Duyên thơ Phố núi

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Ở xứ mình, những người bén duyên với thơ khá nhiều. Trong bài viết này, tôi chỉ nói đến một người thơ ở phố núi Pleiku là Đào An Duyên.
Đào An Duyên có gửi cho tôi tập thơ “Ngày đã qua” (Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành). Phía trên tập thơ có ghi: Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Việt Nam; Hội Văn học Nghệ thuật các dân tộc thiểu số Việt Nam. Và tôi cũng được biết Đào An Duyên được giải thưởng thơ của Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Việt Nam và Hội Văn học Nghệ thuật các dân tộc thiểu số Việt Nam.
Tôi chưa gặp Đào An Duyên ngoài đời, chỉ gặp trong thơ, trong những bài thơ mà tôi cho là có duyên, như chính tên nhà thơ vậy.
“Ru mùa” là một trong những bài trong tập thơ mà tôi thích: “À ơi.../Cái rét đầu đông/Mưa hiu quạnh. Cải đã ngồng sắp hoa/Ta ngồi ru nỗi đường xa/Câu hát cũ dưới thềm nhà rêu phong.../...Hình như trời đã lập đông/Bàn tay lạnh/Giữa thinh không vẫy đò/À ơi.../Ru những mong chờ/Cớ sao con nhện chăng tơ giữa chiều...”.
Cái duyên trong thơ cũng như cái duyên ngoài đời của người con gái không chỉ là duyên dáng trong đường đi nước bước mà còn là cái duyên đằm thắm, mặn mà, cái duyên mà cha ông mình nói: Duyên thầm.
Tập thơ “Ngày đã qua” của tác giả Đào An Duyên. Ảnh: Khánh Châu
Tập thơ “Ngày đã qua” của tác giả Đào An Duyên. Ảnh: Khánh Châu
Duyên thầm ấy là cái duyên ẩn sâu trong tâm hồn, tính cách của con người cũng như trong từng câu chữ, của bài thơ: “Người cũ như sương buổi sớm/Mát ta một chút ngày nồm/Nửa đời chồn chân mỏi gối/Dịu dàng một ánh sao hôm.../...Người cũ giờ thành kỷ niệm/Lâu lâu ta lỡ chạm vào/Thương mình cũng thành ký ức/Đa đoan niềm cũ mà đau...” (Người cũ). “...Người đi về phương ấy/Có gặp lại ngày xưa/Và một ta thơ dại/Nhặt tháng ngày vu vơ” (Phương ấy).
Được biết, Đào An Duyên sinh ra ở quê lúa Thái Bình, lập nghiệp ở phố núi Pleiku, là một cô giáo yêu thơ và làm thơ. Thơ Đào An Duyên nặng tình với cả hai vùng quê này: “Con cúi lạy tháng mười đậu trên bông lúa uốn câu/Cong cong dáng mẹ/Hình hài con từ ấy lớn dần/Con nhờ đất mà thảo thơm tấm lòng nhân hậu.../...Con ngủ giấc thị thành mơ bông lúa uốn câu/Mẹ thắt đáy lưng ong ngồi quạt cho cha mắt ngời hạnh phúc/Tháng mười về. Dòng sông quê hiền hòa uốn lượn/Con soi mình. Mơ một giấc trong xanh” (Mơ giấc trong xanh).
Trong bài “Chiều Pleiku”: “...Hoa quỳ vàng khắc khoải/Xoay tít vòng bánh xe/Chiều ngoại ô bất chợt/Thương cánh chuồn triền đê/Dốc lên rồi dốc xuống/Đổ vào chiều Pleiku/Người đi xa có nhớ/Bốn mùa sương giăng mù...”.
Bây giờ, người ta nói nhiều đến cách tân thơ, đến chuyện thơ phải khác những gì đang có. Riêng tôi, trước sau vẫn cho rằng, thơ là thơ, dù cách tân đổi mới thế nào thì thơ vẫn phải là “ý tại, ngôn ngoại” như ông cha mình ngàn năm nay đã quan niệm. Tôi vừa đọc một số bài viết về nữ nhà thơ Mỹ Louise Gluck-người đạt giải Nobel văn học năm 2020, mới hay bà cũng cho rằng: Thơ phải ít chữ, kiệm lời, thơ là “phong cách của tư tưởng”.
Thời còn là sinh viên Khoa Văn Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội (nay là Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn), tôi đã nghe nói đến thơ tượng trưng của nhóm Dạ Đài. Thời đó, người ta có ý phê phán quan điểm của nhóm Dạ Đài. Nay tôi tìm đọc lại, mới hay nhiều điều trong đó đúng với quan điểm thơ của tôi: “...Thơ phải cấu tạo bằng tính chất của vô biên. Sau cái thế giới trên hàng chữ phải ẩn giấu muôn ngàn thế giới, cả thế giới đương thành và đương hủy...”. Nói điều này để soi chiếu vào nhiều câu thơ, nhiều bài thơ của Đào An Duyên.
Đào An Duyên là hội viên Hội Văn học Nghệ thuật Gia Lai, hội viên Hội Văn học Nghệ thuật các dân tộc thiểu số Việt Nam, nghề chính là giáo viên, chưa phải là nhà thơ chuyên nghiệp. Thế nhưng, thơ Đào An Duyên khá nhuần nhị, khá chuyên nghiệp. Ấy là tôi muốn nói đến những câu, trong nhiều bài thơ của Đào An Duyên có sức gợi, sức cảm, có ý ngoài lời ẩn giấu sau hàng chữ: “Sương giăng giăng tràn môi mắt/Ta ôm một thuở si mê...” (Cõng mùa). “Ta ru đời chưa ngủ/Ru lên ánh trăng gầy/Trăm năm tình vẫn vậy/Nỗi buồn nào qua đây/Ta ru nghìn đêm trước/Môi son giấc mơ ngoan/Giọt mưa khuya thềm vắng/Cơn mưa nào đi hoang” (Ru đêm). “...Em đàn bà phận mỏng/Nợ anh đời tơ vương...” (Nợ).
“...Có lẽ nào tình đã cũ/Khi mỗi bình minh em thức dậy...” (Mưa du ca). “...Đó là ngày. Em-người đàn bà đằm thắm...” (Em ngồi vá lại tháng năm em).
Tâm sự với tôi qua Facebook, Đào An Duyên nói rằng: “Em coi thơ như người bạn để gửi gắm những suy nghĩ, cảm xúc của cuộc đời. Trong sự giả chân lẫn lộn, thơ không bao giờ phản bội người anh ạ”.
Khi người thơ Đào An Duyên đã bén duyên thơ, hẳn thơ không phụ lòng người, tôi thiển nghĩ vậy.
DƯƠNG KỲ ANH

Có thể bạn quan tâm

Tác phẩm điêu khắc ánh sáng tạc chân dung cố Tổng bí thư

Gửi lòng kính trọng đến cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng qua tác phẩm điêu khắc ánh sáng

(GLO)- Từ một khúc gỗ thông khô khan, anh Nguyễn Văn Dũng (làng Bruk Ngol, phường Thống Nhất) đã dành gần 2 năm miệt mài nghiên cứu để tạo nên tác phẩm điêu khắc ánh sáng chân dung cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, gửi gắm sự kính trọng và lòng biết ơn sâu sắc của mình.

Các nghệ nhân trình diễn cồng chiêng tại chương trình. Ảnh: Vũ Chi

Âm vang đại ngàn Chư Mố

(GLO)- Tối 26-6, trong khuôn khổ Ngày hội văn hóa-leo núi xã Ia Tul năm 2026 với chủ đề “Chư Mố-Hành trình về phía mặt trời”, UBND xã Ia Tul (tỉnh Gia Lai) tổ chức chương trình văn nghệ “Âm vang đại ngàn Chư Mố” thu hút đông đảo người dân và du khách đến tham gia, trải nghiệm.

Cuộc vui chung từ “Khoảng trời riêng”

Cuộc vui chung từ “Khoảng trời riêng”

(GLO)- Từ ngày 4 đến 10-7, tại Gallery 3B (phường Cầu Kiệu, TP. Hồ Chí Minh) sẽ diễn ra cuộc hội ngộ đầy cảm xúc của 7 họa sĩ đến từ nhiều vùng miền khác nhau trong và ngoài nước với triển lãm “Khoảng trời riêng”, trong đó có 4 nữ họa sĩ của Gia Lai.

Ươm mầm văn hóa đọc

Ươm mầm văn hóa đọc

(GLO)- Hơn 42.300 bài dự thi từ học sinh toàn tỉnh, hàng trăm trường học hưởng ứng và những ý tưởng sáng tạo về phát triển văn hóa đọc đã cho thấy sức lan tỏa mạnh mẽ của Cuộc thi Ðại sứ văn hóa đọc tỉnh Gia Lai năm 2026.

Gia Lai định hướng phát triển du lịch từ nền tảng văn hóa

Gia Lai định hướng phát triển du lịch từ nền tảng văn hóa

(GLO)- Chiều 2-6, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Gia Lai Nguyễn Thị Thanh Lịch đã làm việc với đạo diễn Lê Quý Dương - Chủ tịch Ủy ban Festival và Hợp tác sân khấu biểu diễn quốc tế nhằm trao đổi, định hướng việc tổ chức các chương trình sân khấu, nghệ thuật biểu diễn quốc tế trên địa bàn tỉnh.

Sôi nổi workshop mỹ thuật dành cho người yêu hội họa

Sôi nổi workshop mỹ thuật dành cho người yêu hội họa

(GLO)- Điểm nhấn của chương trình Workshop Mỹ thuật năm 2026 do Khoa VH - NT, Trường Cao đẳng Kỹ thuật Công nghệ Quy Nhơn tổ chức là hoạt động vẽ tranh dành cho thiếu nhi nhân Ngày Quốc tế Thiếu nhi 1-6. Hoạt động nhằm khơi dậy niềm đam mê sáng tạo và lan tỏa tình yêu nghệ thuật trong cộng đồng

Giao hòa 2: Kết nối tiếng nói nghệ thuật đến từ 2 vùng đất

Giao hòa 2: Kết nối tiếng nói nghệ thuật đến từ 2 vùng đất

(GLO)- Với 62 tác phẩm đến từ 56 nghệ sĩ của Gia Lai và TP. Hồ Chí Minh, triển lãm “Giao hòa 2” tạo nên hành trình thị giác giàu cảm xúc. Mỗi tác phẩm là một lát cắt sáng tạo, cùng khắc họa thiên nhiên, con người, đời sống đô thị và văn hóa Việt Nam nói chung, vùng đất Gia Lai nói riêng.

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

null