Phóng sự - Ký sự

Infographic Người cuối cùng thuần hóa ngựa hoang dưới chân núi Hàm Rồng

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Nghệ nhân Dach (SN 1916, làng Prông Thoong, xã Ia Băng, tỉnh Gia Lai) là nhân chứng sống của một thời cao nguyên còn vang tiếng vó ngựa trong sương sớm. Ông có khả năng đặc biệt khi có thể đặt tay lên bờm những con ngựa hoang giữa rừng khiến chúng phải khuất phục.

bai-chi-hoang-ngoc.png
Nghệ nhân Dach là nhân chứng sống của một thời cao nguyên còn vang tiếng vó ngựa. Ảnh: Minh Châu

Nhà của nghệ nhân Dach nhìn thẳng ra đỉnh Hàm Rồng - nóc nhà phía Nam cao nguyên Gia Lai. Ở tuổi “xưa nay hiếm”, ông vẫn khiến con cháu kinh ngạc bởi sức khỏe của mình.

Hàng ngày, ông vẫn tỉ mẩn ngồi đan gùi. Những chiếc gùi sau khi hoàn thiện được ông cột lên cây nêu phơi trước gió, rồi lại mang xuống gác bếp để hun khói, đảm bảo độ bền chắc qua năm tháng.

Ông không chỉ là nghệ nhân đan lát hay người hát kể sử thi cuối cùng của vùng đất này, mà là người thuần hóa ngựa hoang nổi tiếng khắp vùng.

Bí thuật “khóa mồmngựa đầu đàn

Theo lời ông Dach, mùa khô chính là thời điểm lý tưởng nhất để vào rừng “săn” ngựa.

img-5368.jpg
Ngựa có tính bầy đàn rất cao, thuần được con đầu đàn sẽ thu phục cả đàn ngựa hoang. Ảnh minh họa: Nguyễn Linh Vinh Quốc

Trước mỗi chuyến đi, ông thường tự tay bện những sợi dây thừng đặc biệt từ vỏ cây blang (bông gòn) và vỏ cây re ring. Vỏ cây được tước ra, phơi một nắng cho dẻo dai rồi bện lại thành sợi dây thừng rất bền chắc.

Ông chia sẻ, bí quyết không nằm ở sức mạnh, mà ở sự kiên nhẫn và hiểu tập tính bầy đàn của ngựa. “Ngựa có tính bầy đàn rất cao. Thuần được con đầu đàn, cả đàn sẽ theo” - ông nói.

Khi đã ngắm được con đầu, ông sẽ nhẹ nhàng tiếp cận, nắm lấy tai ngựa, xoa bờm để trấn an. Chờ lúc con vật mất cảnh giác, ông bất ngờ quàng dây qua miệng ngựa, kéo ngược lên tai và cột chặt trên đầu để điều khiển.

Ông nhấn mạnh: “Khi ghìm được đầu con ngựa hoang xuống để dùng dây “khóa” miệng, mình phải vuốt ve để nó không lồng lên gây nguy hiểm. Thuần hóa ngựa không chỉ có sức khỏe hơn người để ghìm ngựa, mà mình còn phải hiểu nó”.

Người trong làng kể rằng, chưa từng thấy ông Dach thất bại trong những mùa “săn” ngựa hoặc bị chúng hất ngã bao giờ.

dscf2388.jpg
Người thuần hóa ngựa hoang cuối cùng dưới chân núi Hàm Rồng. Ảnh: Minh Châu

Hơn nửa thế kỷ trước, khi vùng cao nguyên còn hoang sơ, ngựa là phương tiện di chuyển và vận chuyển chủ yếu của các làng dân tộc thiểu số.

Ngựa còn gắn bó với những cuộc đi săn của trai tráng, hiện diện trong các lễ hội đua ngựa náo nhiệt giữa các làng. Đó là nơi đàn ông thể hiện sức mạnh và bản lĩnh chinh phục thiên nhiên.

Chính vì vai trò quan trọng đó, những người có khả năng thuần hóa ngựa như ông Dach luôn được cộng đồng coi trọng. Bản lĩnh rừng núi, kinh nghiệm săn bắt và khả năng “thu phục” đàn ngựa khiến ông Dach được dân làng tin cậy tôn ông làm chủ làng suốt nhiều năm.

Anh A Maih, Bí thư Chi bộ kiêm Trưởng thôn Prông Thoong, nói chậm rãi: “Với chúng tôi, ông Dach không chỉ là người già nhất làng mà còn giữ ký ức của cộng đồng. Giờ đây ông hơn trăm tuổi vẫn hàng ngày đan đan gùi, có trí nhớ rất tốt, thuộc hàng chục sử thi dài. Trong làng, hiếm ai sống đến tuổi này mà vẫn khỏe mạnh, minh mẫn như ông”.

Xa dần tiếng vó ngựa trong sương sớm

Thời những đàn ngựa “thống lĩnh” đời sống cư dân bản địa đã lùi xa.

img-5364.jpg
Hình ảnh những đàn ngựa hoang được thuần hóa thành vật nuôi đã lùi xa. Ảnh: Nguyễn Linh Vinh Quốc

Bà Lưu Thị Hường, một người buôn bán đại gia súc lâu năm tại địa phương, nhớ lại, năm 1996 khi vợ chồng bà đến vùng đất nằm dưới chân núi Hàm Rồng, thấy người Jrai nuôi ngựa, bò nhiều, ông bà quyết định ở lại mưu sinh bằng nghề buôn gia súc.

Nhưng thứ đọng lại trong ký ức bà Hường không chỉ là những chuyến mua bán, mà là hình ảnh đàn ngựa đông đúc từng gắn bó với đời sống của người dân.

Bà kể: “Hồi đó, nhà nào cũng nuôi rất nhiều ngựa, chủ yếu là ngựa hoang được thuần hóa, đi theo bầy với đủ màu sắc đen, trắng, nâu. Có khi tôi mua nguyên một đàn của họ, đưa về Phú Yên bán lại cho người ta nuôi làm sức kéo.

Bà cũng cho biết, trước đây, ngựa không có giá trị bằng bò. Người địa phương cũng không ăn thịt ngựa, chỉ nuôi để chuyên chở hàng hóa lên làm rẫy xa. “Giá ngựa khoảng 5-7 triệu/con tùy lớn, nhỏ. Nhưng nay giá cao hơn bò nhiều. Con nhỏ cũng trên 30 triệu đồng, con đẹp có khi 50-60 triệu đồng nhưng cũng hiếm lắm” - bà Hường nói.

dscf2405.jpg
Dưới chân núi Hàm Rồng từng diễn ra những cuộc đua ngựa náo nhiệt. Ảnh: Minh Châu

Nhà bà Hường ở ngay đầu làng, sát con đường lớn. Bà nói vẫn nhớ như in những buổi sáng sương mù dày đặc phủ kín đỉnh Hàm Rồng. Trong màn sương ấy, bóng người cưỡi ngựa đi rẫy mờ ảo trong sương, tiếng chân ngựa nện rõ trên nền đất đỏ.

Dưới chân Hàm Rồng, người từng thuần hóa những con ngựa hoang năm nào vẫn ngồi đan gùi mỗi ngày, lặng lẽ như giữ lại phần ký ức cuối cùng của đàn ngựa trong sương sớm.

Có thể bạn quan tâm

Ruổi rong đời chăn vịt

Ruổi rong đời chăn vịt

(GLO)- Sau mỗi mùa gặt, những cánh đồng lúa ở các xã An Lương, An Hòa, An Vinh, Tuy Phước… lại rộn ràng bởi đàn vịt hàng nghìn con tìm về kiếm ăn. Gắn với đàn vịt, những người chăn vịt miệt mài rong ruổi qua nhiều cánh đồng, lấy mùa gặt làm nhịp mưu sinh.

Trầm tích sông Ba

Trầm tích sông Ba

(GLO)- Sông Ba đoạn qua xã Ia Dreh (tỉnh Gia Lai) mùa khô, vài con thuyền đánh cá nằm gối đầu nghỉ ngơi trên những doi cát. Chiều xuống, từ những bến sông, người dân vẫn ra tắm mát dù nước cạn tới mức có thể lội ra giữa dòng.

Nửa đời tìm cha, một đời lưu giữ ký ức

Nửa đời tìm cha, một đời lưu giữ ký ức

(GLO)- Hơn nửa thế kỷ sau chiến tranh, cựu chiến binh Trần Duy Đức vẫn lặng lẽ đi tìm những mảnh ghép của quá khứ. Từ hành trình tìm lại hình bóng người cha liệt sĩ, ông dành cả cuộc đời sưu tầm, ghi chép và lưu giữ lịch sử quê hương cùng những câu chuyện về những con người đã làm nên lịch sử.

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

(GLO)- Không biết tên tuổi, quê quán những người lính hy sinh trong trận đánh Tết Mậu Thân 1968 tại Pleiku, người dân bên suối Hội Phú (phường Hội Phú, tỉnh Gia Lai) vẫn âm thầm thắp những nén nhang rồi lập miếu thờ ngay nơi các anh từng nằm xuống. 

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

(GLO)- Vùng biên giới Vị Xuyên, tỉnh Tuyên Quang (Hà Giang cũ) hôm nay đã đổi thay, nhưng những người đồng đội của tôi vẫn còn đó, nằm ngay ngắn trong đội hình “hàng thẳng hàng, lối thẳng lối, quân dung tươi tỉnh” tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên.

Chị Djen giới thiệu những chùm răng rẽl vừa thu hái

Theo mùa răng rẽl

(GLO)- Mưa như trút nước xuống những cánh rừng ở xã Ðăk Sơmei sau nhiều tháng nắng khô khốc. Những cung đường rừng trơn như đổ mỡ, loang lổ vệt bánh xe máy trượt ngang. Thỉnh thoảng, giữa nền đường đỏ quạch sót lại vài chùm răng rẽl xanh mướt rơi vãi, dấu vết của những chuyến trở về từ rừng.

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

(GLO)- Khi bị thương nặng tại chiến trường Campuchia, ông Lê Thái Hà (trú phường Bình Định, tỉnh Gia Lai) không nghĩ mình sẽ sống sót. Phục viên với sức khỏe suy giảm đến 91%, ông cũng từng không dám mơ đến những điều xa xôi về tương lai. Vậy mà người cựu chiến binh ấy đã can trường vượt qua tất cả.

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

Sau 54 năm kể từ ngày liệt sĩ Nguyễn Văn Đinh ngã xuống trên chiến trường Quảng Trị, bà Nguyễn Thị Ngọ (Nghệ An) mới được đứng trên mảnh đất ông hy sinh. Hành trình ấy khép lại nỗi khắc khoải của một người vợ, nhưng mở ra câu chuyện lay động về tình yêu, sự thủy chung không phai theo năm tháng.

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

Nghệ nhân ưu tú Đỗ Văn Lan (80 tuổi, ông Ba Lan) đang giữ nguyên vẹn “bí kíp” tổ truyền làm “nón ngựa Phú Gia” mà ngày xưa nghĩa quân Tây Sơn đội nắng mưa hành quân thần tốc. Những chiếc nón không chỉ như một tác phẩm nghệ thuật mà còn rất bền.