Tết về trên xóm chợ thuyền

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Xóm chợ thuyền neo đò bên dòng Kênh Tẻ, một nhánh của sông Sài Gòn đoạn qua đường Trần Xuân Soạn (phường Tân Hưng, quận 7, TP Hồ Chí Minh).

Nơi này, bao năm nay luôn có một làng nổi nhỏ xinh, người thương hồ làm nghề bán trái cây trên đò, ven con đường nhộn nhịp người qua lại. Tết về, chợ thuyền ngập tràn sắc màu của hoa trái….

Những con đò chở mùa Xuân

Trời cuối năm, gió dập dìu đẩy cánh lục bình lững lờ trôi xuôi, nắng vàng lấp lánh ánh sông, chợ thuyền hiền hòa dung dị mang theo bao phận thương hồ tha hương.

Con đò của vợ chồng chị Lê Thị Duyên (45 tuổi, quê Bến Tre) neo bên dòng Kênh Tẻ đã 15 mùa chợ Tết. Chị Duyên không nhớ nổi mình đã đi qua bao nhiêu mùa hoa trên con đò nhỏ ven bến sông này. Từ ngày lấy chồng thương hồ, chị dạt trôi cùng chồng khắp các nhánh sông, mưu sinh bằng nghề buôn bán trái cây. Mỗi chuyến đò, vợ chồng chị lấy hàng từ Bến Tre rồi xuôi theo dòng Kênh Chợ Gạo (Tiền Giang) qua Vàm Cỏ Đông (Long An), đoạn cuối rẽ lối vào Kênh Tẻ trên đường Trần Xuân Soạn.

Sạp trái cây bên mé Kênh Tẻ giúp vợ chồng chị Duyên nuôi hai con khôn lớn trưởng thành.

Sạp trái cây bên mé Kênh Tẻ giúp vợ chồng chị Duyên nuôi hai con khôn lớn trưởng thành.

Trong ký ức của người phụ nữ thương hồ, chợ thuyền ngày chưa giải tỏa xóm ngụ cư bờ Kênh Tẻ thật ấm áp nghĩa tình. Bà con trong xóm đông đúc, sống chan hòa với nhau. Ngày ấy, vợ chồng chị bán cả trên bờ lẫn dưới sông, dân xóm kênh kéo nhau ra mua hàng của chị nhộn nhịp, đò hàng vài ngày là vơi cạn, một tuần lại trở về miền Tây lấy hàng lên. Có lẽ, vui sướng nhất là mỗi độ Tết đến xuân về, bà con ưa chuộng mặt hàng quê vừa sạch lại rẻ, đò hàng của vợ chồng chị Duyên như một phiên chợ nhỏ, mọi người tất bật lựa hàng, chọn cho mình mâm trái cây ngon đẹp nhất dâng cúng tổ tiên. Gian hàng bông vạn thọ của chị có năm mới 28 Tết đã “cháy hàng”. Đó cũng là năm duy nhất, gia đình chị Duyên gói gém hành trang trở về quê đón Tết sớm…

Nhưng rồi, thời “hoàng kim” của chợ thuyền cũng qua, khi xóm Kênh Tẻ bị giải tỏa để làm công viên, mối lái thân thuộc xưa tan tác mọi nơi, bỏ lại những thương hồ chợ thuyền bơ vơ, hụt hẫng. Chị Duyên bấm đốt ngón tay, nhẩm tính: “Nay cũng được 7 năm rồi, ngày xóm cũ không còn”. Một vài thương hồ di chuyển đò đi bến khác mưu sinh, hoặc bán thuyền để lên bờ tìm nghề khác. Riêng vợ chồng chị Duyên vẫn quyết bám trụ, bởi đã quen thuộc với sông nước và cũng chẳng thể tìm được nơi nào tốt hơn nữa. Xóm vắng, chợ thuyền cũng thưa, nhưng Tết về nơi này vẫn mang một màu sắc thật sinh động của hàng trăm loại cây trái miệt vườn cùng một sắc hoa vàng rực của vạn thọ, bông giấy, mai vàng… Từ 23 Tết, dân trong các hẻm nhỏ bên kia kênh bắt đầu ra chợ thuyền chọn cho mình những loại trái cây tươi ngon nhất, lựa những chậu hoa đẹp mắt nhất để trưng Tết. Chợ thuyền ngày Tết hừng hực sức sống, rộn rã tiếng cười.

“Đó là những ngày vui nhất trong năm. Dân chợ thuyền chúng tôi bán được nhiều hàng, gặp được những người quen xóm cũ, những vị khách thân thuộc cả năm mới có dịp ghé lại. Chúng tôi hỏi thăm nhau, kể dăm ba câu chuyện đời thường thôi mà cảm thấy lòng ấm áp”, chị Duyên bộc bạch.

Chồng chị Duyên chuyển trái cây từ đò lên đường bày bán.

Chồng chị Duyên chuyển trái cây từ đò lên đường bày bán.

Đón Tết trên đò giữa bến sông là điều quen thuộc với dân thương hồ. Dù bận rộn buôn bán đến mấy, chị Duyên cũng phải để dành mấy chậu hoa thật đẹp cho chiếc đò của mình, bởi những người “lấy thuyền làm nhà, lấy sông nước làm bạn” luôn quan niệm thấy hoa là thấy Tết. Đêm Giao thừa, các đò buôn quần tụ lại, tổ chức một bữa cơm ấm cúng, nghĩa tình. Đây là dịp để họ chia sẻ cùng nhau chuyện gia đình, con cái và những dự định làm ăn cho cả năm sau. Ai tiếp xúc với những thương hồ đều biết, dù đời sống vật chất thiếu trước hụt sau, nhưng tình nghĩa thì luôn đong đầy, như con nước lớn mỗi hoàng hôn châu thổ.

Tết thương hồ

Khi thành phố vắng tiếng còi xe, bà Nguyễn Thị Út (70 tuổi) lặng lẽ dọn hàng. Trong những đêm trăng thanh trời thả gió, khung trời xanh đêm bỏ ngỏ nỗi lo toan bền chặt của những phận đời trên chiếc đò buôn như bà Út ở bên dòng Kinh Tẻ. 70 tuổi đời, bà Út vẫn nhọc nhằn kiếm sống trên chiếc đò hàng. Một đời chạy chợ bến sông, với 7 lần sinh nở nhưng bà Út luôn toát lên vẻ đẹp thanh thản và hồn hậu. Bà có nước da trắng hồng, làn môi đỏ mọng, một vẻ đẹp thuần khiết của người con gái xứ dừa.

Trước khi lưu lại dòng kênh này, vợ chồng bà Út đã từng nhiều năm đi khắp các con sông miền Tây, thậm chí qua Campuchia buôn bán. Bà bán gạo, trái cây, tạp hóa và “bán cả mùa xuân” trên con đò hàng. Khi thời của thương hồ chín nhánh sông Cửu Long khép lại, vợ chồng bà đưa con đò về Kênh Tẻ, neo mình ở đó cho đến ngày nay, thấm thoát đã trên 30 năm.

Ngày ít hàng, một mình bà Út ra ngồi bán, còn chồng bà tranh thủ lượm ve chai trôi dạt về đò, gom lại một mớ rồi mang bán cũng kiếm được tiền rau dưa. Bà Út chỉ vào chiếc ghe nhỏ, cặp ngang con đò lớn, nói với tôi: “Chỗ đó để ông nhà nuôi mấy con chim và ít chậu cây cảnh. Ngày Tết cây nào đẹp thì mang ra bán”.

Tết đang về, xôn xao phố xá, chậu cây cảnh của vợ chồng bà Út đâm chồi nảy lộc xanh tươi, bà hy vọng sẽ có nhiều người thích nó. Trên bến thuyền, bắt đầu từ 26 tháng Chạp, không khí buôn bán vui như ngày hội. Những đò hàng từ miệt xuôi đều cập bến, chở đầy hoa trái. Như bao đời chợ thuyền khác, vợ chồng bà Út sẽ lưu lại bến sông bán hết hàng mới quay đò về quê, đón Tết muộn cùng gia đình. Những gì còn lại trên bến thuyền, bà Út sẽ bán tháo hoặc mang biếu tặng người quen trong xóm, để nhẹ gánh thuyền về trong chiều 30 Tết.

Bà Út bên con đò cũ kỹ đã theo vợ chồng bà hơn 30 năm thương hồ.

Bà Út bên con đò cũ kỹ đã theo vợ chồng bà hơn 30 năm thương hồ.

Hơn 30 năm neo đò bán buôn ở dòng Kênh Tẻ, bà Út đã đôi lần nếm trải “mùi” Tết Sài Gòn. “Tết ở đây buồn và lạc lõng với chúng tôi. Khi người người đi chơi xuân, vui Tết thì vợ chồng tôi chỉ biết ngồi trên con đò chòng chành giữa đám lục bình. Đêm Giao thừa, chúng tôi đứng trên mạn đò, ngước nhìn về phía những tòa tháp cao xem pháo hoa tung trời. Khoảnh khắc Tết chỉ có vậy”, bà Út thổ lộ. Tết đò buôn đơn giản, như chính cuộc đời của những con người “ăn đời ở kiếp” trên bến thuyền.

Sáng mồng Một, vợ chồng bà Út chạy con đò nhỏ xuống bến Bình Đông (quận 8) ngắm chợ hoa xuân “trên bến dưới thuyền”. Ở đó, vợ chồng bà gặp những người thân quen cùng quê Bến Tre mang hoa lên thành phố bán. Họ lưu lại bến sông, cùng nhau ăn một bữa cơm ngày Tết trên chính con đò ngập tràn sắc hoa.

Tết với bà Út kết thúc vào ngày mồng Một, sáng mồng Hai, vợ chồng bà bày trái cây ra bán. “Ngày Tết bán chậm vì người ta đi chơi xuân và ăn lễ, nhưng mình không biết làm gì thì bán hàng cho vui thôi. Ra đường nhìn dòng người tấp nập hội hè, áo quần xúng xính, lòng cũng bớt trống vắng”, bà Út chia sẻ.

Cuộc đời đã trải qua mọi cung bậc của cảm xúc nên bà Út không còn chạnh lòng với Tết buồn trên bến vắng. Với bà, đời nào vui bằng đời thương hồ, xuống bể lên nguồn, gạo chợ nước sông. Bà chưa bao giờ tiếc nuối về sự lựa chọn của mình và luôn tự hào vì một đời rong ruổi theo con nước.

Mùa xuân, mùa của hy vọng, mùa của đất trời, của sông nước hòa vào lòng người nô nức. Dù cuộc sống đầy rẫy những thăng trầm, đời thương hồ đã mai một và biết đâu vài năm nữa, khi những con kênh của thành phố “thay áo mới”, sẽ chẳng còn chợ thuyền lưu lại bến sông nữa. Chị Duyên, bà Út cùng bao đời đò trở thành miền nhớ tô điểm cho dòng sông mùa xuân trong ký ức của bao người. Và, dưới bóng cây phượng hoàng đỏ trên đường Trần Xuân Soạn, những con đò ngang chở gió, chở mây, chở những niềm vui, nỗi buồn đều lưu lại.

Có thể bạn quan tâm

“Thần y trị điểu”

“Thần y trị điểu” ở An Khê

(GLO)- Hàng chục năm qua, căn nhà của anh Hoàng Huy (SN 1992, ở tổ 1, phường An Khê, tỉnh Gia Lai) luôn ríu rít tiếng chim. Ở đó, anh Huy âm thầm cứu chữa cho hàng trăm chú chào mào mắc bệnh từ khắp nơi gửi về.

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

(GLO)- Trên vùng đất cát trắng bạc màu, “khỉ ho cò gáy”, nông dân Nguyễn Xuân Ánh (SN 1972, thôn Thuận Phong, xã Hội Sơn) đã bền bỉ dựng nên một trang trại tổng hợp gần 10 ha, bình quân lợi nhuận 500 - 700 triệu đồng/năm.

Bình yên sau những ngày lạc lối

Trở về con đường sáng sau những ngày lạc lối

(GLO)- Thời gian qua, lực lượng Công an tỉnh Gia Lai đã kiên trì bám cơ sở, cùng cấp ủy, chính quyền địa phương, người có uy tín cảm hóa, thức tỉnh những đối tượng từng nghe theo tổ chức phản động FULRO. Nhờ đó, nhiều người đã từ bỏ những việc làm sai trái, quay về với con đường sáng và vòng tay yêu thương của buôn làng.

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

(GLO)- Càng gần đến Tết Nguyên đán, những căn nhà mới của người dân vùng bão lũ càng hiện rõ hình hài. Khi những mái ấm được dựng lên từ mồ hôi, công sức của bộ đội và sự chung tay của cộng đồng, mùa xuân cũng kịp về sớm hơn với những gia đình lam lũ từng chịu nhiều mất mát do thiên tai.

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

(GLO)- Ở khu vực phía Tây tỉnh, trên vùng đất Chư A Thai, truyền thuyết về Pơtao Apui - Vua Lửa của người Jrai đến nay vẫn còn vang vọng. Điều này không chỉ lưu giữ một di sản độc đáo của Tây Nguyên, mà đang trở thành không gian văn hóa - du lịch.

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Khi màn đêm còn phủ đặc sương mặn, cũng là lúc những chiếc thuyền thúng nhỏ bé bắt đầu nghiêng mình lao vào biển động. Ở các làng chài bãi ngang Quảng Ngãi, mùa mưa bão không phải thời điểm trú ẩn, mà trái lại là “mùa vàng” hiếm hoi.

Ký ức lúa nương thiêng

Ký ức lúa nương thiêng

(GLO)- Trên những triền núi ở xã Vân Canh (tỉnh Gia Lai), đồng bào người Chăm H’roi và Bahnar vẫn gieo trồng lúa nương. Với họ, đây không chỉ là vụ mùa mà quan trọng hơn là cách gìn giữ ký ức của cha ông, hương vị thiêng quý của núi rừng.

null