Những cái nắm tay

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
0:00 / 0:00
0:00
  • Nam miền Bắc
  • Nữ miền Bắc
  • Nữ miền Nam
  • Nam miền Nam
(GLO)- “Gặp nhau tay bắt mặt mừng” từ lâu đã thành câu cửa miệng khi nói về giao tiếp và ứng xử trong giao tiếp. Điều này thể hiện sự bặt thiệp của đôi bên.

Từ nhỏ đến lớn, trong gia đình và ở trường học, chúng ta đều được cha mẹ, thầy cô chỉ bảo rồi từ đó mà hình thành nên lối ứng xử sau này. Đó có lẽ là một trong những bài học đầu tiên, cơ bản nhất trong những bài học làm người.

Tôi vẫn thường cho rằng, cảm giác tuyệt vời nhất trong cuộc đời con người của bất cứ ai là khi được bàn tay nhỏ xíu như thiên thần của đứa con thơ vừa mới lọt lòng huơ huơ rồi bấu chặt ngón tay mình. Ngay trong khoảnh khắc ấy, tất cả mọi thứ như ngưng lại, chỉ còn tồn tại một cảm giác yêu thương sâu thẳm. Nắm tay con trên mọi đoạn đường con đi từ bé tí ti cho đến lúc trưởng thành, từ ngày đầu tiên đi học, khi con chẳng may trượt ngã cho đến lúc con biết lần tìm tay mẹ để an ủi vỗ về. Hạnh phúc của một người mẹ đôi khi chỉ giản đơn đến vậy.

Những cái siết tay bè bạn cho ta có một tuổi thơ hồn nhiên trong sáng với những trò chơi dân gian giữa đêm trăng. Ở đó, tâm hồn ta được tưới mát bằng thứ ánh sáng và tình cảm thuần khiết, để rồi sau này cứ đau đáu nhớ về niềm ký ức tinh khôi ấy mà thương nhớ, mà thổn thức hai tiếng “quê hương”.

Cái nắm tay rung động đầu đời dễ hồ mấy ai quên được. Đôi khi, hình ảnh đó cảm xúc đó theo chúng ta suốt cả hành trình dài rộng sau này cho đến khi mái tóc hóa mây chiều. Cái nắm tay đầu tiên khởi đầu cho một mối quan hệ thân thiết gắn bó neo giữ những tình cảm ấm áp yêu thương. Cũng cái nắm tay ấy nhưng trong khoảnh khắc chia ly lại làm lòng buồn đến mấy. Hạnh phúc, khổ đau là hai trạng thái luôn song hành trong cuộc đời mỗi người. Và, cái nắm tay đồng cam cộng khổ để gia đình bền chặt có lẽ là niềm mong mỏi nhất của tất thảy mọi người.

Đôi khi trên đường đi, bất chợt tôi gặp hình ảnh cụ ông cụ bà nắm tay nhau tản bộ. Hẳn là họ đã nắm tay nhau suốt một hành trình dài. Trong hành trình ấy, sẽ có những ấm áp chia sẻ, có những hờn dỗi, trách móc... Nhưng hơn hết, chắc chắn có cả những cảm thông thấu hiểu, để rồi tay vẫn tìm tay trong những tháng ngày tiếp nối.

Bỗng nghĩ đến cái nắm tay của những người thân yêu trong phút giây biệt ly. Khi ấy, cái nắm tay, níu tay có giá trị hơn liều thuốc giảm đau. Giữa lằn ranh sinh tử, cái nắm tay như là niềm tin duy nhất còn lại trên đời để mà gửi gắm bao nhiêu lưu luyến, thương yêu và nuối tiếc. Sự ấm áp lan tỏa từ đôi tay của người thân trong nhập nhòa sáng tối hẳn sẽ giúp người đi nhẹ nhàng thanh thản về với mây trời.

Sau cái nắm tay là một trời lưu luyến truyền trao năng lượng an lành. Lại thấy biết ơn những cái nắm tay trong đời để tôi vượt qua giông bão cuộc đời một cách bình thản, nhẹ nhàng. Tôi lại nhắc nhở mình giữ đôi tay vừa đủ ấm để một ngày nào đó, đôi tay này lại nắm lấy một bàn tay.

Có thể bạn quan tâm

Ly cà phê tím

Ly cà phê tím

Sông Túy Loan tím ngát. Những vệt ráng mây in bóng tím. Dãy núi xa xa in bóng tím. Đó là khi hoàng hôn, khi trời nước hoàng hôn, khi lòng người hoàng hôn! Nước nhuốm màu tâm trạng gã “trai Quảng” đã cũ, đã đi qua quãng đời gập ghềnh, sóng gió, nay về soi mặt vào sông quê.
Khoảng lặng bình yên

Khoảng lặng bình yên

(GLO)- Hàng ngày, cửa sổ phòng tôi vẫn mở về phía núi. Lâu nay, tôi vẫn nghĩ, chỉ cần phóng tầm mắt ra xa, nhấp một ngụm trà là đã có thể tự hào với bạn bè rằng mình thuộc về núi rừng và phố núi luôn là “background” phía sau cuộc đời mình.
Mùa trâm chín

Mùa trâm chín

(GLO)- Thấy cô bạn chia sẻ hình ảnh những quả trâm chín đựng trong chiếc nón lá với dòng status “Tuổi thơ dữ dội”, lòng tôi trào dâng bao hoài niệm. Những quả trâm chín tím mọng kia chính là một phần của tuổi thơ tôi.
Bát nước chè xanh

Bát nước chè xanh

(GLO)- Hồi trước, cư dân ở đồng bằng Bắc Bộ thường uống nước lá vối. Đây là thứ lá rất dễ trồng ở vườn nhà, nước vàng xanh có mùi tinh dầu thơm thoang thoảng.
Khúc giao mùa

Khúc giao mùa

(GLO)- Mấy hôm nay, phố núi Pleiku có dấu hiệu chuyển mùa đổi tiết. Bầu trời không xanh trong miên man như những tháng đầu mùa khô, dù mỗi buổi mai, nắng vẫn ửng vàng trên những vòm cây xanh sẫm.
Cô bán rau

Cô bán rau

Huệ bán rau ở phố này cũng đã hơn hai năm. Ấy vậy mà chẳng ai hỏi tên Huệ là gì. Nếu cần mua rau, người ta chỉ ới một câu trống không: "Này, rau"... là cô đã quay ngay lại rồi.
Trà my quyến rũ

Trà my quyến rũ

(GLO)- Năm ấy, người bạn là kỹ sư nông nghiệp đem đến nhà tặng tôi một cây trà my nhỏ xinh, được trồng trong chậu đất. Trân quý tình bạn, tôi đem cây trồng ở mảnh đất nhỏ trước hiên nhà.
Tản mạn từ vuông cửa

Tản mạn từ vuông cửa

(GLO)- Cửa sổ phòng làm việc của tôi nhìn ra một vòm cây. Từ khoảng ô vuông này, có thể cảm nhận được sự luân chuyển của thời gian. Nếu dùng máy ảnh để ghi lại những thời khắc cây lá chuyển mình sẽ nhận ra thời gian có những bước đi tưởng chừng như vô hình mà cũng đầy dấu ấn.
Tháng ba này hoa gạo nơi đâu?

Tháng ba này hoa gạo nơi đâu?

(GLO)- Với tôi, ký ức một loài cây đến từ những câu chuyện cuộc đời. Ký ức ấy không chỉ là bóng mát, là lá phổi xanh cho sự sống của con người mà còn là chốn neo đậu biết bao tâm hồn yêu thiên nhiên.