Tận mắt buổi 'hành quyết'chúa sơn lâm ở lò nấu cao hổ vùng Tây Bắc

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Tôi rợn tóc gáy khi con hổ với cái miệng há hoác, cái đầu hổcòn nguyên vẹn, nhưng phần cổ trở xuống đã bị lọc hết thịt, chỉ còn trơ ra bộ xương, thật kinh sợ.
Kỳ 1: Chúa sơn lâm lòi xương trong tủ đá
Một ngày cuối tuần, Trần Văn T, mà dân trong giới buôn bán động vật hoang dã thường gọi là T “Lào”, gọi cho tôi: “Hứa với chú lâu lắm rồi mà nay mới rảnh, rủ chú đi xem nồi cao hổ. Hổ nuôi giờ đầy, nhiều như mèo, nhưng hổ hoang dã mới hiếm, mới đáng mời chú diện kiến một buổi”.
Vậy là tôi lên đường cùng T “Lào”, ngồi trên chiếc xe bán tải chạy Quốc lộ 6 theo hướng Sơn La. Sở dĩ, dân “trong nghề” gọi gã là thế, bởi lão chuyên buôn động vật hoang dã từ Lào về. Lão buôn đủ thứ thú rừng từ Bắc Lào về Việt Nam qua đường Sơn La, Điện Biên. Riêng hổ, lão cung cấp cho rất nhiều đầu mối nấu cao ở phía Bắc.
“Cỡ đôi ba chục năm trước, cao hổ toàn đồ giả, xương hổ nhập về thì giả 90%. Dân buôn phù phép xương báo, xương chó thành xương hổ cả. Ngày đó kiếm được hổ sống là việc khó. Nhưng giờ, hổ nuôi nhiều như lợn ở Lào và Thái Lan, nên chẳng cần làm giả nữa. Ngoài ra, dân mình tinh khôn, chỉ mua nguyên con, nên muốn làm giả cũng chịu. Dân Lào và Thái Lan nuôi hổ toàn phục vụ mấy bợm nhậu Việt Nam thôi mà. Hổ về Việt Nam qua đường Cầu Treo phía miền Trung, và đường Sơn La phía miền Bắc. Muốn mang về bao nhiêu con cũng được. Thi thoảng, vẫn có hổ hoang dã. Các đại gia, quan sếp đặt tiền nhiều khi cả năm mới có được con hổ hoang dã. Giờ, phải săn tận Miến Điện, Ấn Độ mới có hổ rừng, chứ Lào cũng cũng không còn nữa rồi” – ngồi trên xe, T “Lào” kể chuyện.
 
 Nồi cao hổ sắp hoàn thành.
Xe gần đến thị trấn Mộc Châu thì rẽ vào cung đường đèo dốc, xuyên qua những khu vườn mận, vườn mơ thơ mộng. Gần tiếng đồng hồ xuyên rừng, thì bản làng thơ mộng hiện ra, nằm giữa thung lũng, bốn bề núi đá.
Ngôi nhà sàn với những chiếc cột một người ôm, rộng mênh mông. Trước nhà là cái ao lớn, toàn cá trắm to, mà theo gia chủ, toàn cả chục kg, nổi lưng như quả bom dưới làn nước lờ nhờ.
Dưới gầm nhà sàn, quanh bộ bàn ghế gốc cây, trên chiếc sập nguyên tấm, mọi người ngồi uống trà, nói chuyện rôm rả. Một ông bụng to, lùn tịt, khuôn mặt phương phi, đạo mạo huơ chân múa tay ca ngợi lên giời tác dụng của cao hổ cốt: “Nói thật với các bố, trước tôi đuối lắm. Tháng đôi ba lần chấm mút, vợ nó chả coi ra gì. Từ khi anh M. cho một lạng, xơi vào thấy người ngợm dậm dựt, mới tham gia vào nhóm, rồi xơi đều đều cả năm nay, mới thấy mặt mũi dù 5 xịch, mà của nợ như đôi mươi ấy. Mụ vợ mặt mũi cứ giãn cả ra, phấn khởi lắm. Gớm, rượu chưa hết, mụ lại dúi tiền bắt đi nấu cao hổ. Cao hổ đúng là thánh thật!”.
Ngồi trà cháo tào lao cả tiếng, chẳng ai nhắc gì đến hổ với báo, thấy tôi có vẻ sốt ruột, thì T “Lào” vỗ vai bảo: “Chưa đến giờ hoàng đạo. Lôi cọp ra róc xương, cũng phải đến giờ đẹp. Xem giờ hết cả rồi”.
 
Xương hổ sau khi làm sạch. 
Lát sau, thì tiếng lách cách ở phía sau nhà sàn vang lên. Tôi ngó ra phía sau nhà, nơi sân sàn bê tông rộng rãi, mấy người đàn ông lụi cụi mỗi người một việc, người chuẩn bị dao thớt, người cọ nồi, người củi lửa. Tôi ngó quanh, thì chẳng thấy hổ với mèo đâu cả. Con hổ bình thường cũng phải to cỡ con bê, nhốt ở đâu cho kỹ, mà ít ra, nó cũng phải gầm gừ vài tiếng vang động bản làng, đằng này tuyệt nhiên yên lặng, chỉ thấy tiếng bi bô chém gió của mấy ông bợm nhậu lắm tiền.
Mặt trời đứng bóng, chủ nhà kêu đến giờ rồi, thì mọi người lục tục kéo ra sau nhà. T “Lào” kéo tôi dặn lại lần nữa: “Chú muốn quay phim chụp ảnh thế nào thì tùy chú. Chụp bao nhiêu cũng được, viết gì cũng được, miễn là tuyệt đối không chụp người, không tiết lộ địa chỉ. Chuyện nấu cao hổ là phạm pháp, đi tù như chơi, nhưng ở vùng này thì hổ có khác gì mèo, ngày nào chả có thằng nấu. Riêng ở Mộc Châu, anh lẩm nhẩm trên đầu ngón tay cũng có ngót chục ông nấu cao hổ. Toàn hổ Lào với Thái Lan đem về thôi, chứ núi rừng Việt Nam móc đâu ra hổ nữa”.
Ông chủ nhà sàn tiến lại chiếc tủ lạnh cỡ lớn dài ngoằng ở góc nhà, nhấc cánh cửa tủ lên. Làn hơi lạnh từ tủ đá bốc ra. Lật mảnh vải, tôi rợn tóc gáy khi con hổ với cái miệng há hoác, răng nanh chìa ra. Cái đầu hổ còn nguyên vẹn, nhưng phần cổ trở xuống đã bị lọc hết thịt, chỉ còn trơ ra bộ xương, nhìn phát hãi. Trông nó, chả khác gì quái vật như ở địa ngục sống dậy.
 
 Con hổ khổng lồ trơ xương trong tủ lạnh.
T “Lào” chỉ tay vào đầu hổ phân tích: “Dân trong nghề nhìn hổ nuôi hay hổ rừng biết ngay. Hổ rừng lông lá bờm xờm, nanh vuốt sắc nhọn, và xương chắc hơn vì nó vận động nhiều, nấu cũng được cao hơn. Giờ hổ nuôi, giá vài ba trăm triệu một con, nhưng hổ rừng giá ngót tỷ bạc. Cả con hổ nặng vài tạ, lọc được thúng xương, nấu được đôi ba ký cao, thì chú cứ suy ra xem cao hổ rừng đắt kém gì vàng đâu”.
Tôi hết chạy phía đầu, rồi lại xuống đuôi chụp hình con hổ. Theo đám thợ nấu cao, thì con hổ này khi còn sống phải nặng cỡ 2,5 tạ. Thân nó dài đến 2m. Tôi mường tượng ra cảnh con hổ to như con bò này đi lại lừng lững, thân thể uốn lượn, há miệng nhe nanh, gầm một tiếng thì ngàn vạn thú rừng khiếp vía. Ấy thế mà, giờ đây, nó chỉ còn trơ ra bộ xương bởi con người, thật là vô cùng tàn nhẫn.
Tôi hỏi ông chủ lò nấu hổ: “Con hổ to như thế này, em nghĩ phải xe ô tô mới chở được. Còn nếu đi rừng, thì phải vài người mới vác nổi. Dân buôn ma túy, vác vài bánh đã bị bắt, vậy thì con hổ này đem về Việt Nam kiểu gì nhỉ?”.
 
 Xương sọ hổ.
Ông chủ tên M. cười tít mắt: “Chú mày hỏi ngủ bỏ xừ. Con hổ này đã là cái gì. Đến cái cây to vài người ôm, dài cả chục mét còn khênh về được, nói gì con hổ này. Đường biên rộng mênh mông, ai mà trông cho hết được. Riêng vận chuyển bên Lào với Thái Lan thì vô tư, chở cả xe tải cũng thoải mái, nhưng về Việt Nam thì chia ra từng con, thuê người Mông họ vác cho. Cách đó là an toàn ít tốn kém nhất. Còn muốn nhanh và tốn chút thì dấm dúi thông quan. Cái con hổ chết cứng này, thì còn bảo tồn với bảo tàng gì nữa. Hổ nuôi, không có người tiêu thụ, thì ai họ nuôi làm gì. Trước, bọn anh còn nhập hổ từ Ấn Độ, Bangladesh, Srilanka, Nga… về cơ. Giờ hổ ở đấy hết sạch rồi, chỉ còn hổ nuôi ở Lào và Thái Lan là nhiều như lợn. Con này hổ rừng, hàng đắt tiền, nên vận chuyển cũng phải kỹ, có mối thông quan chắc ăn mới dám mang về đấy”.
Theo lời chủ nhà M. thì gã đã có 30 năm nấu cao hổ. Xưa, anh đi khắp Việt Nam nấu cao hổ thuê. Giờ có vốn liếng, nhiều mối nhập hổ, nhiều mối tiêu thụ, nên anh ta nấu tại nhà. Các đại gia muốn có cao hổ cốt xịn nhất, thì đặt hàng, có hổ về thì anh báo mọi người tụ tập ngó xem chiến lợi phẩm. Sau đó, đến hôm cao ra lò, lại tụ tập tiếp để nhậu chào mừng mẻ cao.
Còn tiếp…
Phạm Dương Ngọc (VTC News)

Có thể bạn quan tâm

Về lại ga xép

Về lại ga xép

Tôi đã cố cưỡng lại sự mời gọi của chuyến food tour (du lịch ẩm thực) tại trung tâm thành phố Hải Phòng (cũ) để xuống tàu sớm hơn ba ga.

Mùa săn kiến vàng

Mùa săn kiến vàng ở cao nguyên Gia Lai

(GLO)- Khi mùa khô phủ nắng lên những cánh rừng phía Tây Gia Lai, người Jrai bước vào mùa săn kiến vàng. Hành trình tìm kiếm những tổ kiến tuy nhọc nhằn nhưng cũng thú vị, thể hiện sự gắn bó giữa đồng bào dân tộc thiểu số với thiên nhiên từ xưa đến nay.

Ngày mới bên sông Pô Cô

E-magazine Ngày mới bên sông Pô Cô

(GLO)- Sớm mai ở Ia Krái, dòng Pô Cô uốn lượn như dải lụa bạc giữa mênh mông cây cối. Nước sông lăn tăn, gợn sóng nhỏ vỗ vào bãi cát vàng, len qua vườn rẫy, tạo thành một bản hòa ca của thiên nhiên và con người.

Giữ cây thuốc quý giữa đại ngàn An Toàn

Giữ cây thuốc quý giữa đại ngàn An Toàn

(GLO)- Tự xa xưa người Bahnar ở đại ngàn An Toàn (tỉnh Gia Lai) đã biết sử dụng nhiều loài cây rừng để làm thuốc chữa bệnh. Kinh nghiệm được chắt lọc qua nhiều thế hệ, không chỉ chăm sóc sức khỏe cộng đồng mà còn thể hiện sự am hiểu sâu sắc về tự nhiên, góp phần gìn giữ giá trị y học dân gian.

Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ cuối: Xây dựng thế trận lòng dân- tường lửa ngăn tà đạo

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ cuối: Xây dựng thế trận lòng dân- tường lửa ngăn tà đạo

(GLO)- Ba đối tượng cốt cán cuối cùng của tà đạo “Hà Mòn” bị bắt giữ tại khu vực núi Jơ Mông (giáp ranh xã Hra và xã Lơ Pang) vào ngày 19-3-2020 đã đánh dấu bước ngoặt quan trọng, khép lại hành trình đấu tranh kéo dài hơn một thập kỷ.

'Sói biển' Lý Sơn và hành trình nối biển ra Hoàng Sa

'Sói biển' Lý Sơn và hành trình nối biển ra Hoàng Sa

Ở đặc khu Lý Sơn (Quảng Ngãi), lão ngư Dương Minh Thạnh được nhiều ngư dân gọi là “lão ngư Hoàng Sa” bởi có công “nối biển” Lý Sơn ra quần đảo Hoàng Sa. Ông còn được mệnh danh là “sói biển” Lý Sơn, bởi sức vươn khơi dẻo dai, từng 5 lần thoát chết thần kỳ giữa bão biển.

Thúng chai lên phố

Thúng chai lên phố

Nghề đan thuyền thúng bằng tre (thúng chai) dùng để đi biển đánh bắt hải sản sau hàng trăm năm giờ đang dần mai một. Những ngư dân miền Trung vẫn âm thầm bám nghề bằng tình yêu mưa nắng đời người, và ngày càng nhiều những chiếc thúng chai rời biển về phố làm du lịch.

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

(GLO)- Trên vùng biên Ia O (tỉnh Gia Lai), dòng Pô Cô vừa là ranh giới tự nhiên, vừa là nhịp cầu kết nối lương duyên. Từ những lần qua lại thăm thân, dự lễ hội, nhiều mối tình nảy nở, hình thành nên những mái ấm xuyên biên giới bình dị, bền bỉ, góp phần dệt nên diện mạo riêng nơi phên giậu Tổ quốc.

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Giữa miền biên viễn phía tây Gia Lai, trên dòng Pô Kô hùng vĩ, hàng chục gia đình từ Tây Nam bộ tìm đến lập nghiệp, dựng nên những căn nhà nổi chông chênh giữa sóng nước. Cuộc mưu sinh lặng lẽ thể hiện nghị lực của con người, ý chí bám trụ và khát vọng sống chan hòa cùng sông nước.

Bấp bênh xóm chài vùng biên

Bấp bênh xóm chài vùng biên

(GLO)- Xóm chài trên mặt hồ thủy điện Sê San (làng Tăng, xã Ia O) hiện có 17 hộ với 58 nhân khẩu, đến từ các tỉnh ở miền Đông Nam Bộ và Tây Nam Bộ. Không đất ở, thiếu giấy tờ tùy thân, họ tự dựng nhà bè, bám lấy con nước để mưu sinh.

null