Trên vùng đất thuần khiết - Kỳ 2: Giữa niềm tin và hạnh phúc

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Pakistan sở hữu giải Nobel Vật lý từ năm 1979 và là một trong những quốc gia đạt tới độ bình đẳng giới nhất nhì khu vực Hồi giáo. Bất chấp những con số thống kê và cảnh báo bất ổn kinh tế, địa chính trị, Pakistan vẫn có những thành tựu mà họ tự hào.

vungthuakhiet.jpg
Thung lũng Hunza.

Ở thung lũng trường thọ

Đó là Hunza, một thung lũng nằm ở phía bắc Pakistan, nổi tiếng bởi hai thứ : đỉnh K2 và tuổi thọ. Hunza nằm ở nơi giao nhau của ba dãy núi lớn: Himalaya, Karakoram và Hindu Kush. Chính sự giao nhau ấy đã tạo nên một thung lũng kín đáo, biệt lập, nơi thiên nhiên khắc nghiệt và tinh khiết nhất cùng tồn tại. Vùng đất này như một “ốc đảo sinh học” trong lòng các đỉnh núi cao nhất thế giới, với khí hậu trong lành, nguồn nước tinh khiết từ băng tan, chế độ ăn uống đơn giản, và đời sống cộng đồng chặt chẽ.

Người Hunza từ lâu được mệnh danh là “dân tộc sống thọ nhất thế giới”. Trong nhiều tài liệu từ đầu thế kỷ 20, các nhà thám hiểm phương Tây từng ghi nhận những người đàn ông Hunza vẫn khỏe mạnh khi ngoài 100 tuổi, phụ nữ sinh con ở tuổi 60, và hầu như không có bệnh tim mạch hay ung thư. Riaz là một người Hunza quý tộc. Tôi gọi như vậy bởi ông là hậu duệ của vua xứ Hunza trong lịch sử. Họ hàng của vị vua này, trong đó có Riaz hiện vẫn đang sống dưới chân pháo đài Baltit - nơi từng là nhà của tổ tiên họ. Ông kể khi ông còn bé, những người già trong làng thọ hơn 100 tuổi không phải là chuyện hiếm. “Những người Muslim tốt sẽ được hưởng phúc”, ông bảo.

Ở đây, người ta ăn quả mơ, hạt óc chó, bánh nướng làm từ bột nguyên cám, uống nước đá tan và chè lá rừng. Những vườn táo trĩu quả hai bên đường, ai cũng có thể tùy ý hái. Riaz nói người ta sẽ để những cây táo ở đó, không thu hoạch hết. Bởi vì sẽ có những người nghèo, thiếu ăn, họ sẽ cần đến những quả táo đó lót lòng. Đó là một đặc trưng ở Hunza.

Không có thực phẩm chế biến sẵn. Không có đồ uống công nghiệp. Không có ô nhiễm. Tất cả đều do chính tay họ trồng, hái, làm ra. Bữa ăn ngon nhất của cả hành trình của chúng tôi, chính là bữa ăn ở nhà Riaz, nơi chân pháo đài Baltit, trong ngôi làng cổ nhất Hunza - chỉ gồm bánh Chapati, rau xanh, và nước mơ ép. Đó là những thứ đồ mà họ dành cho khách quý.

Tuy nhiên, Hunza không hẳn là thiên đường như nhiều bài viết lãng mạn thường mô tả. Cuộc sống ở đây rất khắc nghiệt. Dù có tuổi thọ cao, người dân Hunza phải đối mặt với điều kiện sống cực kỳ thiếu thốn. Ở nhiều khu vực, điện chỉ có vài tiếng mỗi ngày. Khi mùa đông đến, băng phủ trắng cả thung lũng, mọi giao thông gần như bị cắt đứt, và việc có được nước sinh hoạt trở nên khó khăn vì suối đóng băng.

Một chủ nhà nghỉ nhỏ nói với tôi rằng: “Nếu bạn đến đây mùa đông, bạn sẽ thấy Hunza là nơi khắc nghiệt thế nào. Chúng tôi sống bằng củi khô và thực phẩm dự trữ cả mùa”. Nơi đây, cuộc sống vẫn xoay quanh nhịp điệu cổ xưa, phụ thuộc hoàn toàn vào thiên nhiên. 7 giờ tối là mọi vật chìm trong tĩnh lặng. Chỉ còn vài ánh sáng le lói từ một vài căn nhà có đèn sạc, hoặc một vài khách sạn nhỏ. Người ta thường đứng trước cửa nhà, thì thầm nói chuyện với nhau trong bóng tối. Như mọi cơn lốc đô thị hóa, khu làng hạnh phúc nhất thế giới cũng phải đối mặt với cuộc di cư của những thanh niên đến tuổi lao động. Trong làng chủ yếu chỉ còn phụ nữ, người già và trẻ con. Thanh niên hầu hết đến các thành phố lớn làm việc.

Mấy ngày ở Hunza khiến tôi lại nhớ cảnh mất điện ngày đầu tới Islamabad. Tình trạng tiết kiệm điện ở Pakistan có vẻ như mâu thuẫn với một vài báo cáo, rằng Pakistan đang phát triển năng lượng mặt trời tới mức cực đoan. Chính phủ Pakistan đã nhập 1,4 tỷ USD pin mặt trời từ Trung Quốc trong năm 2024. Mục tiêu của đất nước này là năm 2025 sẽ sử dụng 20% năng lượng tái tạo. Có điều, như Riaz nói, chỉ có ở các thành phố lớn như Islamabad mới đủ điện, với chi phí khá đắt đỏ. Chính sách không phải bao giờ cũng đến hết được với quảng đại quần chúng.

Hunza kéo tôi trở lại cảm giác của vài chục năm trước. Khi mà không có gì ngoài những trò chơi truyền thống. Trong suốt hành trình, tôi không thấy ai tranh cãi, vội vã hay buồn bực. Người dân Hunza có một kiểu bình thản khiến ta nghi ngờ rằng liệu họ có bao giờ biết đến khái niệm “stress”. Tôi hỏi một hướng dẫn viên địa phương - Karim - rằng anh có muốn rời Hunza để đến Karachi hay Islamabad không. Anh cười: “Tôi từng đi rồi. Ở đó có quá nhiều người, quá nhiều xe. Ở đây, tôi biết từng ngọn núi, từng dòng suối. Tại sao phải đi cơ chứ”.

Từ Hunza, có thể nhìn thấy đỉnh Rakaposhi - một trong những đỉnh núi cao nhất Pakistan, được coi là thiêng liêng. Ngọn núi như luôn phủ một lớp tuyết sáng bạc, phản chiếu ánh nắng như tấm gương soi trời. Khi mặt trời lặn, Rakaposhi nhuộm hồng, và cả thung lũng như chìm trong một bức tranh cổ tích.

Gần đó là ngọn K2 - ngọn núi cao thứ hai thế giới, sau Everest. Nhưng nếu xét về độ khó chinh phục, K2 có lẽ là “quái vật” của Himalaya. Kể từ lần đầu tiên có người đặt chân lên đỉnh vào năm 1954, đến nay vẫn chỉ có hơn 300 người thành công, trong khi đã có 77 người bỏ mạng. Các nhà leo núi gọi nó là “đỉnh núi tàn nhẫn”. Dù thế, người Hunza sống dưới chân K2 lại hiền hòa, tử tế, và đầy lòng hiếu khách - như thể thiên nhiên dữ dội kia đã được hóa giải bằng chính con người nơi đây.

Riaz rất tự hào rằng, Hunza là một nơi mà tư tưởng bình đẳng giới khá cao: “100% trẻ em gái được đi học”. Phụ nữ được tham gia các hoạt động cộng đồng, đi làm, tham gia tour du lịch, làm giáo viên, hướng dẫn viên, thậm chí là chủ cửa hàng. Trong một xã hội Hồi giáo như Pakistan, điều này là rất khác biệt. Người Hunza theo nhánh Hồi giáo Ismaili - một nhánh của dòng Shia nhưng cởi mở hơn, đặc biệt là về giáo dục nữ giới. Đôi khi, một cơn gió có thể làm chiếc Hijab lệch đi, lộ ra một phần mái tóc nữ giới, nhưng đó không phải là điều làm các cô gái Hunza quá hốt hoảng.

Làng “độ xe”

Nói về niềm tin hạnh phúc, thì cứ phải nhìn những chiếc xe ở Pakistan. “Độ xe” với những biểu tượng màu sắc không phải chuyện lạ ở các nước Arab. Nhưng Pakistan dường như là đất nước “độ xe” với niềm tin lớn lao nhất.

Hầu như tỉnh nào của Pakistan cũng sẽ có một công xưởng để trang trí những chiếc xe như vậy. Ở khu vực tỉnh Punjab, khu làng nghề vẽ xe có tên Kacha Stop ở Rawalpindi, gần sân bay cũ. Những chiếc xe tải - vốn chỉ là phương tiện chở hàng - được người Pakistan biến thành tác phẩm nghệ thuật.

Chúng được sơn tay cầu kỳ, với những họa tiết hoa lá, hình chim công, câu thơ Urdu, và cả những hình vẽ đền đài. Người ta tin rằng xe càng đẹp, càng được phù hộ. Đó không chỉ là tín ngưỡng, mà còn là một cách xoa dịu nỗi bất an - như thể, trong một đất nước còn nhiều bất ổn, việc trang trí một chiếc xe cũng là cách giữ gìn hy vọng.

Tôi gặp ông Muhammad Arshad - một họa sĩ xe nổi tiếng, người bắt đầu học nghề từ năm 7 tuổi. Những chiếc xe vẽ tay luôn tốn nhiều chi phí hơn xe bọc bằng thép thông thường. Xe trang trí thông thường chỉ mất độ 1,5 triệu rupees (khoảng 100 triệu đồng tiền Việt), nhưng xe vẽ tay có thể gấp 5-6 lần như thế. “Mỗi chiếc xe tôi vẽ phải mất hơn một tháng”, Arshad kể, “Mỗi năm chủ xe đều mang về sửa sang, làm mới. Họ tin chiếc xe là bộ mặt của mình, cũng như người ta mặc đồ đẹp để đi lễ”. Đây không phải để khoe khoang, mà là biểu tượng của niềm tin, của nghề nghiệp. Arshad không biết chữ, ông chỉ biết cầm cọ.

Tôi ngồi trong xưởng vẽ, lắng nghe tiếng chổi sơn, mùi dầu bóng, tiếng loảng xoảng gò hàn và nhìn thấy những cậu bé học việc như thể đang học một nghi thức cổ xưa. Không phải chỉ học vẽ, mà học cả sự kiên nhẫn - như chính cách người Pakistan tồn tại qua các biến cố.

Tôi nhớ lại một câu nói được viết trên thùng xe: “Allah sẽ bảo vệ kẻ hành thiện”. Có thể đó là lời tự nhủ, cũng có thể là một lời nhắn gửi tới thế giới.

Biên giới không chỉ là một đường kẻ trên bản đồ. Ở Pakistan, đó là nỗi ám ảnh - gắn chặt với lịch sử chia cắt, chiến tranh, và hoài nghi. Kể từ năm 1947, khi Ấn Độ và Pakistan chia tách, gần 18 triệu người đã phải di dời. Gần 1 triệu người thiệt mạng trong các cuộc bạo loạn tôn giáo. Và vết thương ấy đến nay vẫn chưa khép lại. Dù nhiều năm trôi qua, Pakistan và Ấn Độ vẫn thường xuyên rơi vào căng thẳng. Trên đường phố, hình ảnh quân nhân với súng trường và barie kiểm tra túi xách là chuyện thường ngày.

Ngoài xung đột chính trị, người dân Pakistan còn đối mặt với khủng hoảng kinh tế, thiếu năng lượng, lạm phát tăng. Dọc cao tốc Karakoram, chúng tôi đã gặp rất nhiều những nhóm gia đình đào vàng. Họ lang thang dọc các bờ sông năm này qua năm khác, đôi khi đãi được một chút bụi vàng đem đổi đồ ăn qua ngày. Họ dựng những chiếc lều tạm bợ, dùng một vài tấm pin mặt trời duy trì năng lượng. Những đứa trẻ sinh ra từ các bãi đào vàng đều nằm ngoài danh sách công dân, càng không được đến trường. Cuộc sống dạy chúng trở nên táo tợn mỗi khi có ai đó dừng chân gần khu vực dựng lều. “Chưa ai giàu vì nó cả”, Riaz nói.

Nhưng giữa tất cả, người Pakistan vẫn chọn sống một cách đầy niềm tin. Tại Faisal Masjid - ngôi đền lớn nhất Pakistan ở Islamabad, tôi thấy hàng trăm người cúi đầu cầu nguyện, trong sự yên lặng. Mái vòm đền có thể mở ra đón ánh sáng, như một biểu tượng của sự cởi mở và khát khao hướng thượng.

Có lẽ, đó là điều đặc biệt nhất tôi cảm nhận được ở Pakistan: một đất nước vừa thô ráp vừa huyền bí, vừa đầy thương tích lại vẫn tràn hy vọng. Người dân nơi đây sống bằng những giá trị gắn chặt với đất - nước - trời - và Thượng đế của họ.

Theo Bài và ảnh: HỒNG VIỆT (NLDO/Tiếp theo và hết)

Có thể bạn quan tâm

“Thần y trị điểu”

“Thần y trị điểu” ở An Khê

(GLO)- Hàng chục năm qua, căn nhà của anh Hoàng Huy (SN 1992, ở tổ 1, phường An Khê, tỉnh Gia Lai) luôn ríu rít tiếng chim. Ở đó, anh Huy âm thầm cứu chữa cho hàng trăm chú chào mào mắc bệnh từ khắp nơi gửi về.

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

(GLO)- Trên vùng đất cát trắng bạc màu, “khỉ ho cò gáy”, nông dân Nguyễn Xuân Ánh (SN 1972, thôn Thuận Phong, xã Hội Sơn) đã bền bỉ dựng nên một trang trại tổng hợp gần 10 ha, bình quân lợi nhuận 500 - 700 triệu đồng/năm.

Bình yên sau những ngày lạc lối

Trở về con đường sáng sau những ngày lạc lối

(GLO)- Thời gian qua, lực lượng Công an tỉnh Gia Lai đã kiên trì bám cơ sở, cùng cấp ủy, chính quyền địa phương, người có uy tín cảm hóa, thức tỉnh những đối tượng từng nghe theo tổ chức phản động FULRO. Nhờ đó, nhiều người đã từ bỏ những việc làm sai trái, quay về với con đường sáng và vòng tay yêu thương của buôn làng.

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

(GLO)- Càng gần đến Tết Nguyên đán, những căn nhà mới của người dân vùng bão lũ càng hiện rõ hình hài. Khi những mái ấm được dựng lên từ mồ hôi, công sức của bộ đội và sự chung tay của cộng đồng, mùa xuân cũng kịp về sớm hơn với những gia đình lam lũ từng chịu nhiều mất mát do thiên tai.

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

(GLO)- Ở khu vực phía Tây tỉnh, trên vùng đất Chư A Thai, truyền thuyết về Pơtao Apui - Vua Lửa của người Jrai đến nay vẫn còn vang vọng. Điều này không chỉ lưu giữ một di sản độc đáo của Tây Nguyên, mà đang trở thành không gian văn hóa - du lịch.

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Khi màn đêm còn phủ đặc sương mặn, cũng là lúc những chiếc thuyền thúng nhỏ bé bắt đầu nghiêng mình lao vào biển động. Ở các làng chài bãi ngang Quảng Ngãi, mùa mưa bão không phải thời điểm trú ẩn, mà trái lại là “mùa vàng” hiếm hoi.

Ký ức lúa nương thiêng

Ký ức lúa nương thiêng

(GLO)- Trên những triền núi ở xã Vân Canh (tỉnh Gia Lai), đồng bào người Chăm H’roi và Bahnar vẫn gieo trồng lúa nương. Với họ, đây không chỉ là vụ mùa mà quan trọng hơn là cách gìn giữ ký ức của cha ông, hương vị thiêng quý của núi rừng.

null