Nhìn mình đi

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

"Nếu như nói một ngày nào đó trong trường học không còn bạo lực, thì tôi có thể nói được, đó là ngày mà người lớn không còn đánh nhau nữa. Ngày đó, trẻ con sẽ nhìn nhau bằng ánh mắt yêu thương thuần túy mà thôi".

Câu trả lời chất vấn trước Quốc hội của Bộ trưởng Giáo dục và Đào tạo Nguyễn Kim Sơn nhận được chia sẻ của đông đảo dư luận mấy ngày qua. Nó đánh thẳng vào suy tư và cảm xúc của mỗi người, về thái độ nhìn nhận hiện thực đời sống.

Không chỉ đại biểu Quốc hội, mà ngay mỗi chúng ta, câu hỏi, hay đúng hơn là nỗi khát khao thường trực, đó là đến khi nào thì không còn bạo lực học đường, khi nào thì con em chúng ta thực sự an toàn và hạnh phúc khi đến trường? Nhưng trả lời câu hỏi này cũng khó khăn tựa như tìm lời đáp, rằng khi nào đời sống này thoát khỏi một nửa (thậm chí nhiều hơn) sự trần trụi và thô bạo vốn đã thành bản chất vĩnh cửu của nó?

Đáp án của Bộ trưởng Kim Sơn dựa vào một triết lý sơ khai nhất của loài người. Đó là nhân quả, là hoàn cảnh khách quan và số phận chủ quan. Và ngược lại.

Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp thông qua nhân vật ông giáo già từng thốt lên: “Sống dễ lắm, cứ nhìn vào mắt trẻ con”. Ừ, tại sao người lớn lại vật vã để sống và chết như vậy, với đầy những toan tính, bon chen, những thói đời tham lam không có điểm dừng?

Rồi lại nhớ tới danh họa người Pháp đầu thế kỷ 20 Henri Matisse: “Hãy nhìn cuộc sống bằng con mắt của một đứa trẻ”. Đó là ánh mắt/tinh thần của những đứa trẻ mở ra thế giới đầy trong trẻo, hân hoan, tò mò, chưa kịp thành kiến, kỳ thị hay sợ hãi.

Tưởng là tương đồng, những kỳ thực Nguyễn Huy Thiệp và Henri Matisse xuất phát từ hai cực: Một từ chủ thể người lớn, và một từ chủ thể trẻ con.

Nhìn vào mắt trẻ con, thấy gì? Cá nhân tôi thường thấy sự hồn nhiên, tò mò của những đứa bé. Những thoáng hoang mang, nghi ngại của bọn tuổi nhỡ. Và sự im lặng khá khó chịu của bọn lớn hơn. Nhưng tựu trung, ánh mắt của chúng luôn muốn hỏi: Ông là ai? Đang làm gì thế? Làm kiểu gì vậy? Trong khi chủ thể người lớn đa phần lại phớt lờ, coi thường mọi thứ tín hiệu ấy.

Để rồi với tư cách là chủ thể, bọn trẻ sẽ cho chúng ta những đáp án phần lớn bằng hành động, chứ không phải lời nói. Bạn có thấy đứa con của mình thường im lặng thu mình vào thế giới riêng của chúng không? Rồi sẽ tới những bước tiếp theo. Ngày càng quen thuộc với cảnh những đứa trẻ kéo nhau đi bụi, xách “hàng nóng” xử nhau một cách đơn giản, đua xe như không còn thiết sống. Từ thất vọng, chán ngán tới xem thường. Không chỉ coi thường người lớn hay người khác, chúng coi thường tất cả mọi thứ, mà đầu tiên là nhân cách và mạng sống của chính mình.

“Cứ hình dung mình là đứa bé, đứa bé cần gì thì dạy thứ ấy... đừng dạy nó thứ không cần”. Lời ông giáo Chi trong truyện vừa nhắc của Nguyễn Huy Thiệp.

Ừ, người lớn có khi nào thấy mình ngày ngày vẫn đang tự dạy cho mình cái ác, bạo lực và lòng tham?

Theo Trí Quân (TPO)

Có thể bạn quan tâm

Hành động nhanh, kết quả cụ thể

Hành động nhanh, kết quả cụ thể

Đại hội XIV của Đảng đã xác định không chỉ mục tiêu, phương hướng, mà còn làm rõ những việc cần triển khai sớm để đưa nghị quyết nhanh chóng đi vào cuộc sống, tạo ra kết quả cụ thể để nhân dân nhìn thấy, được thụ hưởng, qua đó củng cố và nâng cao niềm tin đối với Đảng. 

Đại hội của mệnh lệnh hành động

Đại hội của mệnh lệnh hành động

Đại hội Đảng lần thứ XIV không chỉ là một dấu mốc tổng kết chặng đường 40 năm đổi mới, mà còn là đại hội của mệnh lệnh hành động với mục tiêu lấy hạnh phúc của nhân dân làm thước đo năng lực lãnh đạo của cán bộ.

Niềm tin son sắt với Đảng

Niềm tin son sắt với Đảng

Có lẽ, chỉ ở Việt Nam, Đảng mới được nhân dân gọi bằng cách xưng hô vừa thân thương, vừa trang trọng: “Đảng ta”. Đó không phải ngẫu nhiên, mà là kết tinh của mối quan hệ máu thịt bền chặt giữa Đảng với nhân dân.

Đại hội Đảng lần thứ XIV - Đại hội của khát vọng đổi mới

Đại hội Đảng lần thứ XIV - Đại hội của khát vọng đổi mới

(GLO)- Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng là sự kiện chính trị đặc biệt, đánh dấu bước chuyển tiếp chiến lược trong tiến trình phát triển của đất nước nhằm hiện thực hóa khát vọng về một nước Việt Nam hùng cường, dân tộc Việt Nam có một tương lai và vị thế xứng đáng trên trường quốc tế.

Chương trình “Xóa nhà tạm, nhà dột nát” và “Chiến dịch Quang Trung” đã trở thành 2 chủ trương lớn, đúng đắn của Đảng và Nhà nước.

Tết an cư

(GLO)- Thời điểm này, hàng trăm ngàn hộ nghèo, gia đình bị ảnh hưởng bởi bão lũ đang khấp khởi vui mừng khi được đón Tết trong ngôi nhà mới vững chãi. Đó là thành quả từ chủ trương đúng đắn, nhân văn, sự đoàn kết, đồng lòng, quyết tâm của toàn Đảng, toàn quân và toàn dân.

“Văn hóa soi đường cho quốc dân đi”

“Văn hóa soi đường cho quốc dân đi”

(GLO)- Khẳng định văn hóa là nền tảng tinh thần của xã hội và động lực phát triển bền vững đất nước, Bộ Chính trị đã ban hành Nghị quyết số 80-NQ/TW và chọn ngày 24-11 là Ngày Văn hóa Việt Nam. Đây là sự kế thừa, phát triển của tư tưởng Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Văn hóa soi đường cho quốc dân đi”.

Phản biện là để đi tới

Phản biện là để đi tới

Chỉ cần một thông tin nhỏ liên quan đến giáo dục xuất hiện, chẳng hạn như điều chỉnh chương trình, thay đổi sách giáo khoa, cách đánh giá học sinh hay một cải tiến thi cử là lại dấy lên nhiều tranh luận với dày đặc ý kiến phản biện.

Tăng minh bạch, giảm rủi ro

Tăng minh bạch, giảm rủi ro

Theo Nghị định số 357/2025/NĐ-CP về xây dựng, vận hành hệ thống thông tin, cơ sở dữ liệu nhà ở và thị trường bất động sản trên phạm vi toàn quốc vừa được ban hành, từ ngày 1-3, mỗi sản phẩm bất động sản sẽ có một mã định danh điện tử riêng.

Giữ thói quen treo lịch Tết

Giữ thói quen treo lịch Tết

Những ngày cuối năm dương lịch 2025 đang cạn dần. Trên phố, không khí Giáng sinh và Tết Dương lịch đã tràn ngập. Thế nhưng, có một hình ảnh quen thuộc của mùa cuối năm dường như đang lùi lại rất chậm: Cảnh người dân đi mua lịch Tết.

null