Miên man lá cỏ

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Qua vài cơn mưa, cứ như một cái chớp mắt, bãi đất trống gần nhà bỗng xanh um cỏ lá. Màu nâu đỏ của đất, màu xám úa của cây khô mới đó đã biến mất. Cỏ chỉ, cỏ mật, cỏ vừng, bông bay, dã quỳ, xấu hổ đã tự dàn hàng như hiển nhiên phải vậy. Cỏ ướt sương, ướt mưa rung rinh trong nắng sớm. Những giọt nước lấp lánh ánh mai, cái màu xanh của cỏ cây như mời gọi khiến bàn chân tôi cứ muốn được chạm vào cỏ, như những ngày xưa ấy.
Ngày đó, đôi chân nhỏ xíu rụt rè nghe theo chúng bạn bỏ đôi dép ra để thử chạy nhảy trên đồng bãi. Cỏ non mơn man đôi chân chưa từng dám thả dép ra để chạm vào mênh mang ấy. Những bước chân đầu tiên trên cỏ đã cho tôi biết cái nhói buốt của gai xấu hổ náu mình lẫn trong những bụi cỏ thấp. Để rồi giọt nước mắt khóc nhè cũng lấp lánh như sương mai, chỉ một chốc sau tôi đã lại tập tễnh chạy theo chúng bạn vào một cuộc chơi mới.
Chân trần trên cỏ ngày ấy là điều quen thuộc với đám trẻ, chúng tôi quần đảo cả ngày trên cỏ từ chạy nhảy, đuổi bắt, đánh trận giả… Cỏ mềm đã nâng niu những bước chân nghịch ngợm ấy không một chút bực dọc. Chạy nhảy đến mệt lử, chúng tôi lại nằm lăn ra đám cỏ, nghe chiều đang về dịu nhẹ theo vệt nắng mờ phai mà ngẩn ngơ tiếc nuối một ngày.
Mặc cho đám trẻ giẫm đạp, chạy nhảy, mặc đám bò cần mẫn gặm, mặc những chiếc liềm quơ cắt mỗi ngày, cỏ vẫn dịu dàng vươn lên trong sương sớm với sức sống mãnh liệt của riêng mình. Để xanh mênh mang trải tít những cánh đồng, để dập dờn theo gió những ngày trong veo nắng, để reo gọi hớn hở như lũ trẻ trong những ngày mưa xối. Cỏ cứ âm thầm xanh khắp các rẻo đất xa.  
 Ảnh minh họa (nguồn: INTERNET)
Ảnh minh họa (nguồn: INTERNET)
Cỏ của những ngày xưa ấy mới hiền dịu, mềm mại và ngọt ngào làm sao. Ngày ngày, chúng tôi còn được giao nhiệm vụ phân loại cỏ ra để tìm cắt, nào là cỏ cắt về cho bò, cỏ nấu độn cám cho heo, cỏ để làm phân xanh, cỏ lợp nhà, cỏ nấu nước uống, cỏ để gội đầu... Những bao cỏ cắt về cho bò bao giờ cũng thơm ngọt hơn mùi cỏ vừng chua chua dành cho đám heo ăn tạp. Những xe cỏ dùng làm phân xanh thì mùi hắc nồng ngai ngái nhựa. Cỏ tranh lợp nhà phơi khô thơm nắng hanh hao đến ngào ngạt, cứ như nếp cỏ tranh sắp được lợp trên mái có thể mang cả nắng ấm vào nhà.
Cuộc chạy chơi, cắt cỏ trên đồng bãi ấy bao giờ cũng kết thúc bằng cảnh đám trẻ cúi người nhặt hết cỏ may bám nơi ống quần. Cỏ may sao mà lắm thế, mọc len ở chỗ nào chẳng biết, cứ móc những chiếc gai nhỏ vào mặt trong của quần nghe rằm rặm ngứa. Những ống quần đầy cỏ may là bằng chứng để mách mẹ cái tội trốn nhà đi chơi với đám bạn, bởi dẫu nhặt, dẫu gỡ thế nào cũng vẫn sót lại những mấu gai li ti.
Chẳng biết tự bao giờ, những đôi chân không còn thả trần ra để chạy trên đồng bãi, mà đồng bãi dường như cũng dần mất hẳn. Nhà nối nhà sin sít, công trình nọ nối công trình kia hình thành, những sân chơi bê tông sạch sẽ chen mất lối của cỏ. Đôi chân cũng đã vào khuôn phép của đôi giày cao gót, đôi bốt hợp thời nên bước chân bềnh bồng trên cỏ cũng biến mất lúc nào không hay. Để bây giờ vô tình gặp lại một trảng cỏ, chân bỗng nhón lên mà nhớ những miên man ngọt ngào cỏ lá…
KIM SƠN

Có thể bạn quan tâm

Gương mặt thơ: Trần Kim Hoa

Gương mặt thơ: Trần Kim Hoa

(GLO)- Không phải cho tới năm 2020, khi được nhận Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam cho tập thơ “Bên trời”, nhiều người mới biết tới Trần Kim Hoa, mà trước đó rất lâu, giọng thơ đầy nội lực của một nữ nhà báo xông xáo đã khiến cán cân thơ nữ trên thi đàn Việt có phần nghiêng lệch.
Thơ Hoàng Đăng Du: Nhớ làng

Thơ Hoàng Đăng Du: Nhớ làng

(GLO)- Làng quê với bao hình ảnh, âm thanh quen thuộc luôn khiến những người con tha hương bồi hồi, nhớ nhung khôn nguôi. Với tác giả Hoàng Đăng Du cũng vậy, bóng tre trưa hè, từng con ngõ, cánh đồng, dáng mẹ liêu xiêu vẫn luôn khiến ông thổn thức, nhớ thương.
Bảo tàng Louvre chuẩn bị di dời Mona Lisa

Bảo tàng Louvre chuẩn bị di dời Mona Lisa

Bức chân dung Mona Lisa có thể sẽ có một phòng riêng tại bảo tàng Louvre. Chủ tịch bảo tàng, bà Laurence des Cars, nói với đài truyền hình France Inter rằng quyết định này sẽ mang lại cho du khách, nhiều người trong số họ đến thăm Louvre chỉ vì Mona Lisa, một trải nghiệm tốt hơn.
Gương mặt thơ: Nguyễn Bình Phương

Gương mặt thơ: Nguyễn Bình Phương

(GLO)- Anh khởi đầu từ thơ, từ hồi chưa vào quân đội, rồi thành công về đường văn xuôi với những tiểu thuyết và truyện ngắn nổi tiếng, là một cây bút văn xuôi với rất nhiều thành tựu, những là “Một ví dụ xoàng”, “Mình và họ”, “Người đi vắng”, “Vào cõi”, “Ngồi”, “Những đứa trẻ chết già”...
Tiết mục Hồn chiêng Tây Nguyên (cụm Công đoàn số 1) đạt giải 3 thể loại múa tại hội diễn. Ảnh: Vũ Chi

Ayun Pa: Sôi nổi Hội diễn nghệ thuật quần chúng trong đoàn viên, người lao động

(GLO)- Hội diễn nghệ thuật quần chúng trong đoàn viên, người lao động thị xã Ayun Pa (tỉnh Gia Lai) năm 2024 là hoạt động thường niên, tạo sân chơi bổ ích cho những người làm nghệ thuật không chuyên. Với sự chuẩn bị chu đáo, các cụm Công đoàn đã mang đến nhiều tiết mục đặc sắc, hấp dẫn.
Thơ Nguyễn Ngọc Phú: Tấm áo Điện Biên

Thơ Nguyễn Ngọc Phú: Tấm áo Điện Biên

(GLO)- Tấm áo trấn thủ đã trở thành biểu tượng gắn liền với người chiến sĩ Điện Biên trong suốt 56 ngày, đêm "đánh lấn từng thước đất". Ngắm nhìn tấm áo ấy được trưng bày trong bảo tàng, tác giả Nguyễn Ngọc Phú bồi hồi, tưởng như được sống lại phút giây chiến đấu hào hùng của cha anh.
Thơ Hà Hoài Phương: Tự khúc

Thơ Hà Hoài Phương: Tự khúc

(GLO)- "Tự khúc" của tác giả Hà Hoài Phương là những chiêm nghiệm rất thực về cuộc đời. Sau cơn mưa trời lại sáng, không có điều gì tồn tại mãi, dù đó có là những niềm vui, hạnh phúc hay khổ đau...
Xếp sách nghệ thuật

Xếp sách nghệ thuật

(GLO)- Như một kiến trúc sư với nguyên vật liệu là sách, các nhân viên Thư viện tỉnh Gia Lai đã dày công sáng tạo và mô phỏng thành công nhiều công trình văn hóa-lịch sử đẹp mắt nhằm nâng cao hiệu quả tuyên truyền về văn hóa đọc.
Thơ Ngô Thanh Vân: Vào hội

Thơ Ngô Thanh Vân: Vào hội

(GLO)- Đất trời Tây Nguyên trong bung biêng thanh âm cồng chiêng, men cay rượu cần nồng nàn, vấn vít, nhịp xoang quyến luyến, tay nắm tay chẳng rời... được nhà thơ Ngô Thanh Vân một lần nữa nhắc đến trong bài thơ "Vào hội".

Thơ Lê Vi Thủy: Mẹ

Thơ Lê Vi Thủy: Mẹ

(GLO)- Đằng sau những người chiến sĩ cống hiến máu xương cho Tổ quốc là sự hy sinh lặng lẽ của những người mẹ. Họ lặng thầm tiễn lần lượt chồng, con lên đường để rồi mòn mỏi chờ đợi, nỗi đau dằng dặc đổi lấy niềm vui chung của quê hương, đất nước...

Nhà báo-nhà văn Nguyễn Hoàng Thu: Cả đời gắn bó với Tây Nguyên

Nhà báo-nhà văn Nguyễn Hoàng Thu: Cả đời gắn bó với Tây Nguyên

(GLO)- Tôi bước vào nghề báo thì gặp anh Nguyễn Hoàng Thu. Bấy giờ, anh cũng mới vào Báo Thanh Niên, thường trú ở Tây Nguyên. Lúc này, anh còn độc thân, sống ở Buôn Ma Thuột. Anh hơn tôi đến chục tuổi, thường đội chiếc mũ beret màu đen trông rất lãng tử, nhưng tính tình khá trẻ trung và cá tính.

Thơ Phạm Đức Long: Mây trắng trời quê

Thơ Phạm Đức Long: Mây trắng trời quê

(GLO)- Biết bao nhiêu người đã ngã xuống, đổi máu xương cho đất nước, quê hương thanh bình. Thương xót và biết ơn, những dòng thơ của nhà thơ Phạm Đức Long cũng trở nên da diết: "Xin người hóa núi hóa sông/Ngàn năm mây trắng phiêu bồng bóng quê!"...