Cô sinh viên khuyết tật LÊ THẢO NGUYÊN: Kiên trì đi về phía ánh sáng

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Cứ kiên trì, cứ cố gắng hết sức, không bỏ cuộc giữa chừng rồi hạnh phúc cũng đến và làm được điều mình mong muốn - cô sinh viên khuyết tật Lê Thảo Nguyên - một trong hai gương mặt nhỏ tuổi nhất Chương trình “Tỏa sáng nghị lực Việt” năm 2024, đã chia sẻ hành trình để đi tới ước mơ làm một nhà tâm lý học.

Sau những lần hẹn bất thành phần vì vướng lịch học, phần vì sức khỏe của Nguyên không đảm bảo, cuộc trò chuyện giữa tôi với Lê Thảo Nguyên (SN 2005) - hiện là sinh viên ngành Tâm lý học giáo dục, Khoa Khoa học xã hội và Nhân văn, Trường ĐH Quy Nhơn, diễn ra tại ký túc xá của trường.

Thảo Nguyên chuẩn bị đến giảng đường trên chiếc xe lăn quen thuộc. Ảnh: M.H

Thảo Nguyên chuẩn bị đến giảng đường trên chiếc xe lăn quen thuộc. Ảnh: M.H

Nếu không có tri thức, tồn tại trên đời này có ý nghĩa gì…

Thời điểm Chương trình “Tỏa sáng nghị lực Việt” năm 2024 tuyên dương 38 tấm gương thanh niên khuyết tật tiêu biểu cả nước đầu tháng 10.2024, sức khỏe Nguyên không đảm bảo, mẹ của em cũng không thể gác công việc để đi cùng ra Hà Nội. Nguyên nhận phần thưởng ấy ngay ở Bình Định, tại chương trình kỷ niệm 68 năm Ngày truyền thống Hội LHTN Việt Nam (15.10.1956 - 15.10.2024) do Hội LHTN Việt Nam tỉnh tổ chức ngày 12.10.

Hẳn Nguyên có rất nhiều xúc cảm với tuyên dương ấy?

Dạ, vui lắm. Điều đó một lần nữa để thấy rằng, tôi chỉ khiếm khuyết cơ thể thôi nhưng tinh thần, ý chí, nghị lực thì không khác người bình thường. Và cũng là minh chứng rõ ràng rằng, vẫn là người khuyết tật, nhưng không đồng nghĩa không thể làm gì. Mỗi người khuyết tật đều có những cách rất riêng để bản thân trở nên có ích cho xã hội, cho cộng đồng.

Khuyết tật vận động đặc biệt nặng, ngay cả tay cũng chỉ cầm được cây viết, hay muỗng ăn cơm…, Nguyên đã chấp nhận điều đó như thế nào?

Nhà tôi có 2 anh em, anh trai đầu sinh năm 2000 thì lành lặn, mỗi tôi bị khuyết tật. Hồi ấy nhỏ quá, tôi cũng không biết gì, không nghĩ gì chỉ đơn giản thấy mình không đi đứng, chạy nhảy được như các bạn.

Càng lớn thì tôi bắt đầu gặp một số bất tiện khi không thể đi lại. Nhưng cũng tự thấy mình may mắn hơn nhiều người, khi vẫn còn có thể học hành, đến trường như bao bạn bè khác.

Và hành trình ấy có vô vàn khó khăn…

Sự bất tiện trong đi lại gây khó khăn cho tôi rất nhiều, nhất là đi học. Học tiểu học, dì ruột là người chở tôi đến trường và ngồi đợi cho đến khi học xong thì chở về. Đến năm lớp 7, lớp 8 gì đó, sau một trận đau nặng thì sức khỏe tôi yếu đi, không thể ngồi sau xe dì đến trường được nữa, mẹ tôi nghỉ việc công nhân may ở thị xã để chở dì ngồi phía sau xe bế tôi đến trường.

Cả thời học phổ thông, tôi đến trường trên lưng mẹ, lưng dì. Trời nắng đi học còn đỡ, chứ trời mưa thì cực lắm; chưa kể gần như bỏ công bỏ việc, ảnh hưởng nhiều thứ lắm…

Vậy động lực để Nguyên vượt qua…

Đi học với tôi là ước mơ, khát khao, để được ra bên ngoài ngắm nhìn mọi thứ xung quanh. Tôi nghĩ, mình đã bị thiệt thòi về thể xác, nếu nằm một chỗ trong nhà, không có tri thức, không hiểu biết gì về thế giới bên ngoài, thì mình tồn tại trên đời này có ý nghĩa gì nữa đâu…

 

Dù bị khuyết tật vận động đặc biệt nặng nhưng Lê Thảo Nguyên vẫn nỗ lực để học tập đạt kết quả rèn luyện xuất sắc năm học 2023 - 2024. Nguyên được tuyên dương gương người khuyết tật tiêu biểu tỉnh Bình Định, năm 2024; 1 trong 38 thanh niên khuyết tật tiêu biểu của cả nước trong Chương trình “Tỏa sáng nghị lực Việt” năm 2024.

Nói thật với chị, có những khi cả mẹ, dì và tôi - ba người cảm thấy mệt mỏi và muốn dừng lại, bởi vì thật sự quá gian nan và có thể kết thúc bất cứ khi nào vì lý do sức khỏe.

Nhưng chỉ thoáng chốc thôi. Để tôi có thể hoàn thành ước mơ của mình, hai người phụ nữ ấy đã phải hy sinh rất nhiều, từ thời gian cho đến công sức và thậm chí là chấp nhận cuộc sống khó khăn để có thể chăm sóc cho tôi một cách tốt nhất.

Sau bao nhiêu nỗ lực, vất vả đó, tôi đã hoàn thành xong chương trình 12 năm học với tất cả ý chí, kiên trì của bản thân, đặc biệt động lực lớn nhất để tôi bước tiếp là mẹ và dì.

Học cách yêu bản thân, “chữa lành” tổn thương cho người khác

Vượt qua rất nhiều khó khăn, cô gái khuyết tật đầy nghị lực Thảo Nguyên trở thành sinh viên K46, ngành Tâm lý học giáo dục, Trường ĐH Quy Nhơn. Mặc dù đã là sinh viên năm thứ 2, nhưng Thảo Nguyên vẫn chỉ như một em bé, nặng 20 kg. Lúc tôi đến phòng ở ký túc xá nhà trường, Thảo Nguyên vừa xong môn học buổi sáng, tranh thủ nghỉ trưa và chờ mẹ về hỗ trợ chuyện vệ sinh, cơm nước để đầu giờ chiều tiếp tục lên giảng đường.

Để bước vào giảng đường đại học, Thảo Nguyên đã phải “đấu tranh” rất nhiều…

Đúng ra thì ngày 5.9.2023- 4 ngày trước ngày nhập học, tôi được mẹ và dì chở xuống Trường ĐH Quy Nhơn để trình bày và hỏi xem trường có đồng ý nhận sinh viên khuyết tật nặng. Nhưng đến cổng Trường ĐH Quy Nhơn thì có “một nhịp” khựng lại, tôi định quay về.

Chị Lương Thị Hoa- mẹ của Thảo Nguyên, chuẩn bị tất cả mọi thứ, đẩy xe lăn đưa con mỗi buổi đến giảng đường học. Ảnh: M.H

Chị Lương Thị Hoa- mẹ của Thảo Nguyên, chuẩn bị tất cả mọi thứ, đẩy xe lăn đưa con mỗi buổi đến giảng đường học. Ảnh: M.H

Bởi đi học ở trường phổ thông, việc đưa đón đã bất tiện vậy rồi, lên ĐH có vô vàn lo lắng. Không biết sẽ ở nơi nào? Đến giảng đường trên các tầng lầu ra sao? Công việc của mẹ sẽ thế nào? Rồi ai có thể đồng hành cùng mình? - những câu hỏi tôi tự đặt ra cho mình.

Mẹ tôi đã động viên “không được thì mình tính cách khác”.

Rất may mắn, nhà trường không chỉ động viên tôi vào học mà còn tạo điều kiện cho mẹ được vào ở ký túc xá và làm tại căng tin trường. Giảng viên cố vấn học tập của lớp rất quan tâm, kiến nghị trường, nên toàn bộ phòng học của lớp tôi đều được bố trí ở tầng trệt. Hằng ngày, mẹ đẩy xe lăn đưa tôi đến lớp và quay về làm việc của mình. Sự quan tâm đó là động lực để tôi ngày càng cố gắng hơn.

Ước mơ của Nguyên là gì?

(Cười). Đó là trở thành một nhà tâm lý học, làm công tác tư vấn tâm lý cho học đường, hay cho người khuyết tật…

Tôi chọn ngành Tâm lý học, Trường ĐH Quy Nhơn là nơi khởi đầu ước mơ của mình. Mỗi người đều có những suy nghĩ muốn giãi bày cùng mọi người, khai phá những góc khuất ẩn sâu, những vết thương lòng. Tôi chọn cách thông qua ngành học để học cách yêu bản thân, đối mặt với những cảm xúc tiêu cực, những tổn thương để có thể hỗ trợ, giúp đỡ người khác. Hiện, tôi cũng là thành viên của Ban học thuật và Ban truyền thông, CLB Tâm lý học của trường.

Nếu để chia sẻ với các bạn khuyết tật cùng cảnh như mình thì Nguyên sẽ nói gì?

Nhiều người bảo tôi bệnh tật đi học nhiều chi cho khổ, nhiều người cũng không tin tôi đã vào ĐH.

Thế nên, tôi chỉ muốn nói rằng, quan trọng của người khuyết tật là kiên trì đi về phía ánh sáng!

Cảm ơn Thảo Nguyên và chúc bạn tiếp tục hành trình đi về phía trước!

“18 tháng tuổi nhưng bé Nguyên chẳng có dấu hiệu chập chững tập đi, cả nhà đưa con đi khắp nơi để chữa bệnh. Bác sĩ chẩn đoán Nguyên có vấn đề về xương, teo cơ nên cho tập vật lý trị liệu nhưng thời gian dài tập luyện, điều trị vẫn không tiến triển.

Khuyết tật vậy nhưng Nguyên lạc quan lắm. Sức khỏe Nguyên yếu, nhưng thấy con quyết tâm học, tôi và chị ruột - Lương Thị Hương, cùng đồng hành mọi lúc mọi nơi.

Con đi được đến hôm nay là quá giỏi rồi. Tôi cũng biết, cùng với ý chí của con, còn có sự giúp đỡ nhiều của nhà trường, của xã hội”.

Chị LƯƠNG THỊ HOA (48 tuổi), mẹ của THẢO NGUYÊN

MAI HOÀNG (Thực hiện)

Có thể bạn quan tâm

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

(GLO)- Ẩn giữa rừng sâu xã Krong (tỉnh Gia Lai), những căn lán nhỏ được dựng ngay dưới gốc giáng hương cổ thụ. Đó là nơi lực lượng bảo vệ rừng ăn ngủ, thay nhau canh giữ từng cây hương quý - những “báu vật” của đại ngàn.

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí bầu cử nơi biên giới

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí ngày hội lớn của toàn dân nơi biên giới

(GLO)- Những ngày cận kề cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031, cán bộ, chiến sĩ Đồn Biên phòng Ia Mơ (tỉnh Gia Lai) phối hợp với chính quyền, già làng, người uy tín đến từng làng tuyên truyền, vận động bà con sẵn sàng tham gia ngày hội lớn của toàn dân.

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Khi phố xá đã lên đèn và nhiều gia đình yên giấc, trên những tuyến đường thuộc xã Long Hải (TPHCM) vẫn có những ánh đèn xe lặng lẽ di chuyển. Đó là ánh đèn của Đội SOS Long Hải - nhóm thanh niên tình nguyện đã suốt 7 năm qua hỗ trợ người dân gặp sự cố giao thông trong đêm.

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Giữa vùng lõi của Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng, nơi núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành và rừng già nối tiếp đến tận biên Việt - Lào, có một lễ hội mà mỗi nhịp trống vang lên dường như làm nghiêng ngả cả đại ngàn: Lễ hội Đập trống của người Ma Coong.

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

Giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, nơi mây trắng quấn quýt những đỉnh núi của vùng cao Đà Nẵng, có một cánh rừng không chỉ xanh bởi lá, mà còn xanh bởi ký ức. Người dân gọi đó là 'rừng bác Năm Công'.

Cán bộ trại giam động viên, chia sẻ với phạm nhân.

Tình người sau cánh cổng trại giam

(GLO)- Từ những câu chuyện rất thật của người trong cuộc, có thể thấy tính nhân văn trong công tác giáo dục, cải tạo phạm nhân tại Trại tạm giam số 1, Công an tỉnh Gia Lai. Đó là nơi cán bộ, chiến sĩ đang kiên trì cảm hóa những người lầm lỗi bằng trách nhiệm và lòng nhân ái.

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

(GLO)- “Chuyện giặc Pháp xâm lăng ngang ngược, xin ra lịnh cho người có đạo giúp nước lập công, ai phản nghịch sẽ giết cả họ. Kẻ có đạo dù có thịt nát xương tan cũng cố báo đền ơn nước, quyết chẳng hai lòng”.

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Vân Anh năm nay 40 tuổi, sống cách Hoàn Kiếm của Hà Nội chỉ hơn chục cây số. Chị từng là giám đốc điều hành của một công ty có hàng trăm nhân viên, quen với áp lực, nhịp sống gấp gáp và những quyết định lớn nhỏ mỗi ngày.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

(GLO)- Trên vùng đất cát trắng bạc màu, “khỉ ho cò gáy”, nông dân Nguyễn Xuân Ánh (SN 1972, thôn Thuận Phong, xã Hội Sơn) đã bền bỉ dựng nên một trang trại tổng hợp gần 10 ha, bình quân lợi nhuận 500 - 700 triệu đồng/năm.

null