"Người đàn bà điên" ở trại phong Quả Cảm

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Mặc kệ miệng đời với những lời xì xầm phía sau lưng, trong suốt 32 năm qua, người đàn bà ấy vẫn bền chí với ý nguyện của mình. Đó là gắn bó với những người mắc bệnh phong, những người bị xa lánh với chân tay bị ăn cụt. Căn bệnh không thuốc chữa, bị nhiều người chối bỏ, xa lánh ấy trong đôi mắt "người đàn bà điên" của trại phong Quả Cảm cũng chỉ là nỗi đau của cõi thường.
Như nằm tách biệt với xã hội, bệnh viện Phong và Da liễu Bắc Ninh (xã Hòa Long, huyện Yên Phong, Bắc Ninh), hay còn được gọi với cái tên quen thuộc là trại phong Quả Cảm như một ốc đảo cô tịch, chơ vơ và đầy nỗi đau. Phía sau cánh cửa của trại là nhiều cảnh đời, nhiều câu chuyện với bao đau thương và nước mắt của những người sống thiếu đi sự quan tâm của gia đình.
Qua sự giới thiệu, chúng tôi được gặp bà Xuân, người được coi là "linh hồn" của trại phong Quả Cảm. Khác với suy nghĩ trước đó, bà Xuân xuất hiện giống như một phần của trại phong, không tách biệt, không xa lạ với mái tóc rối khô xơ xác được buộc vội cùng bộ quần áo cũ kĩ, tuềnh toàng… 
 
Bà Xuân cùng những bệnh nhân phong.
Ở trại phong này, không ai không biết về bà Xuân, một người phụ nữ quả cảm như chính cái tên của trại này. Nhưng với nhiều người ở bên ngoài cổng trại, bà Xuân lại bị coi như một sự khác biệt, "người đàn bà điên" khiến nhiều người khó hiểu.
Bà Xuân tên thật là Nguyễn Thị Xuân (SN 1957, Quế Võ, Bắc Ninh), theo đạo tôn giáo và tu tại gia. Trước khi gắn bó với trại phong Quả Cảm trong suốt 32 năm, bà từng là giáo viên mầm non tại địa phương nơi mình sinh sống. Bà đến với trại phong giống như một mối lương duyên sắp đặt, vốn dĩ phải thế một cách rất "tình cờ".
"Khi ấy, mình đến nhà thờ Bắc Ninh và được nghe nói tới những người phong, nhưng hồi ấy, họ vẫn gọi là "người hủi". Bản thân mình chỉ nghe chứ không hình dung ra họ như thế nào. Sau đó, mình vô tình đọc một cuốn sách "Lạc quan trên miền thượng", viết về một linh mục công giáo của Pháp, sau khi đến Việt Nam đã lập ra một trại phong ở Di Linh (Lâm Đồng). Mình chợt nghĩ, người ta là người Pháp mà sang Việt Nam giúp người phong, còn mình thì không làm được gì", bà Xuân kể lại.
Nghĩ vậy, bà Xuân liền đi tìm và hỏi thăm được tới trại phong Quả Cảm (Bắc Ninh), nơi sinh sống của rất nhiều người bị phong, căn bệnh bị cả xã hội khi ấy xa lánh, hắt hủi. Năm ấy, bà Xuân vừa tròn 30 tuổi.
Nói về trại phong Quả Cảm thời điểm ấy, trong kí ức của bà Xuân, ấn tượng đầu tiên vẫn còn nguyên vẹn dù đã qua biết bao năm tháng. Ngày hôm ấy là ngày chủ nhật, ở bên trong một căn phòng cấp 4 cũ nát, một ông cụ mắc bệnh phong đã 84 tuổi, quê ở Hà Tây (nay là Hà Nội) đang ốm rất nặng cuối của cuộc đời.
"Lúc đó tôi còn làm giáo viên mầm non nên phải đến chủ nhật tuần sau mới quay lại trại phong. Nhưng ai ngờ, khi tới nơi, cụ ông đó đã vừa qua đời", bà Xuân kể.
Hối tiếc, bàng hoàng và đau đớn, đó là những gì mà bà Xuân cảm nhận. Một lễ tang không thân nhân, không khăn tang hay một tiếng khóc thương người đã khuất. Một người đã ra đi khỏi thế giới một cách lặng lẽ như họ chưa từng tồn tại trên thế gian. Họ chỉ sống trong kí ức của một vài người mắc bệnh phong với chân tay cụt ngủn, cũng không rõ còn sống được bao lâu. Cũng chính họ đem ông lão lên núi chôn cất và để lại một vài nén nhang cho đỡ hiu quạnh.
Bà Xuân bùi ngùi nói: "Lúc ấy mình đã nghĩ, đi dạy mẫu giáo cũng ngày 2 bữa cơm. Lên đây giúp các cụ cũng ngày hai bữa. Cuộc đời chẳng có gì khác nhau nhưng lại có thể giúp đỡ những con người cô độc và khốn khổ như thế này nên đã bỏ nghề dạy trẻ để lên trại phong Quả Cảm".
 
Những bệnh nhân giờ đã có nơi ở tốt hơn.
Quyết định bỏ nghề giáo viên khi ấy dĩ nhiên bị người nhà, bạn bè phản đối một cách kịch liệt. Có nhiều người đều cho rằng bà bị điên nên mới có lựa chọn như vậy.
"Có nhiều người còn dùng những từ rất nặng nề, bảo mình là bị điên. Mình nghĩ, chắc mình cũng điên thật, điên vì thương những bệnh nhân của trại", bà Xuân cười nói.
Có mặt tại trại phong, người phụ nữ vừa qua tuổi 30 và còn chưa lập gia đình, cả ngày tất bật với công việc phục vụ, giúp đỡ những bệnh nhân của trại, từ lau nhà, giặt giũ quần áo cho đến tắm rửa. Khi đó, trong trại phong quả cảm đang có gần 300 bệnh nhân nên công việc thường nhật ấy đã cuốn theo bà suốt cả một ngày dài, không còn thời gian mà làm việc khác.
Từ bỏ một công việc "sạch sẽ", không có nhiều vất vả như nghề giáo viên để làm một công việc giống như tạp vụ. Hẳn khi đó, việc nhiều người cho rằng bà Xuân là "người đàn bà điên" cũng là lẽ thường. Ngay chính những người có mặt trong trại phong Quả Cảm cũng nghi ngờ về sự xuất hiện, về lòng tốt kì lạ của bà. Bởi công việc mà bà Xuân đang làm ít ai muốn làm.
Nhưng sau một năm dài làm việc không ngần ngại, sự nghi ngờ bị đẩy lùi về phía sau bởi tấm chân tình của người phụ nữ không gia đình ấy. Thấy bà Xuân làm việc không màng chút lợi ích nào cho bản thân mình, giám đốc trại phong khi ấy đã gọi bà lên đề nghị: "Nếu cô không sợ bệnh thì hãy đi học lấy bằng y tá về, chúng tôi sẽ nhận làm nhân viên".
Năm 1988, bà Xuân vào trại phong Quy Hòa (Bình Định) để học làm y tá. Kết thúc khóa học, bà làm đơn xin làm nhân viên của trại phong Quả Cảm. Thế nhưng, Sở Y tế Hà Bắc (tên gọi 2 tỉnh Bắc Ninh và Bắc Giang hiện nay) chưa chấp nhận ngay vì nghi ngờ trước sự chuyển việc kì lạ của bà Xuân.
 
Gian nhà cấp 4 nơi bà Xuân làm việc.
"Quan niệm về người bị bệnh phong khi đó còn nặng nề. Chẳng ai nghĩ sẽ có người tình nguyện đi vào "trại hủi" làm việc cả. Do đó, họ phải điều tra xem mình là người như thế nào, có mục đích gì trước khi tiếp nhận. Và mãi đến ngày 4-3-1992, tôi mới chính thức trở thành y tá của trại phong Quả Cảm", bà Xuân giải thích.
Là một y tá chính thức của trại phong, ngoài công việc chăm sóc bệnh nhân, bà Xuân lại có thêm công việc mới, đó là phát thuốc cho người bệnh. Chứng kiến cảnh những người tàn tật đi lại khó khăn, phải bò lê trên đường, bà Xuân lại nảy ra ý tưởng phải hỗ trợ họ có những đôi bàn tay, bàn chân mới.
Nghĩ là làm, đến tháng 10-1992, bà xin đi học làm chân giả tại Bình Dương và sau đó trở về trại phong, được sự hỗ trợ để thành lập Phòng Chức năng chỉnh hình - nơi chuyên làm các dụng cụ để hỗ trợ những đôi bàn tay, bàn chân bị ăn mòn, co quắp. Kể từ đó, những bệnh nhân phong có những chiếc chân giả, những chiếc xe đẩy hỗ trợ đi lại, thay vì việc phải dùng những chiếc xô cũ như trước để đi lại, khiến da thịt trầy xước và đau đớn.
Đến năm 2012, sau 25 năm làm việc, "người đàn bà điên" năm nào đã đến tuổi nghỉ hưu. Thấy mình vẫn còn sức khỏe, vẫn còn có nguyện vọng giúp đỡ các bệnh nhân cùng khổ, bà Xuân lại xin được ở lại làm việc tại trại phong Quả Cảm.
Đáp lại nguyện vọng của bà, Sở Y tế Bắc Ninh tiếp tục ký hợp đồng sau hưu hàng năm để bà làm việc tại phòng phục hồi chức năng, giúp đỡ các cụ già trong mọi sinh hoạt hàng ngày. Việc tiếp tục ở lại làm việc tại trại phong của bà Xuân một lần nữa bị nhiều người quen biết cho là quyết định kì lạ, của người điên. Nghe đến đó, bà Xuân chỉ cười vì đã mang tiếng người điên, đã một lần điên thì đâu sợ những lời nói nặng nề đó.
Không chỉ giúp đỡ người bệnh phong trong việc điều trị và chăm sóc sức khỏe, bà Xuân còn là người đã đứng ra tổ chức và kêu gọi sự giúp đỡ, quan tâm của cộng đồng với nhóm người yếu thế này. Sự chân tình của bà đã giúp nhiều "Mạnh Thường Quân tìm về với bệnh nhân phong.
Bên cạnh việc cải thiện từng bữa cơm, manh áo mới, bà Xuân còn làm cầu nối để giúp cho nhiều bệnh nhân phong có thể tái hòa nhập cộng đồng. Những đồng vốn làm ăn, những căn nhà nhỏ dựng lên… giúp nhiều gia đình được vực dậy từ hoàn cảnh suy sụp, bi đát. Nhiều người con của các cặp bố mẹ mắc bệnh phong đã trưởng thành, trở thành giáo viên, bác sĩ…
Có người trêu bà Xuân là "tỷ phú không tiền", bà Xuân chỉ cười: "Mình đi ăn mày người giàu để giúp cho người nghèo. Bản thân mình chẳng màng chút gì nhưng luôn cảm thấy vui và hạnh phúc".
Đinh Hiền (Cảnh sát toàn cầu Online)

Có thể bạn quan tâm

Lưu giữ ký ức thời hoa lửa bằng công nghệ

Lưu giữ ký ức thời hoa lửa bằng công nghệ

(GLO)- Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ. Những người trực tiếp đi qua những năm tháng khốc liệt ấy, nay đều đã ở tuổi xế chiều. Nhưng thời gian không chờ đợi ai. Khi những nhân chứng dần vắng bóng, cũng là lúc nhiều mảnh ghép ký ức về lịch sử dân tộc không còn cơ hội được kể lại.

Lộ Diêu vươn mình từ gian khó

Lộ Diêu vươn mình từ gian khó

(GLO)- Trước đây, Lộ Diêu (phường Hoài Nhơn Đông) như một thế giới tách biệt với bên ngoài. Ðặc trưng địa hình và cuộc sống của người dân nơi đây được đúc kết qua câu: “Lộ Diêu một biển ba đèo - Gian nan đã vượt, khó nghèo đã qua”.

Làng xưa nay đã đổi thay

Làng xưa nay đã đổi thay

(GLO)- Sau khi về định cư ở vùng đất mới, cuộc sống của người dân 4 làng Plei Pông, Kinh Pêng, Plei Trớ và Plei Hek thuộc xã Chư A Thai (là các làng căn cứ cách mạng trong 2 cuộc kháng chiến chống Pháp và Mỹ, còn gọi là 4 làng Ðồn) đã có nhiều đổi thay rõ nét.

Mang con dấu đến bản

Mang con dấu đến bản

Hai đứa con đã 15 và 13 tuổi, nhưng lần đầu tiên, vợ chồng anh Moong Văn Phong mới đi làm khai sinh cho con khi Trung tâm Phục vụ hành chính công xã Nhôn Mai (Nghệ An) mang con dấu đến tận bản để làm thủ tục cho dân.

Những dáng lính vùng biên

Những dáng lính vùng biên

(GLO)- Tôi gặp những người lính trên những chuyến tàu tuần tra ngoài khơi xa, giữa những hải trình dọc dài duyên hải đồng hành, làm chỗ dựa bảo vệ ngư dân và giữ gìn an ninh trật tự trên biển quê hương; gặp họ giữa những vùng biên giới Campuchia heo hút đầy nắng gió.

Ruổi rong đời chăn vịt

Ruổi rong đời chăn vịt

(GLO)- Sau mỗi mùa gặt, những cánh đồng lúa ở các xã An Lương, An Hòa, An Vinh, Tuy Phước… lại rộn ràng bởi đàn vịt hàng nghìn con tìm về kiếm ăn. Gắn với đàn vịt, những người chăn vịt miệt mài rong ruổi qua nhiều cánh đồng, lấy mùa gặt làm nhịp mưu sinh.

Trầm tích sông Ba

Trầm tích sông Ba

(GLO)- Sông Ba đoạn qua xã Ia Dreh (tỉnh Gia Lai) mùa khô, vài con thuyền đánh cá nằm gối đầu nghỉ ngơi trên những doi cát. Chiều xuống, từ những bến sông, người dân vẫn ra tắm mát dù nước cạn tới mức có thể lội ra giữa dòng.

Nửa đời tìm cha, một đời lưu giữ ký ức

Nửa đời tìm cha, một đời lưu giữ ký ức

(GLO)- Hơn nửa thế kỷ sau chiến tranh, cựu chiến binh Trần Duy Đức vẫn lặng lẽ đi tìm những mảnh ghép của quá khứ. Từ hành trình tìm lại hình bóng người cha liệt sĩ, ông dành cả cuộc đời sưu tầm, ghi chép và lưu giữ lịch sử quê hương cùng những câu chuyện về những con người đã làm nên lịch sử.

Cạm bẫy ma tuý mới "pod chill" - Bài 2: Từ thuốc gây mê y khoa đến bẫy ma túy núp bóng pod chill

Cạm bẫy ma tuý mới "pod chill" - Bài 2: Từ thuốc gây mê y khoa đến bẫy ma túy núp bóng pod chill

Cầm trên tay chiếc “pod chill” nhỏ gọn, tỏa ra mùi hương trái cây ngọt ngào, nhiều bạn trẻ hồn nhiên nghĩ rằng mình chỉ đang dùng một sản phẩm giải trí thời thượng. Nhưng đằng sau làn khói thơm ấy lại là Etomidate - một hoạt chất gây mê y học bị giới tội phạm “biến tướng” thành ma túy nguy hiểm.

Những dấu vết bí ẩn ven sông Ba

Những dấu vết bí ẩn ven sông Ba

(GLO)- Men theo bờ sông Ba đoạn chảy qua buôn Tơnia (xã Ia Rsai, tỉnh Gia Lai), khi nắng cuối ngày hắt những tia vàng lấp lánh trên mặt nước, chúng tôi bắt gặp những vật thể lạ nhô lên khỏi lớp đất sét. 

Chị Djen giới thiệu những chùm răng rẽl vừa thu hái

Theo mùa răng rẽl

(GLO)- Mưa như trút nước xuống những cánh rừng ở xã Ðăk Sơmei sau nhiều tháng nắng khô khốc. Những cung đường rừng trơn như đổ mỡ, loang lổ vệt bánh xe máy trượt ngang. Thỉnh thoảng, giữa nền đường đỏ quạch sót lại vài chùm răng rẽl xanh mướt rơi vãi, dấu vết của những chuyến trở về từ rừng.

Ký ức không phai của nữ Anh hùng Kpă Ó

Ký ức không phai của nữ Anh hùng Kpă Ó

(GLO)- Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ nhưng trong ngôi nhà nhỏ ở làng Bạc 1 (xã Chư Prông, tỉnh Gia Lai), ký ức về một thời hoa lửa vẫn vẹn nguyên qua từng câu chuyện của bà Kpă Ó - nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân duy nhất ở khu vực phía Tây tỉnh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.

null