Những ngày thơ bé

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Bao nhiêu năm đã trôi qua, vậy mà ký ức tôi luôn dừng lại rất lâu ở một khoảng thời gian khi còn thơ bé. Đó là những năm tháng được sống trong doanh trại quân đội cùng với cha tôi. Những năm ấy, đất nước trong thời bao cấp, cuộc sống còn khó khăn thiếu thốn mọi bề.

 

Cha đã đem theo tôi trên những nẻo đường ông đóng quân. Những ngày ấy trở thành kỷ niệm luôn ăn sâu vào tâm thức dẫu trí nhớ tôi khi đó còn rất non nớt, chuyện nhớ chuyện quên. Cha tôi lái xe cho thủ trưởng đơn vị, do đặc thù công việc nên ông thường rong ruổi với những chuyến công tác. Khi vắng nhà, cha gửi tôi cho các cô chú trong đơn vị. Tôi cùng với những đứa trẻ trong khu gia binh xếp hàng chờ lấy cơm, đi ngủ và thức dậy cùng tiếng kẻng doanh trại, học tập và sinh hoạt y hệt những chiến sĩ thực thụ. Cùng lứa với tôi có cả vài chục đứa trẻ trong khu gia binh. Đứa thì sống trong khu gia đình với cả bố mẹ, nhưng hầu hết là sống ở dãy nhà tập thể cùng cha giống như tôi. Thời đất nước khó khăn, việc những đứa trẻ con như chúng tôi được nuôi trong doanh trại quân đội có lẽ cũng là chuyện không có gì đặc biệt.

 Minh họa: KIM HƯƠNG
Minh họa: KIM HƯƠNG



Những tháng năm sống cùng cha trong doanh trại quân đội, cha không chỉ là người thầy đầu tiên nắn nót cầm tay dạy cho tôi những con chữ đầu đời, mà còn rất nhiều thói quen tốt khác được hình thành. Tôi còn nhớ mãi lá thư đầu tiên tôi viết về cho mẹ, cha đã bắt tôi viết đi viết lại không biết bao nhiêu lần. Cha chỉ gợi ý, còn để tôi tự viết, nhưng hễ chữ nào không ngay hàng thẳng lối là phải viết lại. Sau này, khi tôi đã lớn lắm thì mẹ cho xem lại bức thư ấy, tôi thực sự “kinh ngạc” về mình, bởi chữ tôi khi ấy đẹp và đều như thể được in ra từ một chiếc khuôn nào đấy.

Cha tôi nấu ăn rất ngon. Tôi không sao quên được hình ảnh ông cặm cụi với cái bếp dầu, ông rang từng nắm đậu xanh thơm giòn, rồi xay thành bột. Mỗi sáng mỗi tối, ông pha một cốc bột đậu xanh thơm phức mát lành rồi dỗ tôi uống, nhẫn nại và tỉ mỉ chẳng khác nào một bà mẹ nuôi con thơ. Những ngày cuối tuần, ông cùng bạn bè ra suối câu cá. Những con cá to nhất bao giờ ông cũng dành để làm ruốc cho tôi ăn dần. Khi tôi tha thẩn chơi bên cạnh thì cha luộc, gỡ từng chút cá, rồi cặm cụi rang khô cất vào chiếc lọ thủy tinh. Giờ nhìn ngắm da dẻ sắc vóc của mình, tôi luôn nghĩ về những ngày cha đã chăm chút nâng niu tôi từng miếng ăn giấc ngủ.

Những cái Tết xa quê, hai cha con tôi ở lại đơn vị. Cha cùng với đồng đội tự gói bánh chưng, bày mâm ngũ quả, trang trí bàn thờ Tết. Mùa xuân phương Nam có những cành mai vàng rực rỡ khiến cha con tôi cũng phần nào nguôi ngoai nỗi nhớ quê nhà. Những mùa xuân khiến tôi khôn lớn, những mùa xuân hoài vọng luôn cựa quậy như những chồi non biêng biếc xanh trong ký ức của tôi.

Cha tôi giờ đã ở tuổi thất thập, thủ trưởng của cha không còn nữa, những đồng đội đồng cam cộng khổ năm nào cũng đã nghỉ hưu. Ông giờ quanh quẩn với con cháu. Có một việc cha rất thích là gặp mặt hội đồng ngũ, những lúc ấy, tôi thấy ông vui tươi hoạt bát, nhìn như trẻ hẳn ra. Thỉnh thoảng ông nhắc lại với tôi về những đồng đội năm xưa. Người tôi vẫn còn nhớ, người tôi đã quên mặt quên tên, nhưng lòng tôi chưa bao giờ thôi biết ơn những tháng năm đầu đời đã tạo cho mình một nền tảng, một xuất phát điểm thật vững vàng.

Nhớ lại những năm tháng bên cha, tôi lại ước được đưa ông về thăm chốn xưa, để gặp lại những tháng ngày khi tôi còn thơ bé.

 

 ĐÀO AN DUYÊN

 

Có thể bạn quan tâm

Khai mạc triển lãm ảnh “Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia tại Bình Định - Sắc màu hội tụ”

Khai mạc triển lãm ảnh “Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia tại Bình Định - Sắc màu hội tụ”

Nhân kỷ niệm 135 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2023); 47 năm Ngày Quốc tế Bảo tàng (18/5/1978 - 18/5/2025), sáng 12-5, Bảo tàng tỉnh Bình Định phối hợp Bảo tàng Quang Trung khai mạc triển lãm ảnh chủ đề “Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia tại Bình Định - Sắc màu hội tụ”.

Thơ Đào An Duyên: Mây biên giới

Thơ Đào An Duyên: Mây biên giới

(GLO)- “Mây biên giới” của tác giả Đào An Duyên là bài thơ giàu cảm xúc về vẻ đẹp thanh bình nơi biên cương Tổ quốc. Tác giả khắc họa hình ảnh cột mốc trong nắng dịu, mây trời không lằn ranh, rừng khộp lặng im... như một bản hòa ca của thiên nhiên và lịch sử...

Thơ Lê Vi Thủy: Biên cương mùa gió

Thơ Lê Vi Thủy: Biên cương mùa gió

(GLO)- Giữa những cơn gió xào xạc của núi rừng Tây Nguyên bỏng rát, bài thơ “Biên cương mùa gió” của Lê Vi Thủy như thổi vào lòng người nỗi xúc động lặng thầm. Từ ánh mắt trẻ thơ đến no ấm buôn làng và những giọt mồ hôi người lính, tất cả hòa quyện trong khát vọng yên bình nơi địa đầu Tổ quốc.

Tổ quốc trong tim

Thơ Lenguyen: Tổ quốc trong tim

(GLO)- Bài thơ “Tổ quốc trong tim” của tác giả Lenguyen là lời tri ân sâu sắc với cha ông đã hy sinh vì độc lập dân tộc. Từ Cửu Long đến Trường Sơn, từ Điện Biên đến Sài Gòn, một Việt Nam bất khuất vươn lên giữa máu và hoa, rạng ngời sắc cờ Tổ quốc.

Thơ Đào An Duyên: Lòng quê

Thơ Đào An Duyên: Lòng quê

(GLO)- Trong nhịp sống hiện đại hối hả, bài thơ "Lòng quê" của tác giả Đào An Duyên là tiếng vọng thầm lặng mà day dứt. Người xa quê, dù ở đâu chăng nữa vẫn mang trong tim nỗi nhớ cội nguồn. Qua hình ảnh nước xuôi nước ngược, bài thơ gợi về sự gắn bó thiêng liêng giữa con người và quê hương.

Người nặng lòng với dân ca Tày

Người nặng lòng với dân ca Tày

(GLO)-Hơn 30 năm kể từ ngày rời quê hương Cao Bằng vào Gia Lai lập nghiệp, ông Mã Văn Chức (SN 1961, tổ 3, thị trấn Phú Thiện) vẫn nặng lòng với văn hóa dân tộc Tày. Hơn 100 bài hát đã được ông sáng tác theo làn điệu dân ca Tày với mong muốn “giữ lửa” cho âm nhạc dân gian.

Thơ Lữ Hồng: Những gương mặt hoa cài

Thơ Lữ Hồng: Những gương mặt hoa cài

(GLO)- Bằng hình ảnh thiên nhiên giàu biểu cảm, bài thơ "Những gương mặt hoa cài" của Lữ Hồng gợi nên vẻ đẹp bình yên ẩn sâu trong nhịp sống phố thị. Lời thơ không chỉ là hoài niệm, mà còn là nơi gửi gắm tình yêu, ký ức và những giấc mơ không lời giữa tháng năm xoay vần.

Thơ Sơn Trần: Phía Trường Sơn

Thơ Sơn Trần: Phía Trường Sơn

(GLO)- Bài thơ "Phía Trường Sơn" của Sơn Trần là khúc trầm sâu lắng về nỗi nhớ và sự hy sinh lặng thầm phía hậu phương. Tháng Tư về trên biên cương đầy cỏ xanh và chiều sương phủ trắng, nỗi nhớ hòa quyện cùng đất trời, tạo nên một bản tình ca sâu lắng dành cho cha-người lính năm xưa.

Khẳng định sức sống bất tận của văn học nghệ thuật trong đời sống tinh thần Nhân dân

Khẳng định sức sống bất tận của văn học nghệ thuật trong đời sống tinh thần Nhân dân

(GLO)- Đó là phát biểu của Phó Bí thư Thường trực Tỉnh ủy, Trưởng đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh Châu Ngọc Tuấn tại hội nghị tổng kết 50 năm nền văn học nghệ thuật tỉnh Gia Lai sau ngày thống nhất đất nước (30/4/1975-30/4/2025) diễn ra vào sáng 23-4 tại Hội trường 2-9 (TP. Pleiku).