Nước mắt ly hương người Quảng Ngãi: Đêm Sài Gòn nỗi buồn 'giăng' bên xe hủ tiếu

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Sài Gòn hoa lệ có những người lầm lũi mưu sinh bên xe hủ tiếu gõ. Họ đến từ miền quê mưa dầm, nắng cháy. "Nếu ở quê có việc làm đủ lo cho cuộc sống thì chắc không mấy người chấp nhận cảnh tha hương..."
Mưu sinh bên xe hủ tiếu - Ảnh: Trang Thy
Mưu sinh bên xe hủ tiếu - Ảnh: Trang Thy
"Ở quê chỉ với vài sào ruộng thì không có tiền cho con ăn học"
Mưa chiều giăng trên phố, hẻm nhỏ vắng người qua. Anh Phạm Thành Lập, quê ở xã Phổ Cường (H.Đức Phổ, Quảng Ngãi) ngồi dưới hiên nhà mắt đượm buồn nhìn xa xăm. Hơn 20 năm mưu sinh bên xe hủ tiếu, anh nếm trải bao buồn vui lẫn nhọc nhằn.
Sau nhiều năm ly hương phiêu dạt, anh chọn chốn mưu sinh lâu dài tại khu vực quận 9, TP.HCM. Buổi sáng, tầm 6 giờ, anh đặt thực phẩm lên chiếc xe hủ tiếu rồi tất bật vào cuộc mưu sinh sớm mai. Gương mặt anh mệt mỏi vì thiếu ngủ nhưng vẫn ráng nở nụ cười tươi khi bưng cho thực khách tô hủ tiếu bốc khói.
Khi người khách cuối cùng ra về, anh Lập dọn dẹp rồi đến chợ mua thực phẩm chuẩn bị bán đến đêm khuya. Về đến phòng trọ, anh luôn tay chặt xương, xắt thịt, nấu nước lèo... ăn vội bữa trưa rồi tranh thủ chợp mắt lúc 2 giờ chiều. Ngủ hơn 2 tiếng, anh thức dậy dọn hàng bán chiều rồi đẩy sang bến đêm cách đấy hơn 1 km khi phố phường lung linh ánh đèn.
 Anh Lập bên xe hủ tiếu - Ảnh NVCC
Anh Lập bên xe hủ tiếu - Ảnh NVCC
"Nếu ở quê có việc làm và thu nhập ổn định, đủ lo cho cuộc sống thì chắc không mấy người chấp nhận cảnh tha hương" 
 Anh Trần An bán hủ tiếu ở quận 9
Lúc đắt khách, anh bận rộn nấu hủ tiếu, bê đến tận bàn, dọn dẹp, rửa tô... vui vẻ nói cười, cho vơi đi mỏi mệt. Mưa và dịch tả lợn khiến thực khách thưa vắng, anh thở dài nhìn đường phố vắng người qua. Chừng 1 giờ rưỡi sáng, anh thu dọn rồi đẩy xe hủ tiếu về phòng trọ với cơ thể rã rời.
"Công việc khá vất vả nhưng khoản lãi chẳng đáng là bao. Mỗi đêm tôi chỉ chợp mắt được 3 giờ đồng hồ. Khách hàng thường là sinh viên và công nhân nên phải lấy giá rẻ thì họ mới đến ăn. Những bữa bán hết hàng lời được gần 400 nghìn đồng, thường thì chỉ đôi ba trăm. Nghề này lấy công làm lời nhưng vẫn phải ráng sức chứ ở quê chỉ với vài sào ruộng thì không có tiền lo cho con ăn học...", anh tâm sự.
 Anh Lập nấu hủ tiếu cho thực khách buổi đêm
Anh Lập nấu hủ tiếu cho thực khách buổi đêm
Cùng quê Phổ Cường có anh Trần An mưu sinh bằng nghề bán hủ tiếu tại quận 9. Công việc của anh bắt đầu từ 7 giờ sáng hôm trước đến tận 1 giờ sáng hôm sau. Khách hàng của anh chủ yếu là sinh viên và những người lao động thu nhập thấp nên mỗi tô hủ tiếu chỉ bán với 12.000 đồng. Dẫu vậy, anh vẫn chọn mua những loại thực phẩm tươi ngon để chế biến và bán cho thực khách.
Nhìn giá đỗ, chân giò, thịt heo luộc, hành phi... còn đầy trên xe hủ tiếu, anh thở dài: "Lúc trước bán còn dư chút đỉnh chứ xưa rày ế quá. Tiền trọ, tiền thuê mặt bằng, phải tiết kiệm lắm mới dành dụm được chút đỉnh gửi về quê lo cho các con ăn học...".
Khóc giữa 30 tết, mùng 1 tức tốc trở về quê
Ông Trần Trọng Quy, quê ở xã Phổ Cường, hơn 10 năm mưu sinh bên xe hủ tiếu gõ tại xã Long Hòa (H. Dầu Tiếng, Bình Dương). Vợ chồng ông chỉ về quê vào dịp tết hay có việc hệ trọng trong gia đình. Ông luôn muốn mình bận rộn chân tay từ 4 giờ sáng đến hơn 10 giờ đêm. Vì những lúc rỗi, nỗi nhớ quê hương da diết cõi lòng. Những lúc như thế, ông muốn bắt xe về quê thăm chơi mươi bữa nhưng rồi lo nghĩ đi lại khó khăn, tốn kém nên đành nhủ lòng để nỗi buồn vơi đi theo ngày tháng.
"Lúc trước rỗi việc là tôi chạy tìm mua xị rượu uống cho bớt nhớ quê. Giờ bị bệnh rối loạn tiền đình nên đành chịu. Chỉ mong mau đến tết để cả gia đình được sum họp nơi quê nhà", ông bộc bạch.
Phố phường thưa vắng, đìu hiu khi màn đêm xuống nhưng những người bán hủ tiếu vẫn mong bám trụ bán được tô nào hay tô ấy, để kiếm ít đồng gửi về quê cho con
Phố phường thưa vắng, đìu hiu khi màn đêm xuống nhưng những người bán hủ tiếu vẫn mong bám trụ bán được tô nào hay tô ấy, để kiếm ít đồng gửi về quê cho con
Khách thưa vắng, anh An thẫn thờ nhìn mưa rơi trên phố, lòng cồn cào nỗi nhớ hai con thơ nơi quê nhà. Nỗi buồn xâm chiếm khi cảm thấy "thui thủi một mình" nơi đất khách. Bởi vậy, chỉ vài tháng là anh lại bắt xe về quê để được ở bên gia đình.
Dịp hè, anh điện thoại bảo vợ đưa hai con vào thăm cha để gia đình đoàn tụ. Vợ chồng anh đưa các con đi chơi, hạnh phúc nhìn chúng khám phá những điều mới lạ trước khi về quê bước vào năm học mới. Những lần sum họp và chia ly đầy lưu luyến.
"Mình cũng chỉ muốn kiếm tiền để lo cho con ăn học nên đành phải xa gia đình. Nếu ở quê có việc làm và thu nhập ổn định, đủ lo cho cuộc sống thì chắc không mấy người chấp nhận cảnh tha hương", anh tâm sự.
 Anh Lập rửa tô trước khi đẩy xe hủ tiếu gõ về phòng trọ
Anh Lập rửa tô trước khi đẩy xe hủ tiếu gõ về phòng trọ
Anh Nguyễn Văn Ngọc và chị Trần Thị Hồng (cũng rời quê H.Đức Phổ, Quảng Ngãi vào nam mưu sinh) kể về cái tết nơi đất khách. Anh bàn với chị lưu lại nơi đô thành bán hủ tiếu dịp tết để kiếm thêm tiền rồi sang tháng hai âm lịch về quê dự cúng đầu năm trong dòng tộc. Chị vội tìm người quen gửi tiền để cha mẹ mua quần áo mới cho hai con và sắm sửa các thứ dâng cúng tổ tiên.
Sáng 30 tết, chị quày quả đạp xe ra chợ mua thực phẩm để sửa soạn mâm cỗ cúng tất niên. Về đến cửa phòng trọ, lòng chị xốn xang khi thấy chồng buồn hiu nhìn khói thuốc bay. Chị sửa soạn mâm cỗ rồi bảo chồng thắp hương khấn vái, cầu mong năm mới bình an. Anh làm theo lời vợ với đôi mắt đượm buồn cùng tiếng thở dài nghe não lòng. Bữa cơm cuối năm anh chỉ gắp dăm miếng thịt rồi buông đũa, uống rượu như gắng xua tan nỗi sầu xa xứ.
Chị nhỏ nhẹ động viên chồng với mắt lệ rưng rưng khiến anh khóc òa. Chị vội điện thoại liên hệ nhiều nơi và may mắn còn chuyến xe về quê vào sáng mùng 1 tết.
"Coi vậy chứ ảnh mủi dạ lắm. Già rồi mà khóc như con nít", chị trêu chồng. Anh mỉm cười góp chuyện: "Cứ nghĩ lúc đó nếu được ở quê thì đang ngồi bên mâm cúng vui vẻ với gia đình cùng anh em bạn bè. Sau đó đến nhà bà con trong xóm chung vui, mời nhau ly rượu chúc mừng ngày xuân. Tết mà thui thủi ở xa quê nên buồn lắm...".
Tha hương là điều chẳng đặng đừng đối với nhiều người dân quê lam lũ. Họ ra đi với nỗi nhớ khôn nguôi. Nơi quê nhà có những người thân yêu luôn đón đợi họ quay về nhưng cuộc mưu sinh nào cũng đầy khắc nghiệt, biết làm sao được!
TRANG THY (thanhnien)
 Anh Trần An bán hủ tiếu ở quận 9

Có thể bạn quan tâm

“Đường về” của Siu Un

“Đường về” của Siu Un

(GLO)- Sau những sai lầm trong quá khứ, ông vượt qua mặc cảm, thay đổi nhận thức, trở thành người tích cực tuyên truyền pháp luật, vận động bà con sinh hoạt tôn giáo đúng quy định, góp phần giữ gìn bình yên buôn làng.

Những phận đời bới rác mưu sinh

Những phận đời bới rác mưu sinh

(GLO)- Mỗi buổi sáng, khi phố Núi còn bảng lảng sương sớm, những chuyến xe chở rác lại nối đuôi vào khu tập kết rác xã Gào. Giữa mùi hôi nồng và đàn ruồi dày đặc, những người phụ nữ lặng lẽ cúi mình trên nền đất nhớp nháp, cần mẫn bới tìm chai nhựa, lon bia, giấy vụn…

Người gieo rừng trong bình thủy tinh

Người gieo rừng trong bình thủy tinh

(GLO)- Từ 300 triệu đồng có được sau khi bán mảnh đất canh tác duy nhất của mình, anh Thái Xuân Biên (40 tuổi, ở thôn An Thượng 3, xã Cửu An) bước vào lĩnh vực công nghệ sinh học dù chưa từng biết đến phòng thí nghiệm. 6 năm sau, mỗi năm doanh nghiệp của anh sản xuất 19 triệu cây giống.

Giữ buôn Jứ!

Buôn Jứ: Hành trình an cư sau những mùa lũ

(GLO)- Mỗi khi mùa mưa đến, người dân buôn Jứ (xã Ia Tul, tỉnh Gia Lai) lại thấp thỏm nhìn con nước sông Ba dâng lên nhanh. Với họ, lũ là nỗi ám ảnh kéo dài qua nhiều thế hệ. Và rồi, sau những trận ngập lịch sử, hàng trăm hộ dân buôn Jứ đang sáng lên hy vọng về một cuộc sống bình yên, tốt đẹp hơn.

Thanh âm buôn cổ

Thanh âm buôn cổ

Người dân buôn cổ M’Liêng vẫn còn gìn giữ nghề thủ công truyền thống cùng nhiều hiện vật cổ. Khi buôn có lễ hội, âm thanh cồng chiêng vang lên như một niềm tự hào của người dân nơi đây. Buôn cổ này may mắn sở hữu một khu rừng thiêng.

Điện Biên - Ký ức không phai, mãi mãi tự hào

Điện Biên - Ký ức không phai, mãi mãi tự hào

(GLO)- Hơn 70 năm trôi qua, những người góp sức làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” đã ở tuổi xưa nay hiếm, nhiều người không còn nữa. Dù vậy, trong từng câu chuyện, từng kỷ vật được gìn giữ, một thời hoa lửa vẫn hiện lên chân thực, xúc động và đầy tự hào.

Linh thiêng nguồn nước giữa đại ngàn

Linh thiêng nguồn nước giữa đại ngàn

Sương sớm còn vương trên những tán rừng già, giăng thành lớp màn mỏng bảng lảng phủ xuống buôn làng. Từng mái nhà dài của người Mnông ở xã Đam Rông 4 (Lâm Đồng) lặng lẽ thức giấc trong tiếng gà rừng gọi sáng, trong mùi khói bếp len qua vách gỗ.

Tình yêu kháng chiến - hạnh phúc trọn đời

Tình yêu kháng chiến - hạnh phúc trọn đời

(GLO)- Chiến tranh dẫu khốc liệt song từ sự đồng hành của những người cùng chung lý tưởng cách mạng, tình yêu đã đơm hoa kết trái, trở thành điểm tựa để người lính vững vàng giữa bom đạn, vun đắp nên hạnh phúc bền chặt sau ngày đất nước thống nhất.

Về lại ga xép

Về lại ga xép

Tôi đã cố cưỡng lại sự mời gọi của chuyến food tour (du lịch ẩm thực) tại trung tâm thành phố Hải Phòng (cũ) để xuống tàu sớm hơn ba ga.

null