Mùa hoài niệm

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
0:00 / 0:00
0:00
  • Nam miền Bắc
  • Nữ miền Bắc
  • Nữ miền Nam
  • Nam miền Nam
(GLO)- Những ngày cuối năm thường đem đến cho tôi sự nôn nao khó tả. Một chút gì như tiếc nuối. Một chút gì như mong chờ. Nhìn ra cây mai vàng trước sân, lại thấy Tết đang đến thật gần rồi.

Có lẽ không chỉ riêng tôi, mà hầu hết những ai đã đón nhiều cái Tết, đã chứng kiến nhiều cuộc chia ly của không ít người phải xa quê hương, ngày giáp Tết chắc hẳn sẽ nhớ về ngày tháng cũ cùng biết bao kỷ niệm, hoài mong. Vậy nên tôi thường gọi thời gian này là mùa hoài niệm.

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Trong tâm thức mỗi chúng ta, ngày Tết có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Về quê sum họp cùng gia đình đón Tết vừa là nét đẹp truyền thống, vừa là sự thôi thúc tự nhiên trong trái tim mỗi người.

Vì vậy, mặc cho đường sá xa xôi, mặc giá tàu xe tăng cao, ai ai cũng muốn trở về quê hương bản quán. Người có cha mẹ, gia đình ở quê thì chắc chắn sẽ có những khoảng thời gian tuyệt vời khi được gặp lại cha mẹ, anh em, họ hàng, được ăn những bữa cơm đoàn tụ.

Với người đã lớn tuổi, nơi quê nhà chỉ còn mộ phần ông bà, cha mẹ, họ vẫn luôn mong muốn về quê để thắp cho ông bà, cha mẹ đã khuất nén hương, đi trên những con đường quen thuộc để được sống trong hoài niệm về Tết xưa để có thể nghe lòng mình lắng dịu, để thấy mình được quê hương ôm ấp vỗ về.

Nếu vì lý do nào đó không về được thì người dù ở xa nhưng tâm trí dường như đã hướng trọn về quê nhà, với biết bao nỗi nhớ niềm thương. Càng đi qua tháng năm, người ta càng thương nhớ những ngày bình yên xưa cũ.

Lòng tôi luôn nhớ về những mùa Tết đã qua trong ấm nồng tình yêu thương của gia đình. Nhớ những vườn rau trái, những con heo, con gà được mẹ chăm bẵm để chuẩn bị đón năm mới. Mùi bánh Tết, mùi nhang là những mùi vị thanh âm tôi không thể nào quên. Đó là mùi của no ấm, mùi của tình thân và sự đoàn tụ.

Làm sao quên được những lúc được cha mẹ dẫn đi viếng mộ ông bà, thăm họ hàng, những lần cùng bạn bè du xuân và tham gia vào những trò chơi truyền thống.

Rồi khi lớn lên, chị em tôi tựa như những cánh chim tung bay đi khắp nơi để xây dựng cuộc sống riêng. Mái nhà xưa vẫn luôn là tổ ấm để chúng tôi trở về quây quần sum họp trong dịp lễ, Tết, những dịp quan trọng hay đơn giản là về ăn một bữa cơm cùng cha mẹ. Ấy vậy mà thời gian đã đưa những non cao về miền sương khói, để những ngày Tết sắp đến lại là những thương nhớ khôn nguôi. Người đã đi xa không thể trở về, chỉ còn là những hoài niệm trong lòng cháu con.

Trưa nay, trong bữa ăn, ông xã tôi nhẹ giọng: “Sắp đến ngày giỗ mẹ, lại gần Tết rồi, nhà mình về quê nhé”.

Tôi biết là anh đang sống cùng hoài niệm. Cha mẹ đã đi xa, nhiều người bà con tôi từng chuyện trò, thăm nom mỗi lần về giờ cũng đã không còn. Nhưng chúng tôi chắc chắn sẽ trở về, để cùng anh em, con cháu sống trong một miền ký ức yêu thương.

Có thể bạn quan tâm

Hoa xà cừ

Hoa xà cừ

(GLO)- Những ngày mùa khô gom về đủ sắc vàng, khoe rực rỡ. Khi cái nắng chói chang trải đều khắp phố thì những tàng cây xanh mát của xà cừ lại giống như những chú lính cứu hỏa kiên cường được yêu mến nhất.
Con đường tuổi thơ

Con đường tuổi thơ

(GLO)- Nếu nhắm mắt lại và nhớ về những kỷ niệm tuổi thơ tôi thì những tia nắng ấm áp sẽ lại chiếu rạng tâm hồn, đưa tôi quay về gốc cây của những ngày xưa cũ.
Ngõ nhỏ

Ngõ nhỏ

(GLO)- Tôi lạc mãi vào những vòng vèo uốn lượn, trong một buổi chiều trung du đầy nắng. Những con ngõ nhỏ với dốc lên dốc xuống, những bờ đá cũ xưa rêu xám phủ lên nắng chiều khiến tôi có cảm giác mình không còn thuộc về thời hiện tại. Và cây lá cứ theo nắng mà ngời lên.

Chiếc cối xay lúa

Chiếc cối xay lúa

(GLO)- Vào thập niên 50-60 của thế kỷ trước, một trong những vật dụng không thể thiếu trong mỗi gia đình làm nông chính là chiếc cối xay lúa.
Trở về không hẹn trước

Trở về không hẹn trước

Hôm nay tôi nhận được tin nhắn vào chiều muộn: dì chủ nhà đã mất từ mấy hôm trước vì đột quỵ. Tôi gấp vội vài bộ áo quần, đáp chuyến xe muộn ra sân bay, mua vé đi TP HCM. Một sự trở về không hẹn trước
Mưa về gợi nhớ nẻo đường Krong

Mưa về gợi nhớ nẻo đường Krong

Nhắc đến Tây Nguyên, hình ảnh “những con đường đất đỏ, lượn vòng trên cao nguyên” trong ca khúc “Tình ca Tây Nguyên” của nhạc sĩ Hoàng Vân lại hiện về trong mỗi chúng ta. Với một người đi công tác nhiều như tôi thì mùa mưa và những con đường luôn ăm ắp trong miền nhớ.
Đi xa thành phố

Đi xa thành phố

(GLO)- Bấy lâu nay cứ miệt mài trong guồng quay cơm áo gạo tiền với bộn bề công việc mà quên mất rằng ta cũng cần có những giây phút dành cho riêng mình.
Bà tôi

Bà tôi

(GLO)- Từ nhỏ, mấy anh chị em tôi sống cùng bà ngoại. Mắt chỉ nhìn thấy ánh sáng mờ mờ nhưng việc gì bà cũng làm được. 5 anh chị em tôi do một tay bà chăm sóc, dạy dỗ. Nhờ vậy mà nếp sống của bà đã trở thành một phần thói quen của anh chị em tôi.
Chuyện hoa quỳnh

Chuyện hoa quỳnh

(GLO)- Khi đọc câu “Hài văn lần bước dặm xanh/Một vùng như thể cây quỳnh cành giao” trong Truyện Kiều của Nguyễn Du, tôi rất tò mò về 2 loại cây này.
“Thức dậy miệng mỉm cười”

“Thức dậy miệng mỉm cười”

(GLO)- Mỗi ngày, chúng ta phải đối diện với nhiều nỗi lo toan nên thường quên mất một phép nhiệm màu: mỉm cười. Nụ cười giúp ta có thêm sức mạnh để thư thái bắt đầu một ngày mới, chấp nhận những điều bất như ý có thể xảy ra bằng sự trân trọng, yêu thương tất cả những gì mình đang có.

Lưu luyến mùa xa

Lưu luyến mùa xa

(GLO)- Những ngày này có lẽ thật nhiều cảm xúc đối với các thầy cô và lớp lớp học trò, nhất là học sinh cuối cấp. Sau 9 tháng miệt mài học tập và rèn luyện dưới mái trường thân thương cùng bè bạn, giây phút chia tay đã đến cùng bao cảm xúc.
Bâng khuâng trường cũ

Bâng khuâng trường cũ

(GLO)- Tôi bước qua tuổi học trò đã hơn 20 năm, đi qua bao thăng trầm của cuộc sống, cũng đã học thêm nhiều lớp sau đại học. Nhưng với tôi, những năm tháng cùng bạn bè đi qua bậc THPT là quãng thời gian vô tư và tươi đẹp nhất.
Điều quý giá nhất

Điều quý giá nhất

Cúp điện lúc nửa đêm. Trong căn phòng đóng kín cửa, điều hòa tắt, chẳng còn bất cứ luồng gió nào có thể len lỏi vào, anh cảm giác như mình sắp chết ngạt nếu điện không có trở lại kịp.