Mùa đông không lạnh

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Chần chừ mãi, cuối cùng Dịu cũng đồng ý đưa anh về ra mắt gia đình. Đó là một ngày đầu đông nhuốm lạnh. Anh kể, trước khi gặp Dịu, tình cờ có đôi chim sẻ về làm tổ dưới mái hiên đối diện ô cửa sổ phòng làm việc của anh. Ba mươi năm đi qua trong cuộc đời, anh chưa từng chú ý tới một đôi chim làm tổ. Thế mà giờ đây, mỗi sáng anh lại có thể bỏ ra một thời gian đáng kể để dùng ống nhòm ngắm đôi chim âu yếm gom góp từng cọng lá vàng khô. Mỗi lần gặp Dịu, gương mặt tròn tròn, có phần nũng nịu như trẻ con của cô lại khiến anh không thôi mơ ước, mơ tới một ngày được ríu ran như đôi sẻ kia…

Bốn năm yêu nhau. Thời gian khá đủ để tìm hiểu và quyết định về một cuộc hôn nhân ở tuổi ngoài ba mươi. Dù chỉ còn chừng mười lăm phút nữa sẽ về đến nhà, Dịu vẫn tỏ ra bồn chồn. Hai hàng hoa xuyến chi nở rộ giữa những cành lá xanh mướt chạy chen giữa bờ ruộng và con đường đang làm dở, chỗ lồi chỗ lõm. Khi anh chú ý tất cả những điều ấy thì Dịu vẫn mải mê nghĩ gì đó vô định. Vẻ mặt căng thẳng và âu lo vẫn có nét trẻ con khiến anh vừa thấy thương, vừa giận, vừa buồn cười. Có lẽ tìm khắp trái đất chẳng có ai như Dịu, người yêu phải năn nỉ, thuyết phục mãi mới cho về quê.

Mẹ Dịu là người phụ nữ tần tảo, cuộc đời bà chỉ gắn với đồng ruộng. Bố em bình thường cũng hiền lành, nhưng khi rượu vào thì rượu có thể làm tất cả mọi việc, kể cả đánh vợ đạp con. Mẹ thường xuyên bị bầm tím mặt mày, còn Dịu vào bệnh viện cũng đã dăm lần vì dám xông vào can ngăn bố đánh mẹ. Trong nhà còn có một người đàn bà nữa là cô Hoa, vợ hai của bố. Vài lần tình cờ không ngủ được, Dịu thấy mẹ nằm thở dài, còn dưới bếp thì có những tiếng động lạ. Họ cứ sống thầm lặng như thế bên nhau suốt gần hai mươi năm nay… Mẹ Dịu đã thôi không thở dài, thôi không khóc nhưng Dịu thì vẫn luôn bị ám ảnh. Khi nghe cô kể những điều ấy, anh thấy nhói đau.

Minh họa: KIM HƯƠNG
Minh họa: KIM HƯƠNG

*

*      *



Dường như Dịu phải khó khăn lắm mới giữ được vẻ bình thản trên gương mặt. Nụ cười của cô tắt ngấm khi vừa bước chân tới cổng nhà, một giọng cười sảng hồn vọng ra. Dịu thở dài: “Chắc bố em lại say. Hay mình quay lại?”. Anh ôm vai Dịu trấn an, chẳng lẽ yêu em đến vậy mà anh không vào nhà chỉ vì bố say hay sao?

Trước mặt anh và Dịu, người đàn ông ngoài 50 đang lõa lồ chơi trò trồng cây chuối trong nhà. Ông đi lại bằng hai tay liêu xiêu, chực bổ nhào, chốc chốc lại ré lên cười. Cách đó vài mét, trên chiếc ghế gỗ màu đen sờn, người đàn bà còn chút ít nhan sắc mặt không rõ buồn vui ngồi ôm bộ quần áo. Bà phân bua:

- Cô… cô nói bố con mặc đồ mà ông ấy không chịu mặc. Mẹ đi làm đồng từ sáng sớm… Bố con say quá…

- Em đã nói rồi, mình quay lại đi anh…

- Kìa em…

- Anh không đi, em đi…

Dịu lao đi, vẻ mặt có lẽ chưa bao giờ đau đớn hơn thế. Anh đứng lại, chết trân giữa cái nhìn bất lực của người đàn bà và tiếng cười ré của người đàn ông trong cơn say lịm.

Anh trở lại những con đường cũ và quán cà phê Phong Nguyệt kiếm tìm. Cả khu trọ của Dịu. Vậy mà nhiều lần đi lại, anh vẫn không thể tìm được cô. Lũ chim sẻ bên hiên nhà cũng đã bay mất từ lúc nào, chỉ còn những chiếc tổ xác xơ vì mưa nắng.

Dịu mất tăm như hoàn toàn xa lạ với anh.

Sau những tìm kiếm vô vọng, anh thật khó khăn để tập làm quen với cuộc sống không có Dịu. Anh thờ ơ đi qua những buổi chiều chỉ công việc hối hả. Thờ ơ khi bố mẹ, bạn bè nhắc nhở đã đến tuổi lập gia đình. Nhưng rồi anh cũng lấy vợ bởi không ai có thể chịu nổi sự đợi chờ trong vô vọng. Đôi khi anh nhìn vợ vô tư mà thấy xót xa. Cô luôn tin anh chỉ có tình yêu tuyệt đối dành cho gia đình dù trong anh luôn là một góc khuất sâu thẳm.

 

*

*      *


Sang đông, khi anh dường như đã không còn trông ngóng những đàn chim quay lại, không còn qua quán Phong Nguyệt ngồi cà phê một mình và đi hàng trăm lần trên con đường cũ thì Dịu bỗng hiện diện trước mặt anh, thật tình cờ, trong một quán cà phê. Dịu ngồi một mình, trên tay cầm tờ báo đang lật mở nhưng mắt lại nhìn bình hoa cúc tím trên bàn, buồn tênh.

Anh bước vội về phía Dịu, cảm giác chỉ chậm một bước chân thôi, cô có thể biến mất.

- Sao anh biết em ở đây?

- Em ở đâu anh cũng có thể tìm ra.

Dịu mỉm cười. Nụ cười ấy đủ để anh thấy như chưa từng có bốn năm xa cách, như chưa từng có vết xước sâu và dài trong anh. Anh cảm giác tim mình đang nhảy nhót theo điệu flamenco từ chiếc máy nghe nhạc cổ trong quán. Bỗng chốc, thật nhanh, điệu flamenco khiến anh cảm thấy trái tim mình quặn lại khi gặp Dịu trong hoàn cảnh này.

- Em ở đâu suốt bốn năm qua?

- Em qua Úc du học…

Trong khoảng thời gian ấy, Dịu tưởng mình đã quên được anh. Cô đinh ninh rằng thời gian và khoảng cách sẽ làm mờ đi những nỗi đau. Khi đã trưởng thành hơn, Dịu mới thấy mình ngu dại, sao phải chạy trốn tình yêu cho dù với bất cứ lý do gì.

- Em vẫn chưa lập gia đình ư?

- Vâng.

Khi cô nói điều ấy, nhẹ bẫng, anh thấy bàn tay phải của mình trở nên thừa thãi. Chiếc nhẫn cưới chợt cồm cộm trên tay. Anh đút tay vội vào túi. Dịu hồn nhiên nói cười, hồn nhiên tin rằng anh cũng như mình. Anh chẳng thể làm gì khác hơn là khó khăn dùng ngón cái đẩy chiếc nhẫn lọt thỏm vào túi quần.

Anh vốn rất ghét sự dối trá nhưng lại dễ dàng thỏa hiệp với sự dối lòng mỗi khi đến với Dịu. Từ khi gặp lại, anh thường rút chiếc nhẫn cưới cất trong ví trước khi đến nơi hò hẹn. Anh sống lại những cảm xúc của mối tình đầu. Mỗi lần nghĩ tới Dịu, anh chợt thôn thốn trong lòng khi nhớ đến vợ con, cảm thấy không dễ dứt khoát đi về một phía nào. Tình cảm có lẽ là thứ duy nhất không thể cân đo đong đếm.


 

*

*      *


Sinh nhật của anh kề ngày Noel. Bỏ qua đề nghị đưa con đi chơi cùng vợ, anh khấp khởi đến quán cà phê cùng Dịu. Cô gửi anh hộp quà với lời đề nghị: “Anh sẽ mở khi em đã về, nhé?”.

Nói rồi Dịu nhìn anh buồn rười rượi. Trên bàn, lọ hoa cúc tím dường như nhuốm màu úa tàn.

Món quà cô để lại cho anh là chiếc khăn quàng cổ ấm áp. Cùng với món quà là tấm thiệp có những nụ cúc tím chúm chím do Dịu tự tay làm với những lời chia sẻ: “Chúng mình đừng dối nhau nữa, anh ạ. Em quả thực không muốn tin rằng anh đã có gia đình. Em chẳng trách anh, chỉ buồn thôi, vì có lỗi của mình trong đó. Em đã lừa dối anh, vờ như không biết anh có vợ, có con. Cũng là cách em dối lòng để được gần gũi anh. Nhưng chẳng ai làm vậy mà thanh thản được. Em luôn bị ám ảnh bởi quá khứ về gia đình mình. Một người đàn ông và hai người đàn bà. Em từng trách bố, trách cô Hoa không biết lễ nghĩa, trách mẹ quá nhường nhịn, chịu đựng… Chỉ khi biết yêu em mới hiểu rằng chẳng ai có lỗi. Em mong anh có thể hạnh phúc khi dẫn vợ đi trên những con đường mình từng đi, dẫn chị ấy vào đây cùng nghe điệu flamenco mình cùng yêu thích. Em mong khi gặp lại, em có thể chấp nhận rằng chúng ta đã không còn là những kẻ yêu nhau”.

Điện thoại của cô gái ấy lại ngắt liên lạc. Nhưng lúc này, anh không còn cố công tìm kiếm. Thi thoảng, ở một góc quán cà phê quen thuộc, anh ngồi cùng vợ, nghe trái tim mình rộn rã và thanh bình gõ nhịp flamenco…  

 

Võ Thu Hương 

 

Có thể bạn quan tâm

Gương mặt thơ: Trần Kim Hoa

Gương mặt thơ: Trần Kim Hoa

(GLO)- Không phải cho tới năm 2020, khi được nhận Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam cho tập thơ “Bên trời”, nhiều người mới biết tới Trần Kim Hoa, mà trước đó rất lâu, giọng thơ đầy nội lực của một nữ nhà báo xông xáo đã khiến cán cân thơ nữ trên thi đàn Việt có phần nghiêng lệch.
Thơ Hoàng Đăng Du: Nhớ làng

Thơ Hoàng Đăng Du: Nhớ làng

(GLO)- Làng quê với bao hình ảnh, âm thanh quen thuộc luôn khiến những người con tha hương bồi hồi, nhớ nhung khôn nguôi. Với tác giả Hoàng Đăng Du cũng vậy, bóng tre trưa hè, từng con ngõ, cánh đồng, dáng mẹ liêu xiêu vẫn luôn khiến ông thổn thức, nhớ thương.
Bảo tàng Louvre chuẩn bị di dời Mona Lisa

Bảo tàng Louvre chuẩn bị di dời Mona Lisa

Bức chân dung Mona Lisa có thể sẽ có một phòng riêng tại bảo tàng Louvre. Chủ tịch bảo tàng, bà Laurence des Cars, nói với đài truyền hình France Inter rằng quyết định này sẽ mang lại cho du khách, nhiều người trong số họ đến thăm Louvre chỉ vì Mona Lisa, một trải nghiệm tốt hơn.
Gương mặt thơ: Nguyễn Bình Phương

Gương mặt thơ: Nguyễn Bình Phương

(GLO)- Anh khởi đầu từ thơ, từ hồi chưa vào quân đội, rồi thành công về đường văn xuôi với những tiểu thuyết và truyện ngắn nổi tiếng, là một cây bút văn xuôi với rất nhiều thành tựu, những là “Một ví dụ xoàng”, “Mình và họ”, “Người đi vắng”, “Vào cõi”, “Ngồi”, “Những đứa trẻ chết già”...
Tiết mục Hồn chiêng Tây Nguyên (cụm Công đoàn số 1) đạt giải 3 thể loại múa tại hội diễn. Ảnh: Vũ Chi

Ayun Pa: Sôi nổi Hội diễn nghệ thuật quần chúng trong đoàn viên, người lao động

(GLO)- Hội diễn nghệ thuật quần chúng trong đoàn viên, người lao động thị xã Ayun Pa (tỉnh Gia Lai) năm 2024 là hoạt động thường niên, tạo sân chơi bổ ích cho những người làm nghệ thuật không chuyên. Với sự chuẩn bị chu đáo, các cụm Công đoàn đã mang đến nhiều tiết mục đặc sắc, hấp dẫn.
Thơ Nguyễn Ngọc Phú: Tấm áo Điện Biên

Thơ Nguyễn Ngọc Phú: Tấm áo Điện Biên

(GLO)- Tấm áo trấn thủ đã trở thành biểu tượng gắn liền với người chiến sĩ Điện Biên trong suốt 56 ngày, đêm "đánh lấn từng thước đất". Ngắm nhìn tấm áo ấy được trưng bày trong bảo tàng, tác giả Nguyễn Ngọc Phú bồi hồi, tưởng như được sống lại phút giây chiến đấu hào hùng của cha anh.
Thơ Hà Hoài Phương: Tự khúc

Thơ Hà Hoài Phương: Tự khúc

(GLO)- "Tự khúc" của tác giả Hà Hoài Phương là những chiêm nghiệm rất thực về cuộc đời. Sau cơn mưa trời lại sáng, không có điều gì tồn tại mãi, dù đó có là những niềm vui, hạnh phúc hay khổ đau...
Xếp sách nghệ thuật

Xếp sách nghệ thuật

(GLO)- Như một kiến trúc sư với nguyên vật liệu là sách, các nhân viên Thư viện tỉnh Gia Lai đã dày công sáng tạo và mô phỏng thành công nhiều công trình văn hóa-lịch sử đẹp mắt nhằm nâng cao hiệu quả tuyên truyền về văn hóa đọc.
Thơ Ngô Thanh Vân: Vào hội

Thơ Ngô Thanh Vân: Vào hội

(GLO)- Đất trời Tây Nguyên trong bung biêng thanh âm cồng chiêng, men cay rượu cần nồng nàn, vấn vít, nhịp xoang quyến luyến, tay nắm tay chẳng rời... được nhà thơ Ngô Thanh Vân một lần nữa nhắc đến trong bài thơ "Vào hội".

Thơ Lê Vi Thủy: Mẹ

Thơ Lê Vi Thủy: Mẹ

(GLO)- Đằng sau những người chiến sĩ cống hiến máu xương cho Tổ quốc là sự hy sinh lặng lẽ của những người mẹ. Họ lặng thầm tiễn lần lượt chồng, con lên đường để rồi mòn mỏi chờ đợi, nỗi đau dằng dặc đổi lấy niềm vui chung của quê hương, đất nước...

Nhà báo-nhà văn Nguyễn Hoàng Thu: Cả đời gắn bó với Tây Nguyên

Nhà báo-nhà văn Nguyễn Hoàng Thu: Cả đời gắn bó với Tây Nguyên

(GLO)- Tôi bước vào nghề báo thì gặp anh Nguyễn Hoàng Thu. Bấy giờ, anh cũng mới vào Báo Thanh Niên, thường trú ở Tây Nguyên. Lúc này, anh còn độc thân, sống ở Buôn Ma Thuột. Anh hơn tôi đến chục tuổi, thường đội chiếc mũ beret màu đen trông rất lãng tử, nhưng tính tình khá trẻ trung và cá tính.

Thơ Phạm Đức Long: Mây trắng trời quê

Thơ Phạm Đức Long: Mây trắng trời quê

(GLO)- Biết bao nhiêu người đã ngã xuống, đổi máu xương cho đất nước, quê hương thanh bình. Thương xót và biết ơn, những dòng thơ của nhà thơ Phạm Đức Long cũng trở nên da diết: "Xin người hóa núi hóa sông/Ngàn năm mây trắng phiêu bồng bóng quê!"...