Những ngày thơ bé

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Bao nhiêu năm đã trôi qua, vậy mà ký ức tôi luôn dừng lại rất lâu ở một khoảng thời gian khi còn thơ bé. Đó là những năm tháng được sống trong doanh trại quân đội cùng với cha tôi. Những năm ấy, đất nước trong thời bao cấp, cuộc sống còn khó khăn thiếu thốn mọi bề.

 

Cha đã đem theo tôi trên những nẻo đường ông đóng quân. Những ngày ấy trở thành kỷ niệm luôn ăn sâu vào tâm thức dẫu trí nhớ tôi khi đó còn rất non nớt, chuyện nhớ chuyện quên. Cha tôi lái xe cho thủ trưởng đơn vị, do đặc thù công việc nên ông thường rong ruổi với những chuyến công tác. Khi vắng nhà, cha gửi tôi cho các cô chú trong đơn vị. Tôi cùng với những đứa trẻ trong khu gia binh xếp hàng chờ lấy cơm, đi ngủ và thức dậy cùng tiếng kẻng doanh trại, học tập và sinh hoạt y hệt những chiến sĩ thực thụ. Cùng lứa với tôi có cả vài chục đứa trẻ trong khu gia binh. Đứa thì sống trong khu gia đình với cả bố mẹ, nhưng hầu hết là sống ở dãy nhà tập thể cùng cha giống như tôi. Thời đất nước khó khăn, việc những đứa trẻ con như chúng tôi được nuôi trong doanh trại quân đội có lẽ cũng là chuyện không có gì đặc biệt.

 Minh họa: KIM HƯƠNG
Minh họa: KIM HƯƠNG



Những tháng năm sống cùng cha trong doanh trại quân đội, cha không chỉ là người thầy đầu tiên nắn nót cầm tay dạy cho tôi những con chữ đầu đời, mà còn rất nhiều thói quen tốt khác được hình thành. Tôi còn nhớ mãi lá thư đầu tiên tôi viết về cho mẹ, cha đã bắt tôi viết đi viết lại không biết bao nhiêu lần. Cha chỉ gợi ý, còn để tôi tự viết, nhưng hễ chữ nào không ngay hàng thẳng lối là phải viết lại. Sau này, khi tôi đã lớn lắm thì mẹ cho xem lại bức thư ấy, tôi thực sự “kinh ngạc” về mình, bởi chữ tôi khi ấy đẹp và đều như thể được in ra từ một chiếc khuôn nào đấy.

Cha tôi nấu ăn rất ngon. Tôi không sao quên được hình ảnh ông cặm cụi với cái bếp dầu, ông rang từng nắm đậu xanh thơm giòn, rồi xay thành bột. Mỗi sáng mỗi tối, ông pha một cốc bột đậu xanh thơm phức mát lành rồi dỗ tôi uống, nhẫn nại và tỉ mỉ chẳng khác nào một bà mẹ nuôi con thơ. Những ngày cuối tuần, ông cùng bạn bè ra suối câu cá. Những con cá to nhất bao giờ ông cũng dành để làm ruốc cho tôi ăn dần. Khi tôi tha thẩn chơi bên cạnh thì cha luộc, gỡ từng chút cá, rồi cặm cụi rang khô cất vào chiếc lọ thủy tinh. Giờ nhìn ngắm da dẻ sắc vóc của mình, tôi luôn nghĩ về những ngày cha đã chăm chút nâng niu tôi từng miếng ăn giấc ngủ.

Những cái Tết xa quê, hai cha con tôi ở lại đơn vị. Cha cùng với đồng đội tự gói bánh chưng, bày mâm ngũ quả, trang trí bàn thờ Tết. Mùa xuân phương Nam có những cành mai vàng rực rỡ khiến cha con tôi cũng phần nào nguôi ngoai nỗi nhớ quê nhà. Những mùa xuân khiến tôi khôn lớn, những mùa xuân hoài vọng luôn cựa quậy như những chồi non biêng biếc xanh trong ký ức của tôi.

Cha tôi giờ đã ở tuổi thất thập, thủ trưởng của cha không còn nữa, những đồng đội đồng cam cộng khổ năm nào cũng đã nghỉ hưu. Ông giờ quanh quẩn với con cháu. Có một việc cha rất thích là gặp mặt hội đồng ngũ, những lúc ấy, tôi thấy ông vui tươi hoạt bát, nhìn như trẻ hẳn ra. Thỉnh thoảng ông nhắc lại với tôi về những đồng đội năm xưa. Người tôi vẫn còn nhớ, người tôi đã quên mặt quên tên, nhưng lòng tôi chưa bao giờ thôi biết ơn những tháng năm đầu đời đã tạo cho mình một nền tảng, một xuất phát điểm thật vững vàng.

Nhớ lại những năm tháng bên cha, tôi lại ước được đưa ông về thăm chốn xưa, để gặp lại những tháng ngày khi tôi còn thơ bé.

 

 ĐÀO AN DUYÊN

 

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null