Tận mắt buổi 'hành quyết'chúa sơn lâm ở lò nấu cao hổ vùng Tây Bắc

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Tôi rợn tóc gáy khi con hổ với cái miệng há hoác, cái đầu hổcòn nguyên vẹn, nhưng phần cổ trở xuống đã bị lọc hết thịt, chỉ còn trơ ra bộ xương, thật kinh sợ.
Kỳ 1: Chúa sơn lâm lòi xương trong tủ đá
Một ngày cuối tuần, Trần Văn T, mà dân trong giới buôn bán động vật hoang dã thường gọi là T “Lào”, gọi cho tôi: “Hứa với chú lâu lắm rồi mà nay mới rảnh, rủ chú đi xem nồi cao hổ. Hổ nuôi giờ đầy, nhiều như mèo, nhưng hổ hoang dã mới hiếm, mới đáng mời chú diện kiến một buổi”.
Vậy là tôi lên đường cùng T “Lào”, ngồi trên chiếc xe bán tải chạy Quốc lộ 6 theo hướng Sơn La. Sở dĩ, dân “trong nghề” gọi gã là thế, bởi lão chuyên buôn động vật hoang dã từ Lào về. Lão buôn đủ thứ thú rừng từ Bắc Lào về Việt Nam qua đường Sơn La, Điện Biên. Riêng hổ, lão cung cấp cho rất nhiều đầu mối nấu cao ở phía Bắc.
“Cỡ đôi ba chục năm trước, cao hổ toàn đồ giả, xương hổ nhập về thì giả 90%. Dân buôn phù phép xương báo, xương chó thành xương hổ cả. Ngày đó kiếm được hổ sống là việc khó. Nhưng giờ, hổ nuôi nhiều như lợn ở Lào và Thái Lan, nên chẳng cần làm giả nữa. Ngoài ra, dân mình tinh khôn, chỉ mua nguyên con, nên muốn làm giả cũng chịu. Dân Lào và Thái Lan nuôi hổ toàn phục vụ mấy bợm nhậu Việt Nam thôi mà. Hổ về Việt Nam qua đường Cầu Treo phía miền Trung, và đường Sơn La phía miền Bắc. Muốn mang về bao nhiêu con cũng được. Thi thoảng, vẫn có hổ hoang dã. Các đại gia, quan sếp đặt tiền nhiều khi cả năm mới có được con hổ hoang dã. Giờ, phải săn tận Miến Điện, Ấn Độ mới có hổ rừng, chứ Lào cũng cũng không còn nữa rồi” – ngồi trên xe, T “Lào” kể chuyện.
 
 Nồi cao hổ sắp hoàn thành.
Xe gần đến thị trấn Mộc Châu thì rẽ vào cung đường đèo dốc, xuyên qua những khu vườn mận, vườn mơ thơ mộng. Gần tiếng đồng hồ xuyên rừng, thì bản làng thơ mộng hiện ra, nằm giữa thung lũng, bốn bề núi đá.
Ngôi nhà sàn với những chiếc cột một người ôm, rộng mênh mông. Trước nhà là cái ao lớn, toàn cá trắm to, mà theo gia chủ, toàn cả chục kg, nổi lưng như quả bom dưới làn nước lờ nhờ.
Dưới gầm nhà sàn, quanh bộ bàn ghế gốc cây, trên chiếc sập nguyên tấm, mọi người ngồi uống trà, nói chuyện rôm rả. Một ông bụng to, lùn tịt, khuôn mặt phương phi, đạo mạo huơ chân múa tay ca ngợi lên giời tác dụng của cao hổ cốt: “Nói thật với các bố, trước tôi đuối lắm. Tháng đôi ba lần chấm mút, vợ nó chả coi ra gì. Từ khi anh M. cho một lạng, xơi vào thấy người ngợm dậm dựt, mới tham gia vào nhóm, rồi xơi đều đều cả năm nay, mới thấy mặt mũi dù 5 xịch, mà của nợ như đôi mươi ấy. Mụ vợ mặt mũi cứ giãn cả ra, phấn khởi lắm. Gớm, rượu chưa hết, mụ lại dúi tiền bắt đi nấu cao hổ. Cao hổ đúng là thánh thật!”.
Ngồi trà cháo tào lao cả tiếng, chẳng ai nhắc gì đến hổ với báo, thấy tôi có vẻ sốt ruột, thì T “Lào” vỗ vai bảo: “Chưa đến giờ hoàng đạo. Lôi cọp ra róc xương, cũng phải đến giờ đẹp. Xem giờ hết cả rồi”.
 
Xương hổ sau khi làm sạch. 
Lát sau, thì tiếng lách cách ở phía sau nhà sàn vang lên. Tôi ngó ra phía sau nhà, nơi sân sàn bê tông rộng rãi, mấy người đàn ông lụi cụi mỗi người một việc, người chuẩn bị dao thớt, người cọ nồi, người củi lửa. Tôi ngó quanh, thì chẳng thấy hổ với mèo đâu cả. Con hổ bình thường cũng phải to cỡ con bê, nhốt ở đâu cho kỹ, mà ít ra, nó cũng phải gầm gừ vài tiếng vang động bản làng, đằng này tuyệt nhiên yên lặng, chỉ thấy tiếng bi bô chém gió của mấy ông bợm nhậu lắm tiền.
Mặt trời đứng bóng, chủ nhà kêu đến giờ rồi, thì mọi người lục tục kéo ra sau nhà. T “Lào” kéo tôi dặn lại lần nữa: “Chú muốn quay phim chụp ảnh thế nào thì tùy chú. Chụp bao nhiêu cũng được, viết gì cũng được, miễn là tuyệt đối không chụp người, không tiết lộ địa chỉ. Chuyện nấu cao hổ là phạm pháp, đi tù như chơi, nhưng ở vùng này thì hổ có khác gì mèo, ngày nào chả có thằng nấu. Riêng ở Mộc Châu, anh lẩm nhẩm trên đầu ngón tay cũng có ngót chục ông nấu cao hổ. Toàn hổ Lào với Thái Lan đem về thôi, chứ núi rừng Việt Nam móc đâu ra hổ nữa”.
Ông chủ nhà sàn tiến lại chiếc tủ lạnh cỡ lớn dài ngoằng ở góc nhà, nhấc cánh cửa tủ lên. Làn hơi lạnh từ tủ đá bốc ra. Lật mảnh vải, tôi rợn tóc gáy khi con hổ với cái miệng há hoác, răng nanh chìa ra. Cái đầu hổ còn nguyên vẹn, nhưng phần cổ trở xuống đã bị lọc hết thịt, chỉ còn trơ ra bộ xương, nhìn phát hãi. Trông nó, chả khác gì quái vật như ở địa ngục sống dậy.
 
 Con hổ khổng lồ trơ xương trong tủ lạnh.
T “Lào” chỉ tay vào đầu hổ phân tích: “Dân trong nghề nhìn hổ nuôi hay hổ rừng biết ngay. Hổ rừng lông lá bờm xờm, nanh vuốt sắc nhọn, và xương chắc hơn vì nó vận động nhiều, nấu cũng được cao hơn. Giờ hổ nuôi, giá vài ba trăm triệu một con, nhưng hổ rừng giá ngót tỷ bạc. Cả con hổ nặng vài tạ, lọc được thúng xương, nấu được đôi ba ký cao, thì chú cứ suy ra xem cao hổ rừng đắt kém gì vàng đâu”.
Tôi hết chạy phía đầu, rồi lại xuống đuôi chụp hình con hổ. Theo đám thợ nấu cao, thì con hổ này khi còn sống phải nặng cỡ 2,5 tạ. Thân nó dài đến 2m. Tôi mường tượng ra cảnh con hổ to như con bò này đi lại lừng lững, thân thể uốn lượn, há miệng nhe nanh, gầm một tiếng thì ngàn vạn thú rừng khiếp vía. Ấy thế mà, giờ đây, nó chỉ còn trơ ra bộ xương bởi con người, thật là vô cùng tàn nhẫn.
Tôi hỏi ông chủ lò nấu hổ: “Con hổ to như thế này, em nghĩ phải xe ô tô mới chở được. Còn nếu đi rừng, thì phải vài người mới vác nổi. Dân buôn ma túy, vác vài bánh đã bị bắt, vậy thì con hổ này đem về Việt Nam kiểu gì nhỉ?”.
 
 Xương sọ hổ.
Ông chủ tên M. cười tít mắt: “Chú mày hỏi ngủ bỏ xừ. Con hổ này đã là cái gì. Đến cái cây to vài người ôm, dài cả chục mét còn khênh về được, nói gì con hổ này. Đường biên rộng mênh mông, ai mà trông cho hết được. Riêng vận chuyển bên Lào với Thái Lan thì vô tư, chở cả xe tải cũng thoải mái, nhưng về Việt Nam thì chia ra từng con, thuê người Mông họ vác cho. Cách đó là an toàn ít tốn kém nhất. Còn muốn nhanh và tốn chút thì dấm dúi thông quan. Cái con hổ chết cứng này, thì còn bảo tồn với bảo tàng gì nữa. Hổ nuôi, không có người tiêu thụ, thì ai họ nuôi làm gì. Trước, bọn anh còn nhập hổ từ Ấn Độ, Bangladesh, Srilanka, Nga… về cơ. Giờ hổ ở đấy hết sạch rồi, chỉ còn hổ nuôi ở Lào và Thái Lan là nhiều như lợn. Con này hổ rừng, hàng đắt tiền, nên vận chuyển cũng phải kỹ, có mối thông quan chắc ăn mới dám mang về đấy”.
Theo lời chủ nhà M. thì gã đã có 30 năm nấu cao hổ. Xưa, anh đi khắp Việt Nam nấu cao hổ thuê. Giờ có vốn liếng, nhiều mối nhập hổ, nhiều mối tiêu thụ, nên anh ta nấu tại nhà. Các đại gia muốn có cao hổ cốt xịn nhất, thì đặt hàng, có hổ về thì anh báo mọi người tụ tập ngó xem chiến lợi phẩm. Sau đó, đến hôm cao ra lò, lại tụ tập tiếp để nhậu chào mừng mẻ cao.
Còn tiếp…
Phạm Dương Ngọc (VTC News)

Có thể bạn quan tâm

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Vân Anh năm nay 40 tuổi, sống cách Hoàn Kiếm của Hà Nội chỉ hơn chục cây số. Chị từng là giám đốc điều hành của một công ty có hàng trăm nhân viên, quen với áp lực, nhịp sống gấp gáp và những quyết định lớn nhỏ mỗi ngày.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

(GLO)- Trên vùng đất cát trắng bạc màu, “khỉ ho cò gáy”, nông dân Nguyễn Xuân Ánh (SN 1972, thôn Thuận Phong, xã Hội Sơn) đã bền bỉ dựng nên một trang trại tổng hợp gần 10 ha, bình quân lợi nhuận 500 - 700 triệu đồng/năm.

Bình yên sau những ngày lạc lối

Trở về con đường sáng sau những ngày lạc lối

(GLO)- Thời gian qua, lực lượng Công an tỉnh Gia Lai đã kiên trì bám cơ sở, cùng cấp ủy, chính quyền địa phương, người có uy tín cảm hóa, thức tỉnh những đối tượng từng nghe theo tổ chức phản động FULRO. Nhờ đó, nhiều người đã từ bỏ những việc làm sai trái, quay về với con đường sáng và vòng tay yêu thương của buôn làng.

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

(GLO)- Càng gần đến Tết Nguyên đán, những căn nhà mới của người dân vùng bão lũ càng hiện rõ hình hài. Khi những mái ấm được dựng lên từ mồ hôi, công sức của bộ đội và sự chung tay của cộng đồng, mùa xuân cũng kịp về sớm hơn với những gia đình lam lũ từng chịu nhiều mất mát do thiên tai.

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Khi màn đêm còn phủ đặc sương mặn, cũng là lúc những chiếc thuyền thúng nhỏ bé bắt đầu nghiêng mình lao vào biển động. Ở các làng chài bãi ngang Quảng Ngãi, mùa mưa bão không phải thời điểm trú ẩn, mà trái lại là “mùa vàng” hiếm hoi.

Ký ức lúa nương thiêng

Ký ức lúa nương thiêng

(GLO)- Trên những triền núi ở xã Vân Canh (tỉnh Gia Lai), đồng bào người Chăm H’roi và Bahnar vẫn gieo trồng lúa nương. Với họ, đây không chỉ là vụ mùa mà quan trọng hơn là cách gìn giữ ký ức của cha ông, hương vị thiêng quý của núi rừng.

Tìm lại mình từ bóng tối

Tìm lại mình từ bóng tối

Những cơn “phê” chớp nhoáng, những phút ngông cuồng tuổi trẻ, nông nổi đã đẩy nhiều thanh niên ở Quảng Ngãi lao vào vòng xoáy ma túy. Khi tỉnh lại, trước mắt họ chỉ còn là gia đình tan tác, sức khỏe tàn phá và tương lai bị bóng tối nghiện ngập nuốt chửng.

null