![]() |
| Anh hùng Núp |
Tôi gặp ông lần đầu tiên khi mới 10 tuổi, đang là học sinh lớp 5. Lúc đó, chúng tôi đang trong một đợt tập huấn cho học sinh giỏi văn quốc gia. Bất ngờ, một buổi sáng, cô giáo thông báo rằng chúng tôi sẽ được gặp bác Núp, bác đến để thăm và động viên các cháu. Cả lớp đột nhiên nhao nhao, tiết học dừng hẳn. Dĩ nhiên là vào thời điểm đó chúng tôi chưa hề được học và đọc tác phẩm “Đất nước đứng lên”, nhưng đứa nào cũng biết bác Núp là một anh hùng đánh giặc ngoại xâm rất cừ. Trong suy nghĩ trẻ thơ của chúng tôi lúc đó, anh hùng là một khái niệm hết sức đáng ngưỡng mộ, chỉ đơn giản vậy thôi, chứ không cần phải chi tiết dài dòng. Cả 2 lớp chuyên Toán và chuyên Văn dồn lại một, ngóng cổ chờ bác Núp. Rồi bác đến, còn đẹp hơn cả trong tưởng tượng của chúng tôi: Vầng trán rộng thanh cao, bộ râu trắng dài đến ngực, đôi mắt cười tươi vui... Mấy cô giáo cũng đứng sững ra một lát rồi mới chạy đi pha cho bác ly nước chanh. Tôi vẫn chưa quên từng lời bác Núp dặn, rằng các bác ngày xưa đánh giặc là để chúng tôi có được ngày hôm nay, do đó chúng tôi phải siêng học, học cho thật giỏi để đem về nhiều thành tích, rằng bác gửi gắm niềm hy vọng vào thế hệ chúng tôi... Người anh hùng trước mặt chúng tôi sao mà hiền từ, gần gũi đến vậy! Sau đó, thầy trò chúng tôi còn ra sân trường chụp với bác Núp một tấm ảnh kỷ niệm. Sở dĩ tôi vẫn còn nhớ lâu như vậy là vì trong cái nhìn choáng ngợp của tôi lúc đó, bác Núp trông cứ như là một... ông Bụt!
Lần thứ hai tôi gặp ông là khi ông đã ngã bệnh và đang nghỉ dưỡng tại Bệnh viện đa khoa tỉnh. Lần ấy, suốt mấy ngày liền tôi vào chăm người thân, tình cờ ở gần căn phòng của ông. Căn phòng khá tấp nập đó khiến tôi tò mò. Ghé nhìn qua cửa chính, trong cái nắng trong lành buổi sớm, tôi ngạc nhiên thấy lại hình ảnh quen thuộc cách đây mấy năm: Bác Núp! Vẫn bộ râu trắng hiền từ, vẫn vầng trán rộng, song dáng người đã tiều tụy và mệt nhọc đi nhiều. Bên cạnh ông có một người phụ nữ chăm sóc hết sức tận tình, sau này tôi mới biết đó là bà Chrơr. Bà lúc dịu dàng đỡ ông ngồi dậy, lúc bón từng muỗng cháo, lúc từ tốn quạt mát, lúc dìu ông đi nhúc nhắc quanh phòng... Lựa khi vãn khách, tôi mới ghé vào thăm bác. Bác Núp không thể nhớ nổi gương mặt tôi, song kỷ niệm về lần gặp gỡ trước kia được nhắc lại đã khiến bác nở một nụ cười thật khoáng đạt, bàn tay già nua ấm nóng của người anh hùng cầm tay tôi lắc lắc khi thăm hỏi chân tình. Một năm sau đó thì bác Núp về bên thế giới người hiền...
Anh hùng Núp trong lòng muôn phương...
Bok Núp là vậy đó, gần gũi và gắn bó với nhân dân như máu thịt. Nhưng uy tín và tầm ảnh hưởng của bok không chỉ trong phạm vi Tây Nguyên mà đã lan ra khắp cả nước. Ông Ngô Thành- nguyên Phó Bí thư Tỉnh ủy, người từng có thời gian cận kề bác Núp suốt gần 10 năm- kể lại: Tháng 8-1968, bác Núp và ông cùng là Phó chủ tịch Ủy ban nhân dân cách mạng, đến tháng 5-1975 bác Núp trở thành Chủ tịch và ông là Phó Chủ tịch. Năm 1976, ông và bác Núp cùng nhau đi họp ở T.Ư, ngang Thanh Hóa thì xe bị hỏng. Khi bác Núp xuống xe, những đứa trẻ chơi gần đấy liền vây lại xung quanh vì vẻ bề ngoài hiền từ, trìu mến của bác. Ông Ngô Thành vui vẻ hỏi mấy đứa trẻ: “Các cháu có biết ai đó không? Đó là anh hùng Núp đấy!”, lập tức nhiều người lớn khác nghe thấy cũng xúm xít lại: “Ôi, bác là anh hùng Núp của... Nguyên Ngọc à? Chúng cháu nghe tên bác lâu rồi nhưng bây giờ mới được gặp mặt!”. Và trong khi chờ sửa xe thì bác Núp đã có một buổi chuyện trò thật rôm rả, thân mật bên vệ đường với hàng chục người lớn bé quanh vùng! “Tôi cũng không ngờ người ta quan tâm và ngưỡng mộ bác Núp đến như thế! Mà bác Núp cũng tôn trọng, gần gũi quần chúng như vậy đó!”- ông Ngô Thành nhớ lại.
Trong ký ức của ông Ngô Thành, bác Núp còn là người rất yêu lao động. Ngoài giờ làm việc, bác Núp không lúc nào ngơi tay trồng trọt, chăm bón, như thể đó là một nếp sinh hoạt đã ăn vào máu thịt. “Vườn cơ quan hoặc vườn nhà bác Núp không khi nào có đất trống. Bác trồng đủ thứ: Sắn, ngô, chuối, bơ, vú sữa, rau các loại... Con người đó không ngồi không được. Lao động với bác Núp là một nguồn vui, là một nếp sống không thể thiếu. Nhiều hôm bác lên cơ quan mà áo quần vẫn còn... lấm tấm mủ chuối!”- ông Ngô Thành chừng như rất vui khi kể lại những kỷ niệm như thế về một người đồng chí lớp trước của mình, một anh hùng. Ông kết luận mạch lạc, có lẽ đã nghĩ suy về điều này từ rất lâu rồi: “Có thể học hỏi bác Núp ở rất nhiều mặt: Tinh thần yêu nước, yêu dân tộc tạo nên sức mạnh vượt ra ngoài khả năng mình có, làm nên những điều phi thường; quan điểm quần chúng gần gũi, chan hòa; tinh thần lao động hăng say; tính giản dị, khoan dung, chế độ đến đâu thì dùng đến đó chứ tuyệt nhiên không hề đòi hỏi gì cho bản thân mình...”.
Không chỉ là người Bahnar đầu tiên được kết nạp Đảng, Núp còn là người Tây Nguyên đầu tiên trở thành Anh hùng và tập kết ra miền Bắc. Đặc biệt hơn, cảm phục lòng yêu nước mãnh liệt và khí chất anh hùng của một người anh em đến từ một nước Xã hội Chủ nghĩa anh em, vị lãnh tụ của nhân dân Cuba Fidel Castro cũng đã kết tình bằng hữu với bok Núp. Cánh chim đầu đàn của Tây Nguyên ấy đã trở thành biểu tượng chung cho tinh thần quật khởi, cho niềm tin, cho sự đồng lòng, cho sức mạnh của cả dân tộc. Trong lòng muôn phương, bok Núp vẫn còn kia đấy với những nét tinh anh không bao giờ tắt: Tay chống một cây gậy trúc, tay cầm tẩu thuốc ngậm trên miệng như một già làng hiền minh, mắt hướng về phía mênh mông núi đồi Tây Nguyên, đuôi mắt kéo một dấu chân chim ánh lên nét cười rạng rỡ, chòm râu bạc phơ rung rung trong nắng...
