Lên bản mùa 'Cô Vi'

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Học sinh nghỉ học kéo dài nên giáo viên nhiều trường vùng cao Quảng Bình phải băng rừng lội suối vào bản để hướng dẫn các em ôn tập bài vở và động viên, dặn dò hãy... khoan có chồng có vợ.
 
Nhóm giáo viên của Trường THCS và THPT Hóa Tiến băng rừng lội suối vào bản với học sinh. Ảnh: Huệ Minh
Quảng Bình những ngày cuối tháng 3, giống như nhiều nơi khác trong mùa dịch Covid-19, trò một nơi thầy cô một nẻo. Trường lớp vắng ngắt, bàn ghế bụi bặm, bục giảng lạnh lẽo. Chuyện chưa bao giờ xảy ra ở giữa đầu học kỳ 2.
Lên đường
Tiết trời miền ngược những ngày này cứ ương dở lúc nắng lúc mưa. Khi công việc kết nối tạm ổn, nhóm giáo viên Trường THCS và THPT Hóa Tiến khăn gói lên đường. Trường ở vùng miền núi Minh Hóa xa xôi cách trở, giáp với biên giới nước bạn Lào. Trường có 691 học sinh, người dân tộc thiểu số thuộc 3 xã biên giới Hóa Sơn, Dân Hóa và Trọng Hóa. Mùa dịch “Cô Vi”, các em được về nhà.
Thầy giáo Hoàng Văn Hải, hiệu trưởng, cũng nhập cuộc. Sau nhiều giờ chạy xe máy vượt đường đèo 12A uốn lượn, một bên núi cao còn một bên là vực sâu, nhóm giáo viên đặt chân đến địa phận xã Trọng Hóa. Đứng trên đèo cao chỉ thấy từng mái nhà sàn thấp thoáng phía xa xa, để đến được đó phải băng qua nhiều đèo suối nữa. Cứ đi rồi sẽ đến, nhóm động viên nhau.
 
Nghe lời thầy cô, học sinh xã Trọng Hóa say sưa học bài
Hết đường xe chạy, nhóm bỏ xe lại bìa rừng và bắt đầu cuốc bộ xuyên qua những lối mòn chỉ đủ 1 người đi. Cứ thế, hết xuyên rừng lại băng qua suối. Bữa trưa giữa rừng là lương khô và mì ăn liền. Vừa ăn vừa nghỉ, áo chưa khô mồ hôi họ lại lên đường cho kịp. Từ người lớn tuổi đến những cô giáo hai mấy thanh xuân, không ai kêu ca một lời…
Bản nhỏ hiện ra với những ngôi nhà cũ kỹ, trống trơ. Thầy cô nhìn thấy trò sau bao ngày xa cách, niềm vui cứ vỡ òa. Mấy đứa trẻ trong bản bình thường “khô khan”, ngại tiếp xúc nay cũng hớn hở. Em nào cũng đồng thanh: “Em chào thầy, em chào cô ạ!”, rộn rã một góc bản. Sau màn chào hỏi, các giáo viên bắt tay vào việc, đến từng nhà thăm hỏi, kiểm tra và hướng dẫn các em ôn bài. Thầy giáo Lương Xuân Trường, Bí thư Chi đoàn, tâm sự: “Rất vất vả, nhưng đến tận nơi và biết hoàn cảnh của các em mới thấy hết nỗ lực đến trường, rất cảm phục. Những đóng góp của mình vì học sinh thân yêu lại càng có ý nghĩa hơn”.
Lên bản với học sinh, các giáo viên cũng không quên mang khẩu trang tặng cho bà con dân bản và nhắc họ cẩn trọng với dịch bệnh. Phải ăn chín uống sôi. Phải thường xuyên giữ gìn vệ sinh…
 
Giáo viên Lê Thị Thúy Diễm hướng dẫn học sinh ở bản Tăng Ký học bài
 
Giáo viên toán Nguyễn Thanh Hùng tại bản Bạch Đàn
Sứ giả của con chữ
Cách Trọng Hóa hơn 200 cây số, ở miền tây của H.Lệ Thủy, giáo viên Trường phổ thông dân tộc bán trú TH và THCS Lâm Thủy cũng đang tỏa về từng bản làng để gieo con chữ cho học sinh đồng bào dân tộc thiểu số trước nguy cơ “tái mù”.
Thầy giáo Ngô Mậu Tình, Phó hiệu trưởng Trường phổ thông dân tộc bán trú TH và THCS Lâm Thủy, bảo phần lớn học sinh ở bản không có internet và điện thoại nên thông tin liên lạc gặp nhiều khó khăn. Trong khi đó, phụ huynh thiếu sự quan tâm, còn bỏ mặc. Mà chuyện kết nối với phụ huynh càng khó vì họ cũng… không có điện thoại. “Nhiều học sinh chưa có ý thức trong việc học ở nhà nên quên kiến thức. Nhiều em vào rừng, đi rẫy cùng bố mẹ để phụ giúp gia đình…”, thầy giáo Tình nói.
Nhưng không vì thế mà giáo viên “đầu hàng”. Nhà trường thành lập nhóm mạng xã hội rồi đăng tải kế hoạch lên đó, đăng lên cả trang tin điện tử của trường. Với bậc tiểu học, giáo viên bộ môn in nội dung ôn tập rồi phát về tận nhà hoặc gửi đến tận tay phụ huynh, học sinh để các em tự học. Hằng ngày, giáo viên thu nhận kết quả ôn tập của học sinh và gửi báo cáo hằng ngày về cho tổ trưởng tổ chuyên môn.
 
Giáo viên Trường THCS và THPT Hóa Tiến tặng nước sát khuẩn và khẩu trang cho dân bản
Với học sinh hệ THCS, giáo viên làm đề cương ôn tập sau đó đi đến tất các bản ở Lâm Thủy, về tận từng nhà phát phiếu bài tập, tài liệu hướng dẫn ôn tập 8 môn cơ bản (toán, văn, Anh văn, lý, hóa, sinh, sử, địa). Giáo viên làm đề cương trên phiếu phát cho học sinh, giám sát kiểm tra vào ngày thứ năm hằng tuần. Sau đó, nhận kết quả rồi phát phiếu mới...
Những ngày qua, bà con các bản Bạch Đàn, Tăng Ký, Mới... (xã Lâm Thủy) đã quá quen thuộc với hình ảnh các thầy cô giáo trẻ như Nguyễn Văn Linh, Nguyễn Thanh Hùng, Lê Thị Thúy Diễm, Hồ Thị Yên ngược xuôi lui tới trong bản, trên tay là những tập giấy và sách sổ. Khi ở ngoài đường, lúc vào nhà, hễ gặp học sinh ở đâu là các thầy cô dừng lại hỏi han, dặn dò, hướng dẫn học bài... Cứ tỉ mẩn như vậy nên dễ hiểu vì sao lượng học sinh ôn bài rất cao. Tổng hợp của các nhà trường cho thấy, mỗi khối chỉ vài ba em chưa được ôn bài vì ốm, vắng.
Thầy cô lên bản như tiếp thêm ngọn lửa cho học trò mùa dịch. Những cử chỉ thân thương dường như đã chạm vào trái tim của học sinh Trọng Hóa. Em nào cũng hứa là sẽ chăm ngoan, nhớ lời dặn.
Hồ Thị Cúc, học lớp 12A2 (ở bản La Trọng, xã Trọng Hóa) thỏ thẻ: “Em chưa lấy chồng đâu. Em còn đi học. Phải nghỉ học dài ngày, xa trường lớp, thầy cô và bạn bè em cảm thấy rất buồn…”. Hồ Bương, cùng lớp 12A2 nhưng ở bản Ông Tú, vui vui vì được thầy cô đến tận nhà giải bài và còn… tặng quà. “Em hứa sẽ xuống trường cùng các bạn sau khi hết dịch bệnh”, Bương quả quyết.
Chỉ thế thôi, là bao mệt nhọc tan đi!
Khó liên lạc học sinh
Hàng loạt khó khăn xuất hiện khi học sinh miền núi phải nghỉ học “né” dịch, nhất là với các giáo viên chủ nhiệm, giáo viên bộ môn trong khâu theo dõi, giám sát và quản lý học sinh. Địa bàn đồi núi trải rộng, phương tiện liên lạc hạn chế, nhiều bản không có sóng di động, internet càng là thứ xa vời. Cô giáo Cao Thị Giang, giáo viên chủ nhiệm lớp 12A2 Trường THCS và THPT Hóa Tiến, chia sẻ: “Khi nghỉ học, rất khó liên lạc với hầu hết học sinh dân tộc. Các em thường đi rừng, có em theo anh chị đi làm ăn xa nên ít quan tâm đến việc ôn bài”.

Một mối lo khác: Nghỉ học dài ngày, những học sinh bậc THPT rất dễ… có chồng, có vợ. Theo Hiệu trưởng Hoàng Văn Hải, cấp ủy và Ban giám hiệu nhà trường đã xây dựng kế hoạch quản lý học sinh, thường xuyên phối hợp với chính quyền địa phương và ban đại diện cha mẹ học sinh để nắm bắt, tìm hiểu về học sinh, từ đó kịp thời động viên các em. Với học sinh sống tại các bản làng, nhà trường phải phân công từng nhóm giáo viên đến trực tiếp kiểm tra, hướng dẫn, tặng quà động viên.

Trương Quang Nam (Thanh Niên)

Có thể bạn quan tâm

Về lại ga xép

Về lại ga xép

Tôi đã cố cưỡng lại sự mời gọi của chuyến food tour (du lịch ẩm thực) tại trung tâm thành phố Hải Phòng (cũ) để xuống tàu sớm hơn ba ga.

Mùa săn kiến vàng

Mùa săn kiến vàng ở cao nguyên Gia Lai

(GLO)- Khi mùa khô phủ nắng lên những cánh rừng phía Tây Gia Lai, người Jrai bước vào mùa săn kiến vàng. Hành trình tìm kiếm những tổ kiến tuy nhọc nhằn nhưng cũng thú vị, thể hiện sự gắn bó giữa đồng bào dân tộc thiểu số với thiên nhiên từ xưa đến nay.

Ngày mới bên sông Pô Cô

E-magazine Ngày mới bên sông Pô Cô

(GLO)- Sớm mai ở Ia Krái, dòng Pô Cô uốn lượn như dải lụa bạc giữa mênh mông cây cối. Nước sông lăn tăn, gợn sóng nhỏ vỗ vào bãi cát vàng, len qua vườn rẫy, tạo thành một bản hòa ca của thiên nhiên và con người.

Giữ cây thuốc quý giữa đại ngàn An Toàn

Giữ cây thuốc quý giữa đại ngàn An Toàn

(GLO)- Tự xa xưa người Bahnar ở đại ngàn An Toàn (tỉnh Gia Lai) đã biết sử dụng nhiều loài cây rừng để làm thuốc chữa bệnh. Kinh nghiệm được chắt lọc qua nhiều thế hệ, không chỉ chăm sóc sức khỏe cộng đồng mà còn thể hiện sự am hiểu sâu sắc về tự nhiên, góp phần gìn giữ giá trị y học dân gian.

Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ cuối: Xây dựng thế trận lòng dân- tường lửa ngăn tà đạo

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ cuối: Xây dựng thế trận lòng dân- tường lửa ngăn tà đạo

(GLO)- Ba đối tượng cốt cán cuối cùng của tà đạo “Hà Mòn” bị bắt giữ tại khu vực núi Jơ Mông (giáp ranh xã Hra và xã Lơ Pang) vào ngày 19-3-2020 đã đánh dấu bước ngoặt quan trọng, khép lại hành trình đấu tranh kéo dài hơn một thập kỷ.

'Sói biển' Lý Sơn và hành trình nối biển ra Hoàng Sa

'Sói biển' Lý Sơn và hành trình nối biển ra Hoàng Sa

Ở đặc khu Lý Sơn (Quảng Ngãi), lão ngư Dương Minh Thạnh được nhiều ngư dân gọi là “lão ngư Hoàng Sa” bởi có công “nối biển” Lý Sơn ra quần đảo Hoàng Sa. Ông còn được mệnh danh là “sói biển” Lý Sơn, bởi sức vươn khơi dẻo dai, từng 5 lần thoát chết thần kỳ giữa bão biển.

Thúng chai lên phố

Thúng chai lên phố

Nghề đan thuyền thúng bằng tre (thúng chai) dùng để đi biển đánh bắt hải sản sau hàng trăm năm giờ đang dần mai một. Những ngư dân miền Trung vẫn âm thầm bám nghề bằng tình yêu mưa nắng đời người, và ngày càng nhiều những chiếc thúng chai rời biển về phố làm du lịch.

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

(GLO)- Trên vùng biên Ia O (tỉnh Gia Lai), dòng Pô Cô vừa là ranh giới tự nhiên, vừa là nhịp cầu kết nối lương duyên. Từ những lần qua lại thăm thân, dự lễ hội, nhiều mối tình nảy nở, hình thành nên những mái ấm xuyên biên giới bình dị, bền bỉ, góp phần dệt nên diện mạo riêng nơi phên giậu Tổ quốc.

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Giữa miền biên viễn phía tây Gia Lai, trên dòng Pô Kô hùng vĩ, hàng chục gia đình từ Tây Nam bộ tìm đến lập nghiệp, dựng nên những căn nhà nổi chông chênh giữa sóng nước. Cuộc mưu sinh lặng lẽ thể hiện nghị lực của con người, ý chí bám trụ và khát vọng sống chan hòa cùng sông nước.

Bấp bênh xóm chài vùng biên

Bấp bênh xóm chài vùng biên

(GLO)- Xóm chài trên mặt hồ thủy điện Sê San (làng Tăng, xã Ia O) hiện có 17 hộ với 58 nhân khẩu, đến từ các tỉnh ở miền Đông Nam Bộ và Tây Nam Bộ. Không đất ở, thiếu giấy tờ tùy thân, họ tự dựng nhà bè, bám lấy con nước để mưu sinh.

null