Những ngày vắng ba mẹ

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Đêm thứ năm. Thằng Hoàn tỉnh giấc. Nó quơ tay. Tìm kiếm trong bóng tối. Bàn tay chạm vào người bé Huyên. Nó đưa bàn tay của mình nắm lấy tay em. Giữ chặt vào lòng như sợ mất. Rồi lại yên tâm nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.


 
Tình hình dịch bệnh căng thẳng. Mẹ tham gia đội phòng, chống COVID từ tuần trước. Vì công việc bận rộn, nên hai ba ngày mẹ mới được về nhà một lần. Nhưng đến hôm nay thì mẹ phải túc trực ở lại cơ quan, trực tiếp xét nghiệm, lấy mẫu thử cho hàng trăm ca F1, F2 nên đã không được về nhà nữa. Ba cũng theo đoàn phân công trực chốt ở các điểm chợ và khu dân cư. Vậy là anh em Hoàn phải tự túc ở nhà chăm nhau. Ba mẹ vẫn gọi điện về nhà hằng ngày, thỉnh thoảng ba chạy vù qua cổng nhà, gọi hai anh em ra lấy đồ ăn. Rồi lại vội vã chạy đi cho kịp công việc.

 

Minh họa: Phan Nhân
Minh họa: Phan Nhân



Hoàn nhớ đêm đầu tiên ba mẹ vắng nhà. Hai anh em chui kín trong chiếc chăn, trời mùa hè nóng ran. Nhưng tâm lý nhát gan cứ đè nặng lên thằng bé làm nó không thể yên tâm được. Con bé em ngây thơ thấy anh chui trong chăn cũng vội vàng chui theo. Nhà bật điện sáng từ phòng khách tới trong phòng ngủ. Được cái, biết mình là anh nên Hoàn cũng dịu dàng lắm. Nó an ủi em. Chịu khó nghen, anh với em ở trong này cho an toàn. Con bé gật đầu lia lịa. Mặc dù mồ hôi đã mướt mát, ướt hết từ đầu đến chân.
 
Từ lúc nhỏ cho tới lớn, đi học, hai anh em chưa bao giờ phải trải qua cảnh ba mẹ đi vắng. Nếu thường ngày ba đi trực, thì cũng có mẹ ở nhà, chăm lo cho hai anh em từ bữa ăn, giấc ngủ. Đi học về là đã có mâm cơm soạn sẵn, hai anh em chỉ việc rửa ráy chân tay rồi sà vào ăn. Lúc nào mẹ cũng tranh thủ đi làm rồi đi chợ, nấu ăn nhanh, quán xuyến những việc lặt vặt trong nhà. Có lẽ quen với việc đó nên bây giờ ngày nào cũng ngồi trước cửa trông mẹ, lòng Hoàn thấy trống trải vô cùng. Nó không biết nấu ăn, nên món ăn chủ yếu của hai anh em thường xuyên là mì gói, phở gói, cháo gà. Những hôm đầu được ăn mì, hai anh em hí hửng lắm. Vì những ngày thường, lâu lâu mẹ mới cho hai anh em ăn sáng bằng mì gói. Chắc vì bị cấm nên bây giờ được thả ga, cả hai đứa đều vui vẻ hẳn. Hoàn bảo, cho anh ăn mì cả tháng anh cũng ăn được. Em gái cũng gật đầu, em cũng thế. Nhưng mới được mấy hôm, nó đã có cảm giác ngán đến tận cổ. Nó thèm một bữa cơm do mẹ nấu, bày biện những thứ mà hai anh em thích.
 
Những ngày ở nhà trở nên dài vô tận. Sáng thức giấc, đánh răng rửa mặt xong, hai anh em tự vào bếp, lấy trứng gà mẹ đã để sẵn trong tủ. Bỏ nồi lên bếp chuẩn bị bữa sáng. Xong đâu đấy thì dọn dẹp lại nhà cửa. Chọn quần áo dơ rồi cho vào máy giặt. Tranh thủ lúc máy làm việc, hai anh em mở tivi ra xem tình hình diễn biến của dịch bệnh. Theo lời mẹ dặn nên chủ yếu hai đứa chỉ xem tin tức, hạn chế xem hoạt hình và các kênh khác. Mặc dù ở nhà nhưng Hoàn vẫn phải chủ động lấy sách vở bày cho em học bài. Những bài tập ở trường cô giáo giao cho thì bây giờ tranh thủ nghỉ hè, hai anh em phải hoàn thành. Nếu có diễn biến phức tạp không tới trường được sau hè thì cũng biết đường để tham gia học online.
 
Sáng nay Hoàn đang lúi húi lấy quần áo trong máy giặt ra, không để ý tới cô em. Nó đã tự ý đẩy cổng rồi chạy ra ngoài lúc nào không hay. Khi Hoàn vừa khệ nệ bưng chậu quần áo ra sân thì giật mình không thấy con bé đâu. Nó vội vàng để chậu quần áo ở đó, chạy lên phía đường trên, kêu gào ầm ỹ:
 
- Em ơi, em à, em đi đâu vậy?
 
Con bé em mải chơi, chắc mấy ngày nay ở trong nhà nhiều quá, nó muốn có bạn chơi nên len lén khi anh hai đang làm việc thì chạy ù sang nhà cô bạn hàng xóm. Hai cô bạn chui vào phòng, bật máy lạnh rúc rích với nhau trong đó. Bỏ mặc thằng anh chạy từ đầu xóm đến cuối xóm tìm em. Sợ em chạy ra đường lớn, nó hộc tốc cắm đầu cắm cổ chạy về phía quốc lộ, dáo dác tìm. Nó nghĩ từ bữa giờ dịch bệnh, hàng xóm không qua lại với nhau nên chắc em không qua nhà ai được. Nhưng quốc lộ vắng tanh, lác đác vài chiếc xe tải, vù qua trước mặt nó. Nó thất thểu đi về. Trong tuyệt vọng nó tính cầm máy điện thoại lên gọi cho ba mẹ. Nhưng nghĩ tới việc mẹ đang quần quật nơi chống dịch, ba phải hướng dẫn cho người dân đi chợ, trực chốt canh, nó không dám. Nó lại đi một vòng nữa, kêu tên em trong vô vọng. Đi hết con đường vào nhà, mệt quá, nó ngồi thở dốc. Nhìn lên đồng hồ, đã thấy báo hơn mười giờ. Nó hoảng hốt, chạy về nhà. Tay nó run run cầm chiếc điện thoại lên. Nhưng chưa kịp gọi thì điện thoại đã rung bần bật. Là ba. Nó hoảng hốt, suýt đánh rơi chiếc điện thoại xuống đất. Đợt chuông đầu đổ hết, nó không dám nhấc máy. Lúc này, nó không biết phải nói với ba như thế nào. Mồ hôi mướt mát chảy dài xuống áo. Nước mắt lã chã. Nhưng bên kia hình như đoán được tình hình gì đó không ổn, ba lại gọi thêm lần nữa. Lúc này thằng Hoàn chạy vội vào nhà tắm, lấy khăn lau mặt thật nhanh. Nó bốc máy, đầu dây bên kia hỏi liền.
 
- Sao con, em đâu, ba gọi không bốc máy?
 
- Dạ em nó đang đi vệ sinh ba ơi. Nãy con phơi quần áo ngoài sân, nên con không biết ba gọi.
 
- Ờ được rồi, vậy nhen, ở nhà hai anh em nhớ bảo ban nhau, không gây lộn với nhau nha.
 
 Ba vừa dặn xong, cúp máy thì nó ngồi bệt xuống cửa khóc tức tưởi. Hoàn nghĩ tới viễn cảnh người ta bắt cóc trẻ em, rồi lôi bé em đi mất. Nó ngồi thất thần. Hai tay chắp trước ngực, cầu trời khấn phật cho bé em không bị làm sao.
 
Bác Hạnh hàng xóm đi chợ về, thấy thằng bé ngồi thu lu nơi cửa, nước mắt ngắn dài. Bác đặt làn xuống, hỏi thăm:
 
- Sao thế Hoàn, sao ngồi khóc một mình ở đây?
 
- Dạ… em cháu nó chạy đi đâu mất tiêu rồi!
 
Thằng bé vừa nói vừa khóc. Bác Hạnh ngồi xuống, vỗ về nó:
 
- Thôi, chắc không sao đâu, hổm rày bị cấm cửa chắc nó cuồng chân, chạy quanh quanh đâu đây thôi. Bây giờ bác đi tìm cùng con một vòng nhé.
 
Nói rồi bác Hạnh kéo tay thằng bé đứng dậy. Nó quệt nước mắt, vội vàng đóng cửa đi theo bác. Rồi hai bác cháu chia hai ngả, một người đi lên, một người đi xuống.
 
Bé em lúc này chơi chán, mới sực nhớ ra là phải về nhà. Nó vội vội vàng vàng chạy ra mở cửa. Một chốc chạy ù về nhà. Nhưng lúc này cửa đã đóng im ỉm. Nó la lớn:
 
- Anh hai, anh hai ơi!
 
Không có tiếng trả lời. Con bé buồn rầu, càu nhàu:
 
- Em đi chơi có chút, mà anh hai đi đâu không biết.
 
Nó ngồi bệt xuống đất, chờ. Được một lúc thì thấy anh trai thất thểu đi về. Nó mừng rỡ, chạy đến ôm lấy anh. Thằng bé lúc này mới hoàn hồn. Nó cũng ôm lấy em, sờ từ đầu đến chân. Rồi xuýt xoa:
 
- Em có sao không? Em đi đâu sao không nói với anh?
 
Con bé thẹn thùng:
 
- Em xin lỗi, em tưởng như mọi hôm, em đi chơi chút xíu rồi về, có ai gọi em đâu.
 
Thì ra là phòng ngủ hàng xóm đóng kín nên lúc Hoàn gọi, em gái cũng không nghe được. Bác Hạnh đi từ xa, thấy hai anh em đã quấn quýt bên nhau, lòng nhẹ nhõm hẳn. Bác kéo trong làn đi chợ một bọc bánh cam, bảo hai đứa ăn đi. Ở nhà ráng bảo ban nhau, ba mẹ đều đi vắng hết, có gì thì phải báo bác hay mọi người bên cạnh. Ai cũng ở trong nhà, nhưng có việc thì phải gọi nhé.
 
Hai anh em cùng vâng dạ rối rít. Bóng bác Hạnh khuất sau hàng cây. Hoàn thở phào nhẹ nhõm, nó ôm em gái vào trong, không một lời trách mắng. Vì nó biết, những lúc như thế này, nó chính là người thay ba mẹ chăm lo cho em, đợi đến ngày ba mẹ về…

Theo NGÔ THỤY (baolamdong)

Có thể bạn quan tâm

Trao giải cuộc thi “Đại sứ văn hóa đọc” và “Giới thiệu sách trực tuyến” tỉnh Gia Lai năm 2026

Trao giải cuộc thi “Đại sứ văn hóa đọc” và “Giới thiệu sách trực tuyến” tỉnh Gia Lai năm 2026

(GLO)- Chiều 14-8, tại Trung tâm Hội nghị Pleiku Palace (phường Pleiku), Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch, Sở GD&ĐT, Hội Nông dân và Hội LHPN tỉnh Gia Lai phối hợp tổ chức Lễ tổng kết và trao giải cuộc thi “Đại sứ văn hóa đọc” và “Giới thiệu sách trực tuyến” năm 2026.

Triển lãm Mỹ thuật khu vực V - Nam miền Trung và Tây Nguyên 2026: Dấu ấn nghệ sĩ Gia Lai

Triển lãm Mỹ thuật khu vực V - Nam miền Trung và Tây Nguyên lần thứ 30: Dấu ấn nghệ sĩ Gia Lai

(GLO)- Triển lãm Mỹ thuật khu vực V - Nam miền Trung và Tây Nguyên lần thứ 30 - năm 2026 diễn ra từ ngày 6 đến 15-8 đã để lại nhiều ấn tượng. Trong sắc màu chung ấy, các nghệ sĩ Gia Lai thể hiện được dấu ấn qua những tác phẩm giàu sức sáng tạo, đạt kết quả nổi bật.

Võ cổ truyền Bình Định vươn ra thế giới

Võ cổ truyền Bình Định vươn ra thế giới

(GLO)- Liên hoan Quốc tế Võ cổ truyền Việt Nam lần thứ IX - Gia Lai 2026 góp phần quảng bá hình ảnh đất nước, con người và bản sắc văn hóa Việt Nam, khẳng định võ cổ truyền không chỉ là di sản mà còn là nguồn lực phục vụ phát triển du lịch, ngoại giao văn hóa.

Gìn giữ những kỷ vật tri ân

Gìn giữ những kỷ vật tri ân

(GLO)- Không cất lên thành lời nhưng mỗi lá thư, tấm huân chương hay chiếc áo bạc màu đều lưu giữ một phần ký ức chiến tranh. Được trân trọng gìn giữ, những kỷ vật ấy vẫn lặng lẽ kể tiếp câu chuyện về một thời máu lửa, nhắc nhớ các thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình.

Những cộng hưởng của "Đi qua miền nhớ"

Những cộng hưởng của "Đi qua miền nhớ"

(GLO)- Nhà thơ Lệ Thu nguyên là Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Bình Định, nguyên đại biểu Quốc hội khóa IX. Sau nhiều năm được biết đến với tư cách 1 “nữ nhà báo chiến trường” và tác giả của 13 tập thơ, bà vừa ra mắt tiểu thuyết đầu tay "Đi qua miền nhớ" (Nhà xuất bản Văn học).

Họa sĩ Trần Lãng hướng dẫn họa sĩ Nguyễn Xuân Quang thực hành kỹ thuật sơn mài với tác phẩm lấy cảm hứng từ tuồng Bình Định.

“Trò chuyện” với sơn mài

(GLO)- Mỗi người một phong cách, một lối bày tỏ nội tâm khác nhau bằng ngôn ngữ hội họa song gần 20 họa sĩ tham gia Trại bồi dưỡng kỹ thuật và sáng tác sơn mài (phường Pleiku) đã có dịp kết nối, học hỏi và cảm nhận sức hấp dẫn của một chất liệu đậm chất truyền thống.

Dệt âm sắc quê hương qua những bản phối

Dệt âm sắc quê hương qua những bản phối

(GLO)- Nhận giấy khen của Cục trưởng Cục Văn hóa cơ sở, Gia đình và Thư viện (Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch) vì có thành tích xuất sắc tại hội diễn Ðàn, hát dân ca 3 miền toàn quốc năm 2026, nhạc sĩ Trần Kim Vân không xem đó là thành quả của riêng mình.

Ươm mầm văn học trẻ

Ươm mầm văn học trẻ

(GLO)- “Tình yêu văn học không bắt đầu từ những điều lớn lao mà từ thói quen đọc sách, sự quan sát cuộc sống và những trang viết đầu tiên của mỗi người”, Nghệ sĩ Ưu tú Đặng Công Hưng - Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Gia Lai chia sẻ tại lớp bồi dưỡng sáng tác văn học trẻ năm 2026.

Đại sứ văn hóa đọc trong thời công nghệ số

Đại sứ văn hóa đọc trong thời công nghệ số

(GLO)- Với sự khuyến khích của Ban Tổ chức cuộc thi Đại sứ văn hóa đọc cấp tỉnh năm 2026 về ứng dụng công nghệ, nền tảng số, mạng xã hội nhằm đổi mới phương thức đọc và lan tỏa tri thức, các thí sinh dự giải năm nay đã cho thấy thế mạnh của mình trong lĩnh vực khá mới mẻ này.

Tín hiệu mới từ tiểu thuyết

Tín hiệu mới từ tiểu thuyết

(GLO)- Trong đời sống văn học, tiểu thuyết luôn được xem là thử thách lớn của người cầm bút. Không chỉ đòi hỏi vốn sống, sức bền sáng tạo và khả năng kiến tạo một thế giới nghệ thuật rộng lớn, thể loại này còn là thước đo độ chín của một nhà văn.

Các vận động viên check-in cùng Ban tổ chức trên đỉnh núi Chư Mố. Ảnh: Vũ Chi

Vinh danh 95 sứ giả mặt trời Chư Mố

(GLO)- Sáng 5-7, UBND xã Ia Tul (tỉnh Gia Lai) đã bế mạc Ngày hội văn hóa-leo núi xã Ia Tul năm 2026 với chủ đề “Chư Mố-Hành trình về phía mặt trời” và vinh danh sứ giả mặt trời Chư Mố.

Sơn mài Ái Vân: Khi trầm mặc biết reo vui

Sơn mài Ái Vân: Khi trầm mặc biết reo vui

(GLO)- Trong đời sống mỹ thuật Gia Lai những năm gần đây, nhiều họa sĩ nữ thuộc thế hệ 8x đang tìm cho mình những hướng đi riêng, mạnh dạn thể nghiệm, bứt phá trong ngôn ngữ tạo hình. Giữa không khí ấy, họa sĩ Châu Thị Ái Vân chọn một lối đi có vẻ lặng lẽ hơn.

null