Nghĩ ở làng Mực

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Ngay cổng vào UBND huyện Nam Giang, phía bên phải, có con đường thấp nhỏ, đó là lối dẫn vào thôn (làng) Mực thuộc thị trấn Thạnh Mỹ.

Đường vào thôn Mực. Ảnh: T.V
Đường vào thôn Mực. Ảnh: T.V



Căn cớ ám tôi phải một lần tới đây, bởi do cái truyện của ông Nguyễn Chí Trung có anh Nhất du kích bắn rơi máy bay Mỹ bằng một phát súng trường vào năm 1963.

Cũng nói thiệt, tôi thích đoạn trả lời phỏng vấn của ông Trung trên báo Quê Hương tháng 8.2012 nói nguyên do có truyện ngắn Bức thư làng Mực chứ không phải thích cái truyện đó, nói về anh Nhất thế này: “Con người ấy, lâu nay lẩn khuất không ai biết tên, biết mặt, tâm hồn chất phác, sự căm thù quân giặc thăm thẳm như đống than hồng vùi tro, âm ỉ mãi, tôi chưa thể hiểu thấu.

Quê hương anh không gần dòng A Vương lắm đâu, nhưng dòng A Vương lấp lóa chảy dưới vòm trời ngày nắng lại là tiếng gọi róc rách mà vang động trong mỗi con người ở miền núi phía tây Quảng Nam. Không diễm phúc nào hơn đối với đời viết khi biết được một con người như thế”…

1. Rồi tôi cũng tìm ra được vợ con ông Pơ Loong Nhập - là anh Nhất trong truyện đó. Chị Pơ Loong Phí - con gái ông đang ở nhà, khi tôi tìm hai người con trai nhưng họ đã lên rẫy. “Hình như ông già mất năm 1994 - 1995 chi đó, em không biết, không nhớ được chi hết, lúc đó còn nhỏ mà” - chị cười - “có báo tử đâu, cũng chẳng cúng giỗ như người Kinh”. “Em bao nhiêu tuổi?”. “37”. “Có mấy đứa con?”. “4”. “Sao không đi làm?”. “Không ai ngó con”.

Tám giờ sáng, nắng đã gắt trên ngọn keo và những cây sao đen già. Ngay đầu dốc vào cổng thôn, trong cái chòi nứa, 6 người phụ nữ đang túm lại cười nói. “Chồng em đi làm rẫy, phụ hồ, đụng chi  làm nấy”. “Hộ nghèo hay không ?”. “Nghèo chứ”. “Làm được bao nhiêu rẫy?”. “Có ít thôi”. Đôi mắt thản nhiên vốn cố hữu của người miền núi, thoắt bỗng khác đi, cộm lên nỗi bực dọc: “Đó, vườn cỏ mọc lút, có rau bắp chi được đâu, bò phá hết”.

Nạn trâu bò thả rông phá hết rẫy, vườn nhà dân ở thôn Mực nói miết bao năm rồi, ai nói cứ nói, bò đi cứ đi. “Sao không chặn được?”. Ông A Rất Then - Bí thư chi bộ thôn ngồi cạnh tôi e hèm: “Tháng nào chi bộ cũng họp, nói miết, tuyên truyền, đưa lên tới huyện mà có tìm được giải pháp đâu”. Giải pháp ở người chứ bò có cần biết chi. “Đâu chỉ bò, trâu bò thôn Mực đâu anh” - ông Then phân trần - “các thôn cũng thả về đây”.


 

Những người già thôn Mực với công việc mưu sinh. Ảnh: T.V
Những người già thôn Mực với công việc mưu sinh. Ảnh: T.V


“Không làm được chi  hết” - chị Phí nói - “đất của mình, tiền, đồ ăn ở đó mà chịu đói cũng vì trâu bò. Không có khu đất lớn để làm trại lớn. Muốn làm thì phải có hàng rào lưới B40 mà mình không có tiền”. “Thôn có bao nhiêu hộ nghèo?”. “23/147 hộ” - ông Then trả lời.

“Những hộ kia làm chi mà thoát nghèo?”. “Họ đăng ký thoát, đi làm lung tung, thoát nghèo nhưng không bền vững”. “Là thôn của thị trấn, có hưởng lợi chi nhiều so với thôn khác ở xã khác không?”. “Thì cũng chương trình dự án”. “Cái này chỗ nào cũng có”. Nghe tôi cãi lại, ông Then ngồi im.

“Chị em muốn đi làm phụ cho chồng cũng khó vì không ai trông con” - ông nói - “trước đây có tổ trồng nấm do được tài trợ, nhưng vốn ít, phôi ít, thu nhập thấp, nên chỉ còn được vài hộ. Nhu cầu mua thì nhiều nhưng không có vốn để làm”. “Vùng cao được ưu tiên hơn đây” - chị Phí lên tiếng - “họ là biên giới nên được đủ thứ, ở đây chẳng có chi”.

Ông Then tiếp: “Mấy năm trước, bà con nói ăn tết ớt là đủ sướng, tức là vườn rẫy không bị trâu bò phá, tới tết, chỉ cần bán ớt là đủ sắm sửa, còn rau, bí, bắp, chuối nữa, có thiếu chi. Chừ thì ít lắm rồi, chỉ mấy bà già chiều ra đường bán. Nói rứa chứ đời sống đỡ hơn trước, nhà xây, hố xí nhiều hơn…”. Ngồi đối diện, chị Phí thở dài…

Khổ vì trâu bò. Một người ở làng thanh niên lập nghiệp Thạnh Mỹ nói “anh viết được, đánh động được, có hiệu quả, dẫn tới chặn được nạn trâu bỏ thả rông ở thôn Mực, dân làng cúng anh con heo to!”.

Nói như vậy để thấy ngậm ngùi là dân la trời, khổ sở, bó tay như con thú trúng bẫy dính thò vì trâu bò. Tập quán chăn thả lung tung, lang thang như dân du mục lâu nay ở đây khiến canh tác nương rẫy của dân thất bại hoàn toàn. Tôi nghĩ, ủa, vai trò già làng trưởng bản, chính quyền ở đâu?

Dùng luật tục của làng, ai để trâu bò lung tung, phá đồ người khác, là phạt chủ, thậm chí bắt nhốt trâu bò luôn, bắt đền, căng hơn nữa là công an vào cuộc, phạt hành chính. Không làm mạnh chứ không phải không làm được.

Anh A Rất Bước ở làng thanh niên lập nghiệp Thạnh Mỹ nói, rằng làm đâu có khó mà khó ở chỗ có chịu quyết liệt làm không, bởi trâu bò có chủ, phá hoại hoa màu người khác thì chủ phải chịu, chứ nói mà không làm, thì kêu ca làm chi cho mệt…

 

Chị Phí con ông Nhập: “Rẫy, vườn bỏ hoang, trâu bò phá hết”. Ảnh: T.V
Chị Phí con ông Nhập: “Rẫy, vườn bỏ hoang, trâu bò phá hết”. Ảnh: T.V


2. Làng Mực nằm trọn ở thung lũng, có hai lối vào. Giờ đã có đường Trường Sơn Đông, nên càng dễ đi. Chiếc trực thăng Mỹ bất ngờ bị anh thanh niên Pơ Loong Nhập bắn một phát bốc cháy, chuyện đã mù tít xa xôi rồi, may lắm là nhắc ai đó nhớ khi nó đi vào văn thơ.

Vợ ông Nhập - bà A Rất Thị Ranh cũng không nhớ. “Lúc đó mế còn nhỏ, chạy giặc lên vùng cao mà”. Bà cười móm mém. 80 tuổi, một đời còng lưng trên  rẫy và đàn con sinh 9 chết 4, giờ bà như cây sả đã héo khô; ba cái vòng đeo cổ, một cái bằng bạc, hai cái mã não, may là còn lấp ló chút đỉnh lại tương phản gay gắt với gương mặt như khe suối chồng lên nhau trong nắng chiều sắp tàn sau núi.

“Mế không nhớ ông chết năm mô, có biết chữ mô mà, mồ côi cha mẹ từ nhỏ, không có anh chị em, mế sống nhờ anh em. Hồi ông còn sống, họ cho tiền dịp chi đó, được 20 ngàn đồng…”.

Từng lời bà như giọt mưa lất phất hiếm hoi ập đến ngoài sân, rơi xuống phiến đá nung đỏ cháy không kịp bốc hơi, kèm nụ cười không thành tiếng. Con dâu bà đứng cạnh nói chuyện bằng tiếng Cơ Tu với mẹ, lát sau tôi được phiên dịch lại là, hồi đó, có anh sĩ quan quân đội đến hỏi công lao, lấy hết giấy tờ về ông Nhập, nói sẽ làm chính sách, nhưng biệt tăm luôn…

Con trai bà là Pơ Loong Phơi - đội viên của làng. Phơi đi vắng. Bà ở chung với con đầu, nhưng xuống làng thanh niên lập nghiệp Thạnh Mỹ chăm cháu. Bà lặp lại: “Ừ, có nghe ông bắn máy bay, lúc đó chưa cưới mà, mế cũng không có hưởng chính sách người cao tuổi, giấy tờ làm rồi mà chưa thấy”.

Hóa ra, ông Nhập cũng là tay… ghê gớm. Đời vợ trước có 7 đứa con, chết hết, bà chết, ông lấy bà Ranh là em ruột vợ. “Mế không ưng ông, nhưng hết thế rồi…” - bà buông lời, như kể chuyện của ai đó.

Hai đứa cháu nội quấn lấy bà. 10 đến 15 năm nữa, nó là thế hệ thanh niên của làng. Chuyện về ông nội, không biết có ai kể cho nó nghe không. Hãy thừa nhận, rằng lớp trẻ bây giờ không quan tâm nhiều chuyện hôm qua và cũng đừng ép nó phải biết, bởi mọi thứ sẽ trôi tuột nếu hiện tại không khiến nó thích thú, hạnh phúc.

Ông A Rất Then nói, thanh niên đi làm ở Hòa Khánh, đứa thì ở nhà phụ hồ, không có chuyện chi thì ngồi nhà chơi. Bà Ranh cứ lặp lại lẩm nhẩm mế không biết chữ, mồ côi mà, như giai điệu cô quạnh tấu lên xót đắng. Bao lớp người đã quên mình đi dưới tán lá rừng, nhưng chắc chắn đến lớp trẻ hiện tại, nó chẳng chịu cái cổng làng phong kín đời mình.

15h30, tôi ra đường 14B ngay trước cổng UBND huyện Nam Giang, gần 10 người phụ nữ tuổi gần hoặc như bà Ranh xếp hàng ngang dọc đường bán vài ba lon ớt, vài bó rau dớn, lá giang, trái thơm, mỗi thứ 10 ngàn đồng, kết quả của một ngày con cháu hoặc chính họ lội rẫy, vượt núi kiếm tìm, mà họ than rằng nắng kinh quá rau chết hết.

Chẳng có ai trẻ trong dãy người trật tự ngồi và im lặng, không mời chào bán mua. Tôi tìm không ra cái nghĩa Mực ở đây là chi, khi bất kỳ tên làng nóc nào ở miền núi đều được sinh ra từ một câu chuyện chi đó, chứ không thể chiết tự và tán là tối, là im lặng, là… Tin mới nhất tôi có được, là có một công ty may đang tuyển người ở thị trấn…

https://baoquangnam.vn/phong-su-ky-su/nghi-o-lang-muc-129059.html
 

Theo TRUNG VIỆT (QNO)

 

Có thể bạn quan tâm

Mùa săn kiến vàng

Mùa săn kiến vàng ở cao nguyên Gia Lai

(GLO)- Khi mùa khô phủ nắng lên những cánh rừng phía Tây Gia Lai, người Jrai bước vào mùa săn kiến vàng. Hành trình tìm kiếm những tổ kiến tuy nhọc nhằn nhưng cũng thú vị, thể hiện sự gắn bó giữa đồng bào dân tộc thiểu số với thiên nhiên từ xưa đến nay.

Ngày mới bên sông Pô Cô

E-magazine Ngày mới bên sông Pô Cô

(GLO)- Sớm mai ở Ia Krái, dòng Pô Cô uốn lượn như dải lụa bạc giữa mênh mông cây cối. Nước sông lăn tăn, gợn sóng nhỏ vỗ vào bãi cát vàng, len qua vườn rẫy, tạo thành một bản hòa ca của thiên nhiên và con người.

Giữ cây thuốc quý giữa đại ngàn An Toàn

Giữ cây thuốc quý giữa đại ngàn An Toàn

(GLO)- Tự xa xưa người Bahnar ở đại ngàn An Toàn (tỉnh Gia Lai) đã biết sử dụng nhiều loài cây rừng để làm thuốc chữa bệnh. Kinh nghiệm được chắt lọc qua nhiều thế hệ, không chỉ chăm sóc sức khỏe cộng đồng mà còn thể hiện sự am hiểu sâu sắc về tự nhiên, góp phần gìn giữ giá trị y học dân gian.

Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ cuối: Xây dựng thế trận lòng dân- tường lửa ngăn tà đạo

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ cuối: Xây dựng thế trận lòng dân- tường lửa ngăn tà đạo

(GLO)- Ba đối tượng cốt cán cuối cùng của tà đạo “Hà Mòn” bị bắt giữ tại khu vực núi Jơ Mông (giáp ranh xã Hra và xã Lơ Pang) vào ngày 19-3-2020 đã đánh dấu bước ngoặt quan trọng, khép lại hành trình đấu tranh kéo dài hơn một thập kỷ.

'Sói biển' Lý Sơn và hành trình nối biển ra Hoàng Sa

'Sói biển' Lý Sơn và hành trình nối biển ra Hoàng Sa

Ở đặc khu Lý Sơn (Quảng Ngãi), lão ngư Dương Minh Thạnh được nhiều ngư dân gọi là “lão ngư Hoàng Sa” bởi có công “nối biển” Lý Sơn ra quần đảo Hoàng Sa. Ông còn được mệnh danh là “sói biển” Lý Sơn, bởi sức vươn khơi dẻo dai, từng 5 lần thoát chết thần kỳ giữa bão biển.

Thúng chai lên phố

Thúng chai lên phố

Nghề đan thuyền thúng bằng tre (thúng chai) dùng để đi biển đánh bắt hải sản sau hàng trăm năm giờ đang dần mai một. Những ngư dân miền Trung vẫn âm thầm bám nghề bằng tình yêu mưa nắng đời người, và ngày càng nhiều những chiếc thúng chai rời biển về phố làm du lịch.

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

(GLO)- Trên vùng biên Ia O (tỉnh Gia Lai), dòng Pô Cô vừa là ranh giới tự nhiên, vừa là nhịp cầu kết nối lương duyên. Từ những lần qua lại thăm thân, dự lễ hội, nhiều mối tình nảy nở, hình thành nên những mái ấm xuyên biên giới bình dị, bền bỉ, góp phần dệt nên diện mạo riêng nơi phên giậu Tổ quốc.

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Giữa miền biên viễn phía tây Gia Lai, trên dòng Pô Kô hùng vĩ, hàng chục gia đình từ Tây Nam bộ tìm đến lập nghiệp, dựng nên những căn nhà nổi chông chênh giữa sóng nước. Cuộc mưu sinh lặng lẽ thể hiện nghị lực của con người, ý chí bám trụ và khát vọng sống chan hòa cùng sông nước.

Bấp bênh xóm chài vùng biên

Bấp bênh xóm chài vùng biên

(GLO)- Xóm chài trên mặt hồ thủy điện Sê San (làng Tăng, xã Ia O) hiện có 17 hộ với 58 nhân khẩu, đến từ các tỉnh ở miền Đông Nam Bộ và Tây Nam Bộ. Không đất ở, thiếu giấy tờ tùy thân, họ tự dựng nhà bè, bám lấy con nước để mưu sinh.

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Giữa vùng lõi của Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng, nơi núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành và rừng già nối tiếp đến tận biên Việt - Lào, có một lễ hội mà mỗi nhịp trống vang lên dường như làm nghiêng ngả cả đại ngàn: Lễ hội Đập trống của người Ma Coong.

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

Giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, nơi mây trắng quấn quýt những đỉnh núi của vùng cao Đà Nẵng, có một cánh rừng không chỉ xanh bởi lá, mà còn xanh bởi ký ức. Người dân gọi đó là 'rừng bác Năm Công'.

Cán bộ trại giam động viên, chia sẻ với phạm nhân.

Tình người sau cánh cổng trại giam

(GLO)- Từ những câu chuyện rất thật của người trong cuộc, có thể thấy tính nhân văn trong công tác giáo dục, cải tạo phạm nhân tại Trại tạm giam số 1, Công an tỉnh Gia Lai. Đó là nơi cán bộ, chiến sĩ đang kiên trì cảm hóa những người lầm lỗi bằng trách nhiệm và lòng nhân ái.

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

(GLO)- “Chuyện giặc Pháp xâm lăng ngang ngược, xin ra lịnh cho người có đạo giúp nước lập công, ai phản nghịch sẽ giết cả họ. Kẻ có đạo dù có thịt nát xương tan cũng cố báo đền ơn nước, quyết chẳng hai lòng”.

null