghỉ ngơi, gặp gỡ, đoàn tụ sum họp với nhau, do mình cả năm cứ quần quật công việc nên chỉ có tết đến mới thư thả” - ông Nguyễn Lệ Bắc, thợ mộc ở Điện Phương (Điện Bàn), nói.

Gom gửi để về tết thêm đầy

Tết không chỉ là sự mong chờ cho những chuyến trở về, gói ghém hành trang trong ba lô quày quả trên vai. Cùng những gói quà đem từ quê người trở về còn có cả những mong mỏi.

Nhiều doanh nghiệp sử dụng lao động nói rằng, khi người lao động mong chờ thì họ cũng nặng trĩu lo toan. Tết về, ngoài tiền công, khoản thưởng tết, còn phải có những món quà gửi anh em về quê.

4tet.jpg
Quê nhà cách không xa chỗ làm nhưng người lao động Quảng Nam cũng chộn rộn không khí được về nhà dịp tết.Ảnh: CẨM PHÔ

“Thấy anh em họ cứ lao xao, hỏi han nhau chuyện về quê ăn tết ở đâu, ngày nào về, về bằng phương tiện gì... mình nghe cũng thấy rộn ràng. Dù kinh tế phục hồi nhưng tình hình doanh nghiệp năm qua nhìn chung vẫn chật vật. Nhưng ít hay nhiều phải có trách nhiệm lo cho anh em, ít nhất cũng đủ đồng lương, hoặc cho ứng trước vì chắc chắn họ và gia đình rất mong chờ” - ông Nguyễn Tiến Vũ, chủ doanh nghiệp xây dựng ở Điện Bàn, nói.

Bà Nguyễn Thị Tường Vy, chủ doanh nghiệp chế biến ở Thăng Bình, cho biết, trong công ty của bà có 36 lao động từ các tỉnh khác vào làm ăn. Ngoài phần thưởng tết chung, mỗi anh em được thông báo sẽ được tặng vé xe đi về thăm nhà trong dịp tết. Đây không chỉ là cách hỗ trợ mà giúp công ty giữ chân người lao động.

“Trước tết tôi gặp từng anh chị em, có người cả hai vợ chồng gửi con ở quê cho ông bà đi làm ăn xa, chồng thì Bình Dương, vợ ở Quảng Nam. Tết họ mới về thăm con một lần. Hỏi thì họ kể về gia đình mà mắt cứ đỏ hoe, tôi nghe cũng rớt nước mắt.

Cuộc sống này đa dạng, nhiều người còn khổ lắm. Họ chấp nhận xa quê, con lớn lên không có mẹ cha vì phải làm ăn xứ người. Bởi vậy, nhiều lao động nói tết không về thì tui cũng... “đuổi” về quê hết. Công ty bỏ tiền mua riêng người chai nước mắm, người thêm gói kẹo bánh nhét vô cho nặng ba lô, về quê cho xôm tụ. Người Việt mình tết không chỉ là nghỉ ngơi mà đoàn tụ, gắn kết” - bà Vy nói.

Càng gần đến tết, nơi náo nhiệt nhất có lẽ tại các chợ hoa. Tại trục đường Nguyễn Tất Thành đi qua Thanh Hà, Cẩm Hà (Hội An), càng gần đến tết, những chuyến xe từ ngoại tỉnh đưa người lao động bốc dỡ hàng về thu mua quất cảnh tấp nập.

Chiều giữa tháng Chạp, chúng tôi gặp tài xế và hai phụ xe từ Bình Định đưa xe ra chở quất ở Cẩm Hà về bán tết. Ông Nguyễn Bảy, tài xế xe chở hàng cho biết mình ở Tây Sơn, Bình Định. Tết là dịp hàng hóa chạy liên tục nên ông gần như không có ở nhà.

“Chủ kêu đi chở hàng ở đâu thì anh em tui đi đó. Năm nào cũng tới tảng sáng mùng 1 đầu năm mới được về tới nhà. Cứ làm tới đó có đồng nào dư thì mới biết tết của mình to hay nhỏ” - ông Bảy nói.

Cũng như ông Bảy, có những lao động cho mãi tới đêm 30 mới biết tết của mình...

Theo ghi chép của CẨM PHÔ (baoquangnam.vn)

Có thể bạn quan tâm

“Đường về” của Siu Un

“Đường về” của Siu Un

(GLO)- Sau những sai lầm trong quá khứ, ông vượt qua mặc cảm, thay đổi nhận thức, trở thành người tích cực tuyên truyền pháp luật, vận động bà con sinh hoạt tôn giáo đúng quy định, góp phần giữ gìn bình yên buôn làng.

Những phận đời bới rác mưu sinh

Những phận đời bới rác mưu sinh

(GLO)- Mỗi buổi sáng, khi phố Núi còn bảng lảng sương sớm, những chuyến xe chở rác lại nối đuôi vào khu tập kết rác xã Gào. Giữa mùi hôi nồng và đàn ruồi dày đặc, những người phụ nữ lặng lẽ cúi mình trên nền đất nhớp nháp, cần mẫn bới tìm chai nhựa, lon bia, giấy vụn…

Người gieo rừng trong bình thủy tinh

Người gieo rừng trong bình thủy tinh

(GLO)- Từ 300 triệu đồng có được sau khi bán mảnh đất canh tác duy nhất của mình, anh Thái Xuân Biên (40 tuổi, ở thôn An Thượng 3, xã Cửu An) bước vào lĩnh vực công nghệ sinh học dù chưa từng biết đến phòng thí nghiệm. 6 năm sau, mỗi năm doanh nghiệp của anh sản xuất 19 triệu cây giống.

Giữ buôn Jứ!

Buôn Jứ: Hành trình an cư sau những mùa lũ

(GLO)- Mỗi khi mùa mưa đến, người dân buôn Jứ (xã Ia Tul, tỉnh Gia Lai) lại thấp thỏm nhìn con nước sông Ba dâng lên nhanh. Với họ, lũ là nỗi ám ảnh kéo dài qua nhiều thế hệ. Và rồi, sau những trận ngập lịch sử, hàng trăm hộ dân buôn Jứ đang sáng lên hy vọng về một cuộc sống bình yên, tốt đẹp hơn.

Thanh âm buôn cổ

Thanh âm buôn cổ

Người dân buôn cổ M’Liêng vẫn còn gìn giữ nghề thủ công truyền thống cùng nhiều hiện vật cổ. Khi buôn có lễ hội, âm thanh cồng chiêng vang lên như một niềm tự hào của người dân nơi đây. Buôn cổ này may mắn sở hữu một khu rừng thiêng.

Điện Biên - Ký ức không phai, mãi mãi tự hào

Điện Biên - Ký ức không phai, mãi mãi tự hào

(GLO)- Hơn 70 năm trôi qua, những người góp sức làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” đã ở tuổi xưa nay hiếm, nhiều người không còn nữa. Dù vậy, trong từng câu chuyện, từng kỷ vật được gìn giữ, một thời hoa lửa vẫn hiện lên chân thực, xúc động và đầy tự hào.

Linh thiêng nguồn nước giữa đại ngàn

Linh thiêng nguồn nước giữa đại ngàn

Sương sớm còn vương trên những tán rừng già, giăng thành lớp màn mỏng bảng lảng phủ xuống buôn làng. Từng mái nhà dài của người Mnông ở xã Đam Rông 4 (Lâm Đồng) lặng lẽ thức giấc trong tiếng gà rừng gọi sáng, trong mùi khói bếp len qua vách gỗ.

Tình yêu kháng chiến - hạnh phúc trọn đời

Tình yêu kháng chiến - hạnh phúc trọn đời

(GLO)- Chiến tranh dẫu khốc liệt song từ sự đồng hành của những người cùng chung lý tưởng cách mạng, tình yêu đã đơm hoa kết trái, trở thành điểm tựa để người lính vững vàng giữa bom đạn, vun đắp nên hạnh phúc bền chặt sau ngày đất nước thống nhất.

Về lại ga xép

Về lại ga xép

Tôi đã cố cưỡng lại sự mời gọi của chuyến food tour (du lịch ẩm thực) tại trung tâm thành phố Hải Phòng (cũ) để xuống tàu sớm hơn ba ga.

null