Chuyện một người xứ Nẫu vượt ngục Phú Quốc

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Ðồng chí Võ Cường - người con của đất Bình Ðịnh (nay là tỉnh Gia Lai), nguyên Bí thư Huyện ủy Phù Cát - là cán bộ cách mạng từng trực tiếp chỉ huy nhiều chiến dịch lớn trong kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ.

Bị địch bắt năm 1966 và đày ra Nhà tù Phú Quốc. Giữa nơi được xem là “địa ngục giữa trần gian” ấy, ông vẫn giữ vững khí tiết, tổ chức đấu tranh và trực tiếp lãnh đạo cuộc đào hầm vượt ngục táo bạo, gây chấn động lịch sử Nhà tù Phú Quốc thời bấy giờ.

nguoi-vuot-nguc-1.jpg
Chân dung đồng chí Võ Cường. Ảnh: GĐCC

1. Ông Võ Cường (1927-2005) tham gia cách mạng từ năm 1945, từng đảm nhiệm nhiều công việc ở cơ sở như giáo viên bình dân học vụ, Tổ trưởng Tổ quân báo, Trưởng đoàn Thanh niên cứu quốc…

Năm 1955, ông tập kết ra Bắc; đến năm 1961 lại vượt Trường Sơn trở về miền Nam, lần lượt giữ các cương vị quan trọng như: Chánh Văn phòng Huyện ủy Phù Cát, Quyền Bí thư Huyện ủy Phù Cát, Chánh Văn phòng Tỉnh ủy Bình Định...

Năm 1966, ông được giao giữ cương vị Bí thư Huyện ủy Phù Cát, lãnh đạo phong trào cách mạng ở địa phương.

Trong cuốn sách Bình Định những năm tháng chiến tranh (NXB Văn nghệ TP Hồ Chí Minh, 2005) của nhà báo Thu Hoài, đồng chí Võ Cường được đề cập với dung lượng khá lớn. Ông là người có công lớn trong dẫn dắt nhiều cuộc đấu tranh, hoạt động ở Phù Cát, mặt trận Núi Bà. Sau đó, tháng 12-1966, ông bị địch bắt, tra tấn, đưa lên ngục Pleiku, rồi đày ra Nhà tù Phú Quốc vào đầu tháng 8-1967.

Trong sách, nhà báo Thu Hoài ghi lại hình ảnh người chiến sĩ cách mạng tự tin, ung dung, vững vàng trước thử thách - “Đoàn tù nhân lũ lượt bước lên bờ. Gió mỗi lúc mỗi mạnh. Võ Cường cố hít thở luồng không khí trong lành của biển.

Ngày trước đứng trên núi Bà, hay đi men theo Tân Thanh ra Cát Khánh, bước chân anh trên mép biển thật tuyệt vời. Biển cứ rì rào, rì rào đều đặn như một cung đàn muôn thuở của thiên nhiên. Đêm nay gặp lại biển Phương Nam, lòng Võ Cường tràn đầy cảm xúc…”.

2. Nhà tù Phú Quốc khi ấy được mệnh danh là “địa ngục trần gian”. Không ít người đã ngã xuống, nhưng cũng chính nơi tận cùng ấy, ý chí của người chiến sĩ cách mạng được tôi luyện trong khắc nghiệt.

Trong 42 vụ vượt ngục ở Phú Quốc, chỉ có 4 vụ đào hầm và cuộc đào hầm tại phân khu B2 là một trong những cuộc vượt ngục táo bạo, quy mô và thành công nhất do Võ Cường (tức Sáu Cường), người con Bình Định, trực tiếp chỉ đạo.

nguoi-vuot-nguc-2.jpg
Hầm vượt ngục của 21 tù binh tại Phú Quốc. Ảnh tư liệu

Biệt giam B2 được xem là nơi “bất khả xâm phạm”. Nhưng chính tại đây, Đảng ủy phân khu đã thông qua kế hoạch đào hầm vượt ngục với một quyết tâm sắt đá. Địa điểm được chọn là phòng 13. Lực lượng đào hầm ban đầu gồm 17 người.

Ngày khui miệng hầm là 19-8-1968, kỷ niệm Cách mạng tháng Tám. Ấn định ngày mở nắp hầm vượt ngục là 3-2-1969, ngày thành lập Đảng. Hầm dự kiến đào trong 6 tháng, dài hơn 120 m, đủ cho anh em thoát ra ngoài. Đào hầm trong Nhà tù Phú Quốc là một cuộc đấu trí kéo dài từng ngày, từng giờ.

Không cuốc xẻng, những tù binh dùng ca US, cà mèn đào đất, giấu trong can nhựa; quần áo xé làm dây kéo đất lên. Võ Cường thuật lại cách đào hầm hiệu quả: “Anh em rút kinh nghiệm ngoài đời khi ta đào trụ nọc rơm hay đào huyệt mả, đào xong lấp lại bao giờ cũng thiếu. Từ đó anh em đào sâu hơn làm cho đất tơi, xốp rồi ém xuống và cứ như thế đào đến đâu ém hết đến đó”.

Địch liên tục xáo trộn, lục soát, chỉ một sơ suất là trả giá bằng mạng sống. Trong căng thẳng ấy, Võ Cường luôn giữ được sự điềm tĩnh của người chỉ huy, tổ chức chặt chẽ từng khâu. Phải vượt ngục trước dự kiến, đêm 20-1-1969, từ 7 giờ tối, nắp hầm được mở.

Trong bóng tối đặc quánh, từng người một lần lượt chui xuống lòng đất, bò trong đường hầm chật hẹp, ẩm ướt, tối đen như mực. Đến rạng sáng 21-1, 21 anh em đầu tiên đã ra được bên ngoài hàng rào, sau đó tìm được cơ sở cách mạng. Cuộc vượt ngục kết thúc trọn vẹn trong niềm vui vỡ òa.

Đảng bộ huyện Phú Quốc đón các tù binh vượt ngục như những người con anh hùng đi xa trở về. Nhiều người lập tức được bổ sung vào LLVT địa phương, du kích các xã, tăng cường sức chiến đấu cho huyện đảo.

Riêng Võ Cường, với uy tín và năng lực của mình, được cử làm Phó Ban Thường trực Ban Đón tiếp tù binh vượt ngục của huyện Phú Quốc, tiếp tục một mặt trận mới.

3. Nhiều năm sau, tại cuộc hội thảo tổ chức ở Phú Quốc năm 1995, những người từng đào hầm vượt ngục năm xưa mới có dịp gặp lại nhau. Họ gọi tên từng đồng đội, nhắc lại từng gương mặt đã cùng sống chết trong lòng đất tối.

Những ký ức ấy được ghi chép cẩn trọng trong cuốn Trại giam tù binh Phú Quốc thời kỳ chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ xâm lược (NXB Tổng hợp TP Hồ Chí Minh, 2014).

Theo đó, tại hội thảo ngày 28-3-1995, danh sách 21 anh em tham gia cuộc vượt ngục lịch sử được xác nhận rõ ràng: “Chỉ đạo đào hầm, Sáu Cường (Bình Định); Hai Huyên (Thừa Thiên), Hai Quang (Quảng Ngãi) và Hòa. Nòng cốt đào hầm: Cát (Nghệ An); Kim (Hòa Bình); Hà Long (Hà Tây); Năm Lòng (Đồng Nai); Hóa (Nghệ An); Hạnh; Hán; Châu (Bình Dương); Phán (Quảng Bình); Thành; Hải (Thanh Hóa); Thống (Thừa Thiên); Thuần (Thừa Thiên); Đại (Thái Nguyên); Việt Anh (Hà Tĩnh); Hoa (Hải Dương); Thanh (Thanh Hóa)”.

nguoi-vuot-nguc-4.jpg
Một góc Phú Quốc hôm nay. Ảnh tư liệu

Nhắc đến cuộc vượt ngục năm xưa, Thượng sĩ nhất Trần Văn Nhu - một giám thị khét tiếng ở bên kia chiến tuyến của Nhà tù Phú Quốc - thẳng thắn thừa nhận: “Khi chiến tranh leo thang, số tù binh tăng vọt, các biệt khu giam giữ cũng được mở rộng.

Các khu giam bố trí thêm thép gai bùng nhùng vòng trong, vòng ngoài từ 3-5 lớp, được gài trái sáng, người vượt ngục khó trốn thoát. Khu vực ngoài bờ rào được gài nhiều lớp mìn các loại: Mìn Claymore, mìn cóc, mìn râu tôm...

Ban đêm, hệ thống đèn pha rực sáng, quét liên tục mọi ngóc ngách. Các khu giam còn được trang bị cả ống nhòm hồng ngoại tuyến quan sát về đêm. Tăng cường chặt chẽ vậy mà mấy ông tù binh vẫn vượt ngục bằng cách đào hầm...

Tài nhất là vụ đào hầm ở phân khu B2, nơi tôi quản lý vào đêm 20-1-1969. Mấy người tù tổ chức đào đường hầm ở phòng 13 và 14, dài 120 m và thoát được 21 người. Ban Chỉ huy, giám thị không hiểu bằng cách nào các tù binh đào hầm một cách tài tình và bí mật trong thời gian dài”.

Đến nay, giữa khu di tích Nhà tù Phú Quốc, dấu tích đường hầm vượt ngục năm xưa vẫn còn, như một biểu tượng của ý chí tự do, trí tuệ và lòng dũng cảm của người cộng sản. Trong biểu tượng ấy có bóng dáng Võ Cường, người con của đất Bình Định.

Trong hồi ký và các tham luận về cựu tù binh Phú Quốc, ông từng bộc bạch: Không nỗi gian khổ, tủi nhục nào lớn hơn cảnh người chiến sĩ cách mạng bị giam cầm nhưng cũng không có sức mạnh nào sánh bằng lòng yêu nước, tinh thần căm thù giặc và ý chí bảo toàn nhân phẩm. Với ông, giữ gìn đạo đức, nhân phẩm chính là lẽ sống vô giá. Võ Cường là tấm gương cho con cháu noi theo.

Người con trai, anh Võ Đình Kha, nâng niu từng kỷ vật, từng trang lưu bút cha để lại. Khi nhắc về cha mình, anh bồi hồi xúc động: “Cha tôi là người rất nghiêm khắc, mực thước và chỉn chu.

Ông hay viết nhật ký, hồi ký để ghi lại những dấu ấn cuộc đời mình, trong đó có những năm tháng mà ông và đồng đội cùng kề vai sát cánh. Chính ông đã dạy cho chúng tôi phải biết sống trung thực, tự trọng và biết hy sinh, cống hiến”.

Sau cuộc vượt ngục, Võ Cường tiếp tục hoạt động cách mạng ở Phú Quốc; đến năm 1972, ông được điều về Phù Cát giữ cương vị Bí thư Huyện ủy cho đến ngày giải phóng miền Nam. Trên nhiều cương vị công tác sau đó, ông vẫn trọn vẹn tận tâm với quê hương, đất nước.

Với nhiều cống hiến cho cách mạng, đồng chí Võ Cường được Đảng và Nhà nước ghi nhận bằng nhiều phần thưởng cao quý: Huân chương Kháng chiến chống Mỹ hạng nhất, Huân chương Giải phóng hạng nhất, Huân chương Quyết thắng hạng nhất, Huân chương Độc lập hạng nhì...

Có thể bạn quan tâm

Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo “Hà Mòn” đi qua - Kỳ 1: Nơi bóng tối tà đạo “Hà Mòn” đi qua

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo “Hà Mòn” đi qua - Kỳ 1: Nơi bóng tối tà đạo “Hà Mòn” đi qua

(GLO)- Có một thời, ở những ngôi làng Bahnar như Kret Krot (xã Hra), Kuk Kôn, Kuk Đak (xã Đak Pơ), nhịp sống bình yên bỗng chùng xuống. Tà đạo Hà Mòn như một “cơn gió độc” quét qua, để lại phía sau sự im ắng nặng nề, len lỏi vào từng mái nhà, khiến buôn làng trở nên khép kín, u ám.

Thúng chai lên phố

Thúng chai lên phố

Nghề đan thuyền thúng bằng tre (thúng chai) dùng để đi biển đánh bắt hải sản sau hàng trăm năm giờ đang dần mai một. Những ngư dân miền Trung vẫn âm thầm bám nghề bằng tình yêu mưa nắng đời người, và ngày càng nhiều những chiếc thúng chai rời biển về phố làm du lịch.

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

(GLO)- Trên vùng biên Ia O (tỉnh Gia Lai), dòng Pô Cô vừa là ranh giới tự nhiên, vừa là nhịp cầu kết nối lương duyên. Từ những lần qua lại thăm thân, dự lễ hội, nhiều mối tình nảy nở, hình thành nên những mái ấm xuyên biên giới bình dị, bền bỉ, góp phần dệt nên diện mạo riêng nơi phên giậu Tổ quốc.

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Giữa miền biên viễn phía tây Gia Lai, trên dòng Pô Kô hùng vĩ, hàng chục gia đình từ Tây Nam bộ tìm đến lập nghiệp, dựng nên những căn nhà nổi chông chênh giữa sóng nước. Cuộc mưu sinh lặng lẽ thể hiện nghị lực của con người, ý chí bám trụ và khát vọng sống chan hòa cùng sông nước.

Bấp bênh xóm chài vùng biên

Bấp bênh xóm chài vùng biên

(GLO)- Xóm chài trên mặt hồ thủy điện Sê San (làng Tăng, xã Ia O) hiện có 17 hộ với 58 nhân khẩu, đến từ các tỉnh ở miền Đông Nam Bộ và Tây Nam Bộ. Không đất ở, thiếu giấy tờ tùy thân, họ tự dựng nhà bè, bám lấy con nước để mưu sinh.

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Khi phố xá đã lên đèn và nhiều gia đình yên giấc, trên những tuyến đường thuộc xã Long Hải (TPHCM) vẫn có những ánh đèn xe lặng lẽ di chuyển. Đó là ánh đèn của Đội SOS Long Hải - nhóm thanh niên tình nguyện đã suốt 7 năm qua hỗ trợ người dân gặp sự cố giao thông trong đêm.

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Giữa vùng lõi của Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng, nơi núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành và rừng già nối tiếp đến tận biên Việt - Lào, có một lễ hội mà mỗi nhịp trống vang lên dường như làm nghiêng ngả cả đại ngàn: Lễ hội Đập trống của người Ma Coong.

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

Giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, nơi mây trắng quấn quýt những đỉnh núi của vùng cao Đà Nẵng, có một cánh rừng không chỉ xanh bởi lá, mà còn xanh bởi ký ức. Người dân gọi đó là 'rừng bác Năm Công'.

Cán bộ trại giam động viên, chia sẻ với phạm nhân.

Tình người sau cánh cổng trại giam

(GLO)- Từ những câu chuyện rất thật của người trong cuộc, có thể thấy tính nhân văn trong công tác giáo dục, cải tạo phạm nhân tại Trại tạm giam số 1, Công an tỉnh Gia Lai. Đó là nơi cán bộ, chiến sĩ đang kiên trì cảm hóa những người lầm lỗi bằng trách nhiệm và lòng nhân ái.

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

(GLO)- “Chuyện giặc Pháp xâm lăng ngang ngược, xin ra lịnh cho người có đạo giúp nước lập công, ai phản nghịch sẽ giết cả họ. Kẻ có đạo dù có thịt nát xương tan cũng cố báo đền ơn nước, quyết chẳng hai lòng”.

“Thần y trị điểu”

“Thần y trị điểu” ở An Khê

(GLO)- Hàng chục năm qua, căn nhà của anh Hoàng Huy (SN 1992, ở tổ 1, phường An Khê, tỉnh Gia Lai) luôn ríu rít tiếng chim. Ở đó, anh Huy âm thầm cứu chữa cho hàng trăm chú chào mào mắc bệnh từ khắp nơi gửi về.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Vân Anh năm nay 40 tuổi, sống cách Hoàn Kiếm của Hà Nội chỉ hơn chục cây số. Chị từng là giám đốc điều hành của một công ty có hàng trăm nhân viên, quen với áp lực, nhịp sống gấp gáp và những quyết định lớn nhỏ mỗi ngày.

null