Cựu lính biển chữa tàu

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Suốt hơn 30 năm qua, tại TP Đà Nẵng, Hợp tác xã Sửa chữa tàu thuyền Cựu chiến binh đã trở thành điểm tựa vững chắc cho những con tàu, thuyền vươn khơi.

Nơi đây quy tụ nhiều thế hệ cựu chiến binh của thành phố, những người lính đã rời quân ngũ vẫn ngày ngày miệt mài khoác “áo mới” cho các con tàu sau bao năm dãi dầu giữa sóng gió biển khơi.

Tọa lạc tại Lô D3, khu âu thuyền Thọ Quang, phường Thọ Quang, quận Sơn Trà, TP Đà Nẵng, Hợp tác xã không chỉ mang lại việc làm ổn định cho những người lính năm xưa sau khi rời quân ngũ, mà còn là nơi để họ tiếp tục cống hiến, đóng góp cho cộng đồng bằng chính tay nghề và lòng yêu nghề của mình.

Bám biển cách riêng

Từng có 4 năm làm nhiệm vụ tại Lữ đoàn 161, Vùng 3 Hải quân, ông Ngô Gia Nghĩa (54 tuổi, quê Nghệ An) tự hào nói: “Biển cả không chỉ là nguồn sống mà còn là linh hồn của mỗi người dân Việt.

Ngày trước, lúc còn trong quân ngũ, tôi luôn xem mỗi nhiệm vụ trên biển là trách nhiệm thiêng liêng của một người lính. Giờ đây, khi đã rời quân đội, không còn những đêm lênh đênh giữa đại dương nữa, tôi vẫn chọn gắn chặt với biển, nhưng theo một cách khác”.

Hồi sinh những con tàu vươn khơi bám biển. Ảnh: Minh Hiền
Hồi sinh những con tàu vươn khơi bám biển. Ảnh: Minh Hiền

Mỗi ngày, từ 7 giờ sáng, ông Nghĩa lại đồng hành với những người đồng đội tại nơi mà ông gọi là “hải phận” của những người lính đã rời quân ngũ. Ở nơi ấy, họ không còn đối mặt với bão tố, sóng dữ hay những lần say sóng liên tục, mà là những con tàu rệu rã sau chuyến hải trình dài ngày. Bằng đôi tay chai sạn và kinh nghiệm tích lũy qua năm tháng, họ lặng lẽ hồi sinh từng con tàu, con thuyền.

Hơn 20 năm gắn bó với nghề sửa chữa tàu thuyền, ông Nguyễn Văn Tài (60 tuổi, quê TP Đà Nẵng), người từng một thời đóng quân ở Gia Lai, cho biết, mỗi con tàu vào xưởng đều mang theo những dấu vết của biển khơi, từ lớp vỏ bị ăn mòn đến những bộ phận hư hỏng sau khi rong ruổi qua nhiều tháng ngày hoạt động. Nhiều chiếc tàu vỏ sắt, vỏ gỗ nằm cạnh nhau, mỗi chiếc có “triệu chứng” riêng và cần được “chẩn đoán” để có phương án “điều trị” phù hợp.

“Trước đây, có những con tàu vào xưởng trong tình trạng hư hỏng nặng, thoạt nhìn cứ tưởng không thể sửa chữa. Nhưng may mắn là, nhờ kiên trì phục hồi từng bộ phận, chúng tôi đã giúp con tàu vận hành ổn định trở lại”, ông Tài cười tươi chia sẻ.

Cựu chiến binh Nguyễn Văn Tài miệt mài với công việc. Ảnh: Minh Hiền
Cựu chiến binh Nguyễn Văn Tài miệt mài với công việc. Ảnh: Minh Hiền

Theo ông Tài, mùa cao điểm duy tu, bảo dưỡng tàu thuyền thường rơi vào khoảng tháng 3, tháng 4. Trong khoảng thời gian này, những người thợ phải dốc hết sức mình, miệt mài làm việc qua từng công đoạn, từ róc vỏ tàu, sơn màu, gắn chân vịt, dán keo…

Mọi thao tác đều đòi hỏi sự tỉ mỉ và chính xác, bởi chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến sự an toàn của con tàu khi ra khơi. Họ làm việc không ngừng nghỉ với mong muốn giúp ngư dân sớm trở lại với biển cả, tiếp tục những chuyến đánh bắt đầy ắp cá tôm.

Vừa khéo léo nhét bã tre vào từng khe hở trên thân thuyền, thợ sửa tàu Nguyễn Văn Tài vừa say sưa kể: “Gia đình tôi không ai theo nghề này, nhưng nhiều đời đều là ngư dân. Ban đầu, tôi chọn nghề để lo cho gia đình, nhưng càng làm, tôi càng yêu thích công việc này. Cảm giác nhìn thấy con tàu sau sửa chữa trở lại biển cả, vững vàng trước sóng gió, thực sự rất vui”.

Cha trước, con sau...

Để có thể theo đuổi công việc này, những người thợ sửa tàu phải có sức khỏe dẻo dai và tinh thần bền bỉ. Dưới cái nắng gay gắt, họ cần mẫn tháo lắp những bộ phận máy móc, khom lưng hàng giờ dưới đáy tàu để sửa chữa.

Dẫu đã rời quân ngũ, họ vẫn giữ vững tác phong của người lính - nghiêm túc, chính xác, không ngại gian khó. phục hồi những chiếc tàu để chúng tiếp tục hành trình vươn khơi bình an.

Cựu binh hải quân Ngô Gia Nghĩa phấn khởi cho xem những bức ảnh cũ khi ông còn là chàng trai 21 tuổi làm nhiệm vụ trên đảo, hay bức hình chụp chung với Anh hùng Gạc Ma Nguyễn Văn Lanh. Ông vừa khoe cánh tay rám nắng vừa kể: “Hồi còn làm nhiệm vụ ban đêm, chúng tôi thích nhất là những lúc tạo âm thanh để cá heo bơi theo đuôi tàu. Cảnh tượng ấy vừa kỳ diệu, vừa gắn bó với đời lính biển. Giờ trở về đây, thỉnh thoảng những kỷ niệm lại ùa về, trở thành câu chuyện để chúng tôi nhắc đến trong lúc sửa chữa một chi tiết nào đó trên con tàu”.

Đều đặn từ sáng đến chiều tối, những người thợ nơi đây luôn tất bật với công việc. Tiếng búa gõ vào thân tàu vang lên liên hồi, xen lẫn tiếng máy mài từ đáy, tiếng hàn xì lách tách, tạo nên âm thanh đặc trưng của xưởng sửa chữa tàu thuyền. Mỗi con tàu vào xưởng giống như một “bệnh nhân”, được các thợ lành nghề tận tâm “bắt mạch, kê đơn”.

Khi hoàn thành một phần, họ lại tiếp tục sửa chữa bộ phận khác, kiên trì chăm chút từng chi tiết cho đến khi con thuyền “khỏe” lại.

Ông Trần Văn Triệu, 71 tuổi, chủ một chiếc tàu đang được tu sửa tại xưởng, cho biết ông đưa tàu từ huyện Núi Thành (tỉnh Quảng Nam) ra đây để sửa chữa.

Chi phí vận chuyển có tốn kém hơn do phải di chuyển vượt quãng đường xa, nhưng ông vẫn chọn cơ sở này. “Dù chi phí có cao hơn, nhưng ngư dân chúng tôi vẫn quyết tâm sửa chữa phương tiện để yên tâm vươn khơi ra biển”, ông Triệu chia sẻ.

Đồng hành với từng “căn bệnh” của mỗi con tàu suốt hơn hai thập kỷ, ông Nghĩa vẫn giữ nguyên tình yêu nghề. Với ông, mỗi ngày được làm việc là một cách để ông tiếp tục cống hiến, giống như những năm tháng tuổi trẻ ông từng hết mình vì nhiệm vụ.

Tranh thủ giờ nghỉ trưa, ông Nghĩa vừa uống nước vừa cười nói: “Nhìn thì tưởng sửa nhanh chứ tốn kha khá thời gian đó. Cùng một ‘bệnh hàu ăn’ mà con tàu nào cũng mắc đi mắc lại. Phải cạo sạch, xử lý kỹ, nếu không thì chỉ ít bữa lại đóng dày thêm, tàu chạy ì lắm!”.

Ông Tài cho biết, số lượng cựu chiến binh bám trụ với xưởng sửa tàu càng lúc càng ít đi do tuổi tác của họ cao dần. Thay vào đó là lớp trẻ, mà hầu hết đều là con em của các cựu chiến binh.

“Lớp cha trước, lớp con sau”, với ông và thế hệ con cháu mình, nơi đây từng ngày vẫn vang lên từng mũi đục, mùi sơn vẫn thoảng trong gió, và bụi vẫn bay khắp một vùng sóng nước. Bởi sửa chữa những con tàu không chỉ là mưu sinh, mà còn là cách họ giúp những con tàu an toàn vươn khơi, giữ vững chủ quyền biển đảo quê hương.

Theo MINH HIỀN (TPO)

Có thể bạn quan tâm

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

(GLO)- Không biết tên tuổi, quê quán những người lính hy sinh trong trận đánh Tết Mậu Thân 1968 tại Pleiku, người dân bên suối Hội Phú (phường Hội Phú, tỉnh Gia Lai) vẫn âm thầm thắp những nén nhang rồi lập miếu thờ ngay nơi các anh từng nằm xuống. 

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

(GLO)- Vùng biên giới Vị Xuyên, tỉnh Tuyên Quang (Hà Giang cũ) hôm nay đã đổi thay, nhưng những người đồng đội của tôi vẫn còn đó, nằm ngay ngắn trong đội hình “hàng thẳng hàng, lối thẳng lối, quân dung tươi tỉnh” tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên.

Chị Djen giới thiệu những chùm răng rẽl vừa thu hái

Theo mùa răng rẽl

(GLO)- Mưa như trút nước xuống những cánh rừng ở xã Ðăk Sơmei sau nhiều tháng nắng khô khốc. Những cung đường rừng trơn như đổ mỡ, loang lổ vệt bánh xe máy trượt ngang. Thỉnh thoảng, giữa nền đường đỏ quạch sót lại vài chùm răng rẽl xanh mướt rơi vãi, dấu vết của những chuyến trở về từ rừng.

Ký ức không phai của nữ Anh hùng Kpă Ó

Ký ức không phai của nữ Anh hùng Kpă Ó

(GLO)- Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ nhưng trong ngôi nhà nhỏ ở làng Bạc 1 (xã Chư Prông, tỉnh Gia Lai), ký ức về một thời hoa lửa vẫn vẹn nguyên qua từng câu chuyện của bà Kpă Ó - nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân duy nhất ở khu vực phía Tây tỉnh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

Sau 54 năm kể từ ngày liệt sĩ Nguyễn Văn Đinh ngã xuống trên chiến trường Quảng Trị, bà Nguyễn Thị Ngọ (Nghệ An) mới được đứng trên mảnh đất ông hy sinh. Hành trình ấy khép lại nỗi khắc khoải của một người vợ, nhưng mở ra câu chuyện lay động về tình yêu, sự thủy chung không phai theo năm tháng.

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

Nghệ nhân ưu tú Đỗ Văn Lan (80 tuổi, ông Ba Lan) đang giữ nguyên vẹn “bí kíp” tổ truyền làm “nón ngựa Phú Gia” mà ngày xưa nghĩa quân Tây Sơn đội nắng mưa hành quân thần tốc. Những chiếc nón không chỉ như một tác phẩm nghệ thuật mà còn rất bền.

Tiếng vọng trong những phiến đá rêu phong

Tiếng vọng trong những phiến đá rêu phong

(GLO)- Ẩn mình dưới tán rừng già trên dãy núi Bích Kê, lũy đá cổ Phú Hà (thôn Hòa Tân, xã Phù Mỹ Bắc) lặng lẽ tồn tại như một chứng nhân của thời gian. Những bức tường đá phủ rêu bền bỉ trước mưa nắng dường như đang gìn giữ câu chuyện về một vùng đất từng giữ vị trí trọng yếu trong lịch sử.

Nguyễn Vũ Mạnh Khang trở về trong sự chào đón nồng nhiệt. Ảnh: Hồ Điểm

Từ những câu hỏi về ánh sáng…

(GLO)- Giành huy chương bạc tại kỳ thi Olympic Vật lý châu Âu (EuPhO) 2026, Nguyễn Vũ Mạnh Khang, học sinh Trường THPT chuyên Lê Quý Ðôn (phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai) góp phần cùng đội tuyển Việt Nam ghi dấu ấn tại sân chơi học thuật quốc tế.

Hành trình lạc lối sau giấc mơ đổi đời

Hành trình lạc lối sau giấc mơ đổi đời

(GLO)- Tin vào những lời hứa hẹn về cuộc sống sung túc và cơ hội định cư ở nước thứ ba, nhiều người dân ở Gia Lai đã vượt biên sang Thái Lan. Những tháng ngày sống chui lủi, thiếu thốn, ly tán là cái giá đắt cho lựa chọn sai lầm, đồng thời là lời cảnh tỉnh về hệ lụy của di cư trái phép.

Chợ ở Quy Nhơn xưa

Chợ ở Quy Nhơn xưa

Với vùng đất Quy Nhơn xưa (nay thuộc tỉnh Gia Lai), tìm hiểu những ngôi chợ cũ cũng là lần giở lại ký ức về quá trình hình thành và phát triển của một đô thị thương cảng, đặc biệt trên phương diện giao thương.

null