Bí ẩn của phụ nữ bộ tộc Apatani (kỳ 1): Đường đến thung lũng Ziro

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Lần theo những thông tin ít ỏi trên một số tạp chí quốc tế, phóng viên Tuổi Trẻ đã đặt chân đến vùng đất Ziro huyền bí và tận mắt chứng kiến những câu chuyện tưởng chừng chỉ có trong cổ tích...

Sau bốn chặng bay vật vã cả quốc tế lẫn nội địa, chúng tôi hồ hởi tiến về thung lũng Ziro (bang Arunachal, Ấn Độ) nằm sâu dưới chân núi Himalaya.

Nhưng tất cả đã bị chặn đứng ngay tại sân bay Guwahati (bang Assam) bởi Ziro thuộc khu vực “nhạy cảm”. Muốn vào Ziro, khách du lịch phải được chính quyền sở tại chấp thuận bằng một tờ giấy thông hành.

 

Chân dung phụ nữ bộ tộc Apatani.
Chân dung phụ nữ bộ tộc Apatani.

Chật vật xin giấy thông hành

Sau hơn một giờ bay nội địa từ sân bay Kolkata (bang Tây Bengal, phía đông Ấn Độ), chuyến bay của Hãng hàng không quốc gia Ấn Độ từ từ hạ cánh xuống sân bay Guwahati (bang Assam).

Qua ô cửa máy bay, thành phố Guwahati hiện ra với lúp xúp những bụi cây không cao quá đầu người. Bụi đỏ cuộn theo sau những đoàn xe bán tải xuất phát từ sân bay hướng về thành phố tạo thành một vệt dài tít tắp.

Cảng hàng không Guwahati tiếp đón du khách bằng một chiếc xe buýt dài khá cũ kỹ, phía bên ngoài từng đoàn xe tuk tuk đủ màu sắc xếp thành hàng dài chờ đến phiên đón khách. Nhưng tất cả những hình ảnh đó nhanh chóng bị lu mờ đi khi trước mặt chúng tôi là một nhóm cảnh sát với đủ các loại súng ống.

Không tham gia việc kiểm soát hành khách, phần lớn số cảnh sát này đứng quan sát với ánh mắt chăm chú, nhất là với những người “lạ”, khiến không khí bên trong sân bay trở nên căng thẳng.

Sau nhiều lần dò hỏi đường đến Ziro từ những hành khách đi cùng chuyến bay nhưng đều nhận được cái “lắc đầu”, chúng tôi quyết định tìm gặp nhóm cảnh sát đang đứng ngay cửa kiểm soát vé.

“Ông vui lòng chỉ giúp tôi điểm bán vé tàu lửa đến Ziro?”, nghe vậy, Sonelal Kumar - một viên cảnh sát - nghiêm mặt: “Các ông muốn đến đó phải có giấy thông hành”. Nói rồi, Kumar chỉ tay về góc hành lang sân bay, nơi có dòng chữ “Arunachal tourism”.

Sau khi nghe trình bày, nữ nhân viên văn phòng lữ hành này bảo: Đây là vùng biên giới rất nhạy cảm nên cảnh sát lập rất nhiều chốt chặn không cho người “lạ” xâm nhập vào Ziro.

 

Cảnh sát địa phương kiểm tra hộ chiếu của du khách muốn vào Ziro.
Cảnh sát địa phương kiểm tra hộ chiếu của du khách muốn vào Ziro.

Không có giấy thông hành sẽ không vào được. Còn đi chui nếu phát hiện sẽ bị phạt rất nặng trước khi bị trục xuất. Muốn có giấy thông hành phải về Guwahati.

Sau hai ngày “bó chân” quanh quẩn Guwahati chỉ để làm một việc: đi tìm địa chỉ văn phòng cấp giấy thông hành, nhưng tất cả đều mờ mịt vì chẳng ai biết cái trụ sở đó ở đâu. Cuối cùng chúng tôi cũng đã tìm thấy địa chỉ cần đến.

Đó là một văn phòng lụp xụp nằm tít sâu trong một con hẻm, cách Guwahati hơn 10km về phía nam. Sau hơn một giờ đồng hồ ngồi kê khai đủ những thông tin cá nhân liên quan, viên công chức chịu trách nhiệm cấp giấy vẫy tay ra hiệu mỗi người phải nộp 3.500 rupee (khoảng 1,1 triệu đồng VN). Lấy tiền bỏ túi xong, viên công chức vẫy tay hẹn cả nhóm đúng 18h chiều cùng ngày quay lại.

Vùng đất “nhạy cảm”

Cầm trong tay giấy thông hành với chi chít những con dấu, chúng tôi bắt đầu ngược lên thị trấn Intalagal thuộc bang Arunachal bằng chuyến tàu hỏa đêm trước khi đến Ziro.

Đã gần nửa đêm, nhưng ga tàu hỏa tại Guwahati vẫn ken cứng người, phần lớn là dân Ấn Độ từ các vùng quê đổ về thành phố kiếm việc làm.

Sau hơn tám giờ đồng hồ di chuyển xuyên đêm, thị trấn Intalagal hiện ra trong làn sương trắng lẫn khuất trong núi đồi lô nhô. Từ Intalagal, cả nhóm phải di chuyển thêm 15km bằng xe buýt đông nghẹt người mới đến được trung tâm thị trấn Nahalagal. Từ đó đi ôtô để tiếp tục đến Ziro.

Tại bến xe Nahalagal, đón chúng tôi là một tài xế khá đẹp trai và vui tính có tên Nuru Arka. Sau khi trò chuyện theo kiểu dò hỏi “Không phải đến từ China chứ?”, “Đã được cấp giấy thông hành chưa?”, Nuru Arka vui vẻ trèo lên nóc xe cột lại hành lý cẩn thận trước khi cho xe xuất bến.

 

Hai phóng viên chụp ảnh lưu niệm với một nhóm binh sĩ làm nhiệm vụ tại Ziro.
Hai phóng viên chụp ảnh lưu niệm với một nhóm binh sĩ làm nhiệm vụ tại Ziro.

Xe di chuyển chưa được 30 km thì gặp ngay chốt chặn đầu tiên. Nuru Arka cho xe dừng lại ngay trước barie, xuất trình giấy tờ. Thấy trong xe có người “lạ”, lập tức nhóm cảnh sát tiến lại đưa tay ra hiệu, yêu cầu cho xem passport và giấy thông hành.

Nuru Arka quay lại nhìn cười bảo: “Còn rất nhiều chốt chặn khác nữa. Càng gần Ziro càng nhiều”.

Sau một hồi xem xét kỹ lưỡng, hai viên cảnh sát trả lại giấy tờ rồi vẫy tay ra hiệu lên đường. Cung đường từ thị trấn Nahalagal đến Ziro cứ quanh co theo những triền núi từ thấp lên cao. Đã là cuối tháng 4 nhưng hai bên đường hoa vẫn nở bạt ngàn trắng xóa như thể mùa xuân vẫn còn đâu đó trên thung lũng hoang vu này.

Và dù đã chuẩn bị kỹ tâm lý khi có thông tin một chiếc xe buýt vừa lao xuống hẻm núi sâu thuộc khu vực Himalaya, miền bắc Ấn Độ khiến 44 người thiệt mạng, chúng tôi vẫn không thoát khỏi nỗi ám ảnh mỗi khi Nuru Arka đánh vô lăng hết mức.

Lâu lâu gặp phải xe chạy ngược chiều, Nuru Arka lại đạp phanh tạo ra tiếng động lớn giữa bánh xe và lòng đường khiến cả nhóm nhìn nhau rùng mình.

 

Thung lũng Ziro hiện là nơi an cư của hàng nghìn gia đình người Apatani. Đây chính là bộ tộc có rất nhiều phụ nữ đẹp từng làm mê mẩn nhiều tù trưởng và là khởi nguồn của những cuộc chiến tranh giành phụ nữ từ hàng trăm năm về trước.

Càng tiến sâu về Ziro, chốt chặn càng dày đặc hơn. “China, China?”- nhóm binh sĩ đứng sát lề đường thò mặt vào cabin hỏi tài xế trước khi mở cửa xe xét hỏi từng người một. Những ánh mắt của nhóm binh sĩ chỉ bớt đi vẻ hồ nghi khi xem xong giấy tờ.

Tất cả họ rời đi và chiếc xe lại tiếp tục hành trình. Nuru Arka bảo: “Vì là vùng biên giới nhạy cảm nên rất ít người Trung Quốc được cấp phép vào khu vực này. Thời gian gần đây không hiểu sao rất đông binh sĩ được tăng cường đến đây”.

Bốn giờ đồng hồ để vượt qua cung đường 150km với rất nhiều chốt chặt như nêm, cuối cùng chúng tôi cũng đến được Ziro khi chiếc ôtô lao vun vút xuống một con dốc dựng đứng.

Làng mạc hiện ra với những cánh đồng lúa đang vào mùa làm đất nối dài từ thung lũng này qua những chân đồi khác. Dù đã quá trưa nhưng không khí nơi đây vẫn se se lạnh, mây phủ ngang lưng đồi, ẩn hiện phía dưới là những mái nhà rất đỗi bình yên...

Theo tuoitre

Có thể bạn quan tâm

Ký ức lúa nương thiêng

Ký ức lúa nương thiêng

(GLO)- Trên những triền núi ở xã Vân Canh (tỉnh Gia Lai), đồng bào người Chăm H’roi và Bahnar vẫn gieo trồng lúa nương. Với họ, đây không chỉ là vụ mùa mà quan trọng hơn là cách gìn giữ ký ức của cha ông, hương vị thiêng quý của núi rừng.

Tìm lại mình từ bóng tối

Tìm lại mình từ bóng tối

Những cơn “phê” chớp nhoáng, những phút ngông cuồng tuổi trẻ, nông nổi đã đẩy nhiều thanh niên ở Quảng Ngãi lao vào vòng xoáy ma túy. Khi tỉnh lại, trước mắt họ chỉ còn là gia đình tan tác, sức khỏe tàn phá và tương lai bị bóng tối nghiện ngập nuốt chửng.

Vào rốn lũ cứu người

Vào rốn lũ cứu người

Giữa lúc thiên nhiên thử thách, họ đã chọn hành động; giữa hiểm nguy, họ chọn dấn thân và giữa bao nỗi lo, họ mang đến hy vọng. Những chàng trai từ Đà Lạt, Phan Thiết đã vượt hàng trăm kilomet giữa mưa lũ, sạt lở để đến với người dân vùng lũ Khánh Hòa, Phú Yên (cũ).

Trở về nẻo thiện

Trở về nẻo thiện

Hiểu được không nơi nào bằng, yên bình như buôn làng, những già làng, người có uy tín ở Gia Lai kiên trì đêm ngày vận động, giải thích cho người dân không nghe theo lời dụ dỗ của “Tin lành Đê Ga”.

Căn nhà của bà Đào bị đổ sập hoàn toàn trước cơn lũ dữ.

Những phận người ở rốn lũ Tuy Phước

(GLO)- Chỉ trong vòng nửa tháng, người dân vùng rốn lũ Tuy Phước phải gồng mình gánh chịu 2 đợt bão lũ lịch sử. Bên cạnh những căn nhà trơ trọi sau lũ, những phận người trắng tay vẫn cố gắng gượng dậy, với hy vọng được dựng lại mái ấm và cuộc sống yên bình.

Dư vang Plei Me

Dư vang Plei Me

(GLO)- 60 năm đã trôi qua kể từ chiến thắng Plei Me lịch sử (tháng 11-1965), nhưng dư vang của trận đầu thắng Mỹ trên chiến trường Tây Nguyên vẫn còn vẹn nguyên trong ký ức của những cựu binh già. 

Một góc trung tâm xã Kon Chiêng.

Đánh thức Kon Chiêng

(GLO)- Từ quốc lộ 19 rẽ vào tỉnh lộ 666 khoảng 40 km thì đến xã Kon Chiêng. Hai bên đường là những triền mía xanh mát, thấp thoáng những mái nhà sàn trong không gian xanh thẳm của núi rừng, gợi về một Kon Chiêng đang vươn mình đổi thay.

Những chiếc bè nuôi thủy sản của ngư dân bị sóng đánh vỡ tan, trôi dạt ven biển.

Xác xơ làng chài sau cơn bão dữ...

(GLO)-Sau cơn bão dữ Kalmaegi (bão số 13), những làng chài vốn yên bình, đầy sinh khí bỗng chốc trở nên xác xơ, trơ trọi và ngổn ngang chỉ sau vài giờ bão quét qua. Cảnh quan rồi sẽ dần hồi phục, nhưng những mất mát, tổn thất vẫn sẽ đè trĩu trên đôi vai người dân ven biển rất lâu nữa...

Cảnh hoang tàn, đổ nát ở làng chài Nhơn Lý, Gia Lai. Ảnh: Đức Nhật

Gượng dậy sau bão

Bão Kalmaegi (bão số 13) đã tan, trên dải đất ven biển Gia Lai, Đắk Lắk, người dân lặng lẽ nhặt lại từng tấm tôn, viên ngói, gom góp chút bình yên từ đống hoang tàn.

Sợi tơ mong manh kết nối trăm năm

Sợi tơ mong manh kết nối trăm năm

Khi nói đến sưu tầm đồ cổ ở Việt Nam, người ta thường nghe tới đồ gốm, sành sứ, hay đồ gỗ… chứ ít ai biết đến những món đồ vải mà qua đó thể hiện tay nghề thêu huy hoàng, vang danh thế giới của người Việt hàng trăm năm trước.

Tiến sĩ Nguyễn Minh Kỳ lọt Top 2% nhà khoa học ảnh hưởng nhất thế giới năm 2025.

Tiến sĩ Nguyễn Minh Kỳ và hành trình vào top 2% nhà khoa học ảnh hưởng nhất thế giới

(GLO)- Với nghiên cứu về ô nhiễm vi nhựa và công nghệ xử lý nước thải, Tiến sĩ Nguyễn Minh Kỳ (SN 1985, Phân hiệu Trường Đại học Nông Lâm TP. Hồ Chí Minh tại Gia Lai) được Đại học Stanford (Mỹ) và Nhà xuất bản Elsevier vinh danh trong top 2% nhà khoa học ảnh hưởng nhất thế giới năm 2025.

null