Nỗi niềm "Vợ Công an"

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Ngày ấy, khi tôi thông báo với bạn bè và mọi người xung quanh là sẽ lên xe hoa với anh-một chiến sĩ Công an nhân dân. Đa phần mọi người đều cười tươi, ủng hộ nhiệt tình với những câu nói tựa như: “Số sướng, lấy chồng công an oách, có lương ổn định”, số ít còn lại bảo: “Ôi giời, sau này tha hồ ở một mình, tha hồ mà chăm lo cho con nhé”. Tôi vui cười nhận tất cả những lời chúc mừng, lời bàn tán của mọi người xung quanh để về làm vợ anh với cái danh “vợ công an”.

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Rồi đúng như lời mọi người nói, lễ cưới diễn ra “hoành tráng”với những chiếc ô tô sáng bóng do các chiến sĩ công an cường tráng, phong độ dẫn đầu đoàn xe. Thế nhưng, niềm vui thật ngắn ngủi, kỳ phép của anh chỉ đủ cho chúng tôi đi chụp ảnh ngoại cảnh, hoàn tất các thủ tục chuẩn bị lễ cưới nên sau đó chỉ còn vài ngày ra mắt họ hàng hai bên, không có cái gọi là tuần trăng mật ở Đà Lạt mộng mơ như tôi từng mơ ước. Và khi tôi chuẩn bị sinh đứa con đầu lòng, những ngày cuối thai kỳ anh lại đi công tác ở Vân Canh (Bình Định). Đêm đó, tôi đau toát mồ hôi, bụng méo sang một bên tưởng sắp chuyển dạ. Điện thoại cho anh, anh khẽ nói: “Con gái yêu, đợi bố về rồi con mới chào đời con nhé”. May sao bé con nghe lời bố, hai ngày sau anh đi công tác về, bé con chào đời trong vòng tay âu yếm có bố và mẹ.

Lúc con gái được 10 tháng tuổi, tôi và anh ra ở riêng. Cuộc sống bắt đầu trở nên bận bịu và thay đổi với tôi. Tôi có thể đi làm muộn một xíu, về sớm một xíu. Còn anh cứ đều đặn 7 giờ sáng phải có mặt để giao ban, lịch trực hàng tuần và lịch đột xuất cứ thế luôn hiện hữu. Nhà tôi lại xây ở vùng đất nông nghiệp mới khai hoang vắng vẻ, không có điện đường, không có nhà ở. Nhiều đêm con đau quấy khóc, không ngủ được, anh lại đi trực, tủi thân quá lại nhắn tin cho anh “suốt ngày đi, suốt ngày trực”. Rồi hàng tháng khi anh vẫn đưa lương đều đặn với mức lương cao gấp đôi cán bộ công chức, viên chức ở các khối khác. Mọi người ai cũng bảo sướng, lương một người bằng hai người, tha hồ chi tiêu. Nhưng chắc chỉ có tôi và những người chung cảnh ngộ “vợ công an” mới thấu hiểu những nỗi lòng, sự hi sinh và gian khó khi không được chồng chia sẻ thường xuyên, khi đêm đêm phải thường xuyên ngủ một mình. Trời mưa to, gió bão, Đài thông báo xả lũ… nhà nhà đều sum họp bên nhau, còn anh phải đi trực ứng phó với bão, vẫn chỉ hai mẹ con ngồi trong nhà lắng nghe tiếng mưa. Chưa kể đêm 30 Tết, một mình đặt con gà trống lên cúng giao thừa, không dám mở cửa vì sợ nhưng lại nghĩ không mở cửa sao “ông táo” vào nhà được, thế là mở 1 cánh cửa và ngồi ngay giữa nhà, trong tay ôm khư khư cái điện thoại giữa không gian xung quanh là đám thanh niên trốn đốt pháo bùng bùng và tiếng còi của những chiến sĩ công an đi giữ gìn an ninh trật tự.    

Những ngày ra ở riêng, trong đầu tôi lúc nào cũng nghĩ đến hai từ “trộm” và “ma”, nhưng hình như “thời thế nảy sinh anh hùng” dần dần tôi cũng trở nên gan dạ mà theo như cách của đồng nghiệp tôi bảo “anh hùng khai hoang vùng đất, anh hùng đêm khuya”. Tất cả rồi cũng đi vào nếp ổn định, một mình tôi chăm lo cho con, lo công việc của mình. Không còn cái cảm giác sợ đêm khuya để đóng cửa bịt bùng nữa. Duyên nợ đã cho tôi gặp anh và mang danh “vợ công an”, đến giờ tôi cũng không tiếc nuối gì chỉ thi thoảng mệt mỏi và vất vả thấy tủi thân một chút. Nhiều người cứ thấy các chiến sĩ khoác lên bộ đồ công an là nghĩ sướng, nghĩ những người vợ được tiêu tiền thoải mái, không phải sắm sửa quần áo cho chồng. Có nhiều người còn nói vợ cảnh sát giao thông ở nhà chơi không cũng có tiền. Chồng tôi không phải là cảnh sát giao thông nhưng tôi cũng hiểu phần nào “nỗi lòng của cảnh sát giao thông” với những câu nói khó nghe từ mọi người. Cuộc sống không gì hoàn hảo, luôn có tính chất hai mặt. Nếu không có những tiếng tuýt còi và những chú cảnh sát giao thông trên các tuyến đường thì liệu trật tự an toàn giao thông sẽ thế nào vàsố vụ tai nạn giao thông có được kiềm chế không? Ở địa bàn của chồng tôi công tác, không phức tạp lắm như các thành phố lớn, không phải thường xuyên đối mặt với những hiểm nguy luôn rình rập nhưng sự vắng nhà và tư thế sẵn sàng vì công việc luôn ở hàng đầu.

Ngày 19-8 về, tôi không khỏi bồi hồi, xúc động với những tâm tư của một người “vợ công an”, nhưng cũng cố gắng và tin rằng mình sẽ luôn là hậu phương vững chắc cho chồng hoàn thành tốt nhiệm vụ của một chiến sĩ Công an nhân dân.

Phương Liên

Có thể bạn quan tâm

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Vân Anh năm nay 40 tuổi, sống cách Hoàn Kiếm của Hà Nội chỉ hơn chục cây số. Chị từng là giám đốc điều hành của một công ty có hàng trăm nhân viên, quen với áp lực, nhịp sống gấp gáp và những quyết định lớn nhỏ mỗi ngày.

64 năm ngành Dân số Việt Nam: Linh hoạt thích ứng, hướng tới phát triển bền vững

64 năm ngành Dân số Việt Nam: Linh hoạt thích ứng, hướng tới phát triển bền vững

(GLO)- Những ngày cuối năm 2025 là thời điểm ngành Dân số Việt Nam nhìn lại chặng đường 64 năm hình thành và phát triển (26/12/1961 - 26/12/2025). Ðó là một hành trình bền bỉ, nhiều dấu mốc quan trọng gắn liền với sự nghiệp chăm lo cho con người, nền tảng để đất nước phát triển bền vững.

Nâng cao chất lượng dân số vì tương lai phát triển

Nâng cao chất lượng dân số vì tương lai phát triển

(GLO)- Tháng hành động Quốc gia về dân số (tháng 12) với chủ đề “Nâng cao chất lượng dân số để đất nước phồn vinh, gia đình hạnh phúc” tiếp tục khẳng định trách nhiệm chung, đồng thời đặt ra yêu cầu cấp thiết đổi mới công tác dân số theo hướng thực chất, hiệu quả.

Văn hóa gia đình - Nền tảng hạnh phúc và tiến bộ

Văn hóa gia đình-Nền tảng hạnh phúc và tiến bộ

(GLO)- Phong trào xây dựng gia đình văn hóa trên địa bàn tỉnh Gia Lai đã mang lại nhiều chuyển biến tích cực, từ tuyên truyền, giáo dục, phòng-chống bạo lực đến nhân rộng các “địa chỉ tin cậy” và mô hình sinh hoạt cộng đồng. 

Khi dân số già đi

Khi dân số già đi

Từ năm 2024, dân số nước ta đã đạt hơn 101 triệu người, chất lượng dân số, chỉ số phát triển con người (HDI) không ngừng tăng lên; tuổi thọ bình quân người VN ngày càng được nâng cao. Tuy nhiên, thực trạng dân số VN cũng đã phát sinh những vấn đề phải kịp thời giải quyết.

Hành vi cưỡng ép con học tập quá sức bị phạt tiền từ 5-10 triệu đồng từ ngày 15-12.

Từ 15-12, cưỡng ép con học tập quá sức bị phạt tiền từ 5-10 triệu đồng

(GLO)- Tại Nghị định số 282/2025/NĐ-CP quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực an ninh, trật tự, an toàn xã hội, phòng-chống tệ nạn xã hội, phòng-chống bạo lực gia đình có hiệu lực thi hành từ 15-12, cha mẹ có hành vi cưỡng ép con học tập quá sức sẽ bị phạt tiền từ 5-10 triệu đồng. 

Vững vàng tình mẹ…

Vững vàng tình mẹ…

(GLO)- Sau biến cố gia đình, nhiều phụ nữ lặng lẽ gánh cả hai vai, vừa là cha vừa là mẹ. Không chỉ giữ cho con một mái nhà đủ đầy, các chị còn vun vào đó tình thương, bản lĩnh và hy vọng-nâng đỡ con vững bước giữa đời.

Chị Hoàng Thị Thu Thảo-Công an xã Hòa Phú, huyện Chư Păh bên tác phẩm đạt giải nhất của mình. Ảnh: Đinh Yến

Lan tỏa giá trị đạo đức và truyền thống tốt đẹp của gia đình

(GLO)- Hưởng ứng ngày Gia đình Việt Nam (28-6), Sở Văn hóa-Thể thao và Du lịch tổ chức cuộc thi tìm hiểu kiến thức pháp luật về gia đình với chủ đề “Gia đình hạnh phúc-Quốc gia thịnh vượng”. Cuộc thi nhằm tạo sự lan tỏa về chuẩn mực, giá trị đạo đức và truyền thống tốt đẹp của gia đình.

Gia đình: Điểm tựa yêu thương

Gia đình: Điểm tựa yêu thương

(GLO)- Bằng sự bình yên và gắn kết bền chặt, gia đình luôn là điểm tựa yêu thương của mỗi người trong cuộc sống. Với ý nghĩa đó, Ngày Quốc tế Gia đình (15-5) là dịp đề cao, tôn vinh vai trò gia đình trong cộng đồng trước những đổi thay nhanh chóng của nhịp sống hiện đại.

Làng Hát nói không với bạo lực gia đình

Làng Hát nói không với bạo lực gia đình

(GLO)- Nhằm ngăn chặn tình trạng bạo lực gia đình, Hội Liên hiệp phụ nữ xã Ia Pia (huyện Chư Prông, tỉnh Gia Lai) đã thành lập Câu lạc bộ (CLB) Phòng-chống bạo lực gia đình tại làng Hát, đồng thời đẩy mạnh tuyên truyền nâng cao nhận thức cho người dân.

null