Tái sinh một cành hoa

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Sau những ngày Tết, lại thấy những cành/chậu đào, mai, quất tiền triệu cùng tập kết ra đường, nhất là ở thành phố.
Tuy nhiên, tại Nghĩa trang Trường Sơn, Nghĩa trang Đường 9 (tỉnh Quảng Trị), những ngày này, Ban Quản lý đang chở những gốc đào, mai, quất đã qua sử dụng xin được về trồng trên lối đi, những khu đất trống trong nghĩa trang. Hình ảnh những sắc hoa đào cuối mùa vương vít nở bên mộ liệt sĩ mà tôi vừa bắt gặp trên một trang báo khiến lòng tôi thêm ấm áp. Những sắc hoa tái sinh mang nhiều ý nghĩa với cả người sống và cả những liệt sĩ đã gửi lại thanh xuân nơi mảnh đất từng đỏ lửa một thời.
Cô bạn tôi sau Tết cũng lên mạng xã hội xin những gốc đào bỏ đi để trồng lại; phần vì tiếc của, phần vì tiếc sắc hoa. Nếu ai có hỏi, cô cũng không ngại hướng dẫn từng người cách trộn đất, nuôi dưỡng lại một gốc đào. Và, mong sao có thêm dăm ba người sau khi hỏi thăm kỹ lưỡng sẽ trồng thêm đâu đó những gốc đào. Những gốc đào sẽ không phải ra bãi rác mà được hồi sinh trên một mảnh đất nào đó.
Chăm sóc hoa đào sau Tết. Ảnh: internet
Chăm sóc hoa đào sau Tết. Ảnh: internet
Tôi nhớ tới cây đào rừng của ông ngoại trong một cái Tết khi xưa. Đó là cành đào các cậu lụi hụi vượt hàng chục cây số đi từ Đô Lương sang Kỳ Sơn, nhà của bà o chặt về. Ông thường cẩn thận hơ gốc thật khéo. Tôi thường quanh quẩn bên ông lúc hơ gốc đào. Cảm giác thích thú khi nhìn những đốm lửa đỏ li ti bay lên, hơi nóng phả ra râm ran lên tận mặt. Đó là lúc ông tập trung hết sức vào việc hơ lửa, tưởng dễ mà cực kỳ công vì phải hơ sao cho vừa đủ, thiếu một chút hay quá tay một chút đều không đạt. Trong lúc tỉ mỉ xoay xoay thân cây đào, ông vẫn không quên trả lời từng câu hỏi ngô nghê của cháu nhỏ: “Ông ơi sao phải hơ gốc đào?”. “Để cây giữ nhựa tươi lâu”. “Ông ơi nhựa cây có giống máu người không?”. “Giống, đó là máu của cây”. “Thế thì cây đau lắm, nhựa chảy ra thế kia”. “Ừ. Phải chấp nhận thế thì cành đào mới có người ngắm, chứ không thì cứ ở tít trong rừng không ai ngó nhìn thôi…”.
Ông kỳ công kể hẳn một câu chuyện nhỏ về gốc đào nhút nhát và gốc đào dũng cảm. Gốc đào dũng cảm dám đương đầu ra ánh sáng, chống chọi với gió sương để có nhiều bông hoa đẹp. Gốc nhút nhát chọn một góc vườn âm u, dưới tán cây mít nên chỉ có dăm bông lơ thơ. Cành đào dũng cảm không ngại rời gốc, đi xa và đến với ông cháu đây. Tôi học được những bài học nhỏ từ những cái cây qua lời kể của ông tôi như thế. Những bài học mà lớn lên, đôi khi nghĩ lại vẫn còn thấy giá trị.
*
*    * 
Tôi nhớ tới ông Mười Lời, chủ cũ của thung lũng hoa đào nổi tiếng. Ông kể, trong số những gốc đào đầu tiên của thung lũng hoa đào có không ít là cành đào sau Tết ông trồng xuống chăm bón. Có lần, tôi ghé vườn khi ông đang tỉ mỉ cắt những cành đào bé xíu, chỉ tầm hai gang tay. Cành đào bé xíu ấy sẽ được “nuôi” bằng những túi xốp đựng nước và dinh dưỡng kèm theo để giữ tươi lâu. Những cành đào ấy có thể rất tiện để theo chân du khách đi xa. Điều kỳ lạ là một người bán đào có cả khu vườn rộng đi mỏi chân không hết nhưng mong muốn khách chơi đào mua những nhành hoa nhỏ nếu thấy chỉ “một nhành xuân” đã đủ để đón xuân. “Một nhành hoa lớn chỉ chơi dăm ngày xuân vứt đi thì phí lắm. Bao nhiêu công của người  trồng và của cả đời cây đổ vào đấy”-ông nói.
Ông Mười Lời mất khá lâu rồi, nhưng khi có dịp về Đà Lạt tôi vẫn ghé lại vườn đào xưa. Nhìn những đóa hoa đong đưa mà như thể đang nghe hoa nhắc với mình về một người yêu quý.
*
*    * 
Tôi thường không nỡ nhìn lâu khi vô tình thấy những cây hoa tập kết ra bãi rác. Nào đâu chỉ đào, còn quất, mai, cúc… Thấy thương hoa đã đành mà còn thương cho cả người. Phố hẹp quá và lòng người bận quá, đôi khi chẳng có cơ hội giúp cho một cây hoa tái sinh. Mà kỳ thực, nói như bạn tôi, trồng lại được một cây đào đang tàn sức để cho mùa hoa năm sau, thấy hạnh phúc lắm. Hạnh phúc ấy, chỉ ai đó chịu lấm lem cuốc đất vun trồng, biết đợi chờ và yêu thương một sắc hoa mới có được.
“Những bông hoa vẫn nở đúng mùa”, dù Tết sớm hay muộn, dù bạn có không cần biết gốc đào gốc mai mình tiện tay ném ra lề đường kia sẽ đi đâu về đâu thì nếu muốn bạn cũng có đào, mai để chưng ba ngày Tết mỗi năm. Nhưng tôi cho rằng, giúp một cành đào tái sinh cũng là một niềm hạnh phúc mà bạc triệu không bao giờ mua được...
Khôi Nguyên Thảo

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null