Hẻm 'dữ' hóa lành ở TP.HCM, 'sống hạnh phúc lắm em'

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Sau nhiều năm, con hẻm từng gắn liền với 'ông trùm' Năm Cam khét tiếng một thời đã đổi thay. Không còn dấu vết quá khứ, cuộc sống nơi đây diễn ra bình dị, người dân vẫn miệt mài mưu sinh.

Đầu tháng 3, chạy xe dưới ánh nắng vàng vọt từ trung tâm Q.1, chúng tôi xuôi theo đường Nguyễn Thái Học, băng qua cầu Ông Lãnh để vào địa bàn Q.4. Theo chỉ dẫn, chúng tôi dễ dàng tìm được hẻm 148 Tôn Đản (Q.4, TP.HCM).

Con hẻm từng là “đại bản doanh” của ông trùm Năm Cam khuynh đảo giới giang hồ Sài Gòn thập niên 90.

Hẻm 148 Tôn Đản không quá khác biệt so với các con hẻm khác ở TP.HCM. Hẻm có lối đi nhỏ, nhà cửa san sát nhau; đi sâu vào trong hẻm càng ngoằn ngoèo, nhiều nhánh như mê cung..., khiến người lạ như chúng tôi rất khó để tìm lối ra.

Hẻm 148 Tôn Đản bây giờ đã khác, yên bình hơn
Hẻm 148 Tôn Đản bây giờ đã khác, yên bình hơn

Hẻm “dữ” đã hóa lành

Dừng xe tại một quán nước, chúng tôi gặp bà Mai (77 tuổi), dáng người nhỏ thó, đôi mắt đục mờ. Bà là người từng chứng kiến nhiều sự đổi thay của thời cuộc. Lân la hỏi chuyện, bà rành rọt nhắc về thời hẻm này còn là “đất dữ”.

Bà Mai chép miệng, ánh mắt nhìn xa xăm như nhìn về quá khứ. Bà nhớ như in, hẻm 148 Tôn Đản trước đây có cây cầu cũ, mương nước đọng và sình lầy hôi hám. Xung quanh là các dãy nhà lụp xụp nằm san sát nhau, được lợp bằng mái lá hoặc tôn.

Những năm cuối của thế kỷ trước, hẻm này là nơi sản sinh ra những giang hồ cộm cán, những tay “anh chị” ngang dọc, nhưng nổi tiếng nhất vẫn là sòng bạc của Năm Cam.

“Hẻm này hồi đó phức tạp lắm, giang hồ vô số kể. Nghe tới hẻm 148 Tôn Đản ai cũng sợ hết. Họ ám ảnh đến nỗi không dám đi chơi khuya ở Q.4 vì sợ người ta trấn lột, giật đồ”, bà Mai nhớ lại.

Bà Mai rành rọt nhắc về thời hẻm này còn là “đất dữ”
Bà Mai rành rọt nhắc về thời hẻm này còn là “đất dữ”

Thắc mắc lý do tại sao hẻm này từng là nơi "trú ngụ" của giang hồ. Người dân giải thích, vì nghèo khó nên túng quẫn mà sản sinh ra trộm cắp, buôn bán ma túy.

Dân ở hẻm này nếu đã tốt sẽ làm ăn lương thiện, còn không sẽ cướp giật. Đó cũng là lý do người đời đồn thổi, trai trong hẻm 148 Tôn Đản khó lấy vợ, gái khó gả chồng xa.

Thấy chúng tôi bàn tán về chuyện ngày xưa, bà Nguyễn Thị Ánh (66 tuổi), người sống ở “hẻm Năm Cam” từ nhỏ cũng xởi lởi góp giọng: “Hồi tôi còn đi học, ở hẻm này toàn trộm cắp, đâm chém hoài. Bây giờ, giang hồ “chìm” hoặc bị bắt hết rồi đâu còn nữa. Tụi nhỏ sau này, có đứa nào biết Năm Cam là ai đâu. Chuyện xưa chỉ là ký ức của gần 30 năm trước rồi”.

Sau nhiều đợt trấn áp của cơ quan chức năng, từ ngày Năm Cam bị bắt, mọi thứ dần yên bình hơn. Hiện, an ninh nghiêm ngặt, công an thường xuyên tuần tra. Điều đó khiến người dân trong hẻm cũng yên tâm hơn về sự “hóa lành” này.

"Nhiều người đến đây mướn nhà lắm, vì khu này ở thịnh. Hồi trước có người mới vào thuê nhà họ bảo sợ khu này, nhưng ở lâu thì thấy bình thường tại dân vui vẻ, hòa đồng", bà Ánh giới thiệu.

Hiện, hẻm 148 Tôn Đản trật tự, an ninh nghiêm ngặt
Hiện, hẻm 148 Tôn Đản trật tự, an ninh nghiêm ngặt

“Sống ở hẻm này hạnh phúc lắm”

Kim đồng hồ chỉ 16 giờ, để ý thấy trẻ con nô đùa trước cửa nhà, người dân tụm năm tụm bảy nói chuyện, nhâm nhi ly cà phê. Trong mỗi câu chuyện của họ là chuyện thời sự, cuộc sống cơm áo, gạo tiền. Còn những câu chuyện của quá khứ, không ai muốn nhắc lại hay để ý tới.

Hỏi hơn nửa thế kỷ sống tại hẻm 148 Tôn Đản, hàng xóm ở đây có giúp đỡ nhau không? Bà Ánh tâm tình nói, nếu gia đình nào gặp hoạn nạn, hàng xóm cũng gom góp tiền lại để giúp đỡ.

Anh Hoàng nói hẻm này mọi người yêu thương, đoàn kết với nhau
Anh Hoàng nói hẻm này mọi người yêu thương, đoàn kết với nhau

Chỉ tay về một ngôi nhà phía trong hẻm, bà Ánh nhớ cách đây vài năm, nhà này nghèo mà có người mất nên hàng xóm kêu gọi rồi xin chỗ mai táng miễn phí cho họ.

“Nghèo nhưng có tình thương giữa người với người. Người ta đồn hẻm này đáng sợ, nhưng mình sống trong môi trường này mình mới biết. Mọi người bình đẳng, hòa đồng và yêu thương nhau lắm”, bà Mai tâm sự.

Đi vào phía trong hẻm, chúng tôi gặp một người đàn ông nằm ngủ gục trên chiếc xe lăn cũ; thân hình gầy guộc, chân tay teo tóp và lộ rõ xương sườn. Đó là anh Nguyễn Trọng Hoàng (41 tuổi), sống ở hẻm 148 Tôn Đản này từ nhỏ.

Kết thân với anh Hoàng, anh kể cách đây chừng 2 năm, trong lúc làm thợ hồ thì không may bị tai nạn và mất khả năng lao động.

“Lúc đó tôi tưởng đơn giản thôi, ai ngờ nó đau từ từ rồi rút người lại, lòi xương ra. Đau nhức dữ lắm, không có đêm nào tôi ngủ được”, anh nghẹn ngào.

Thắc mắc lý do tại sao anh không đi bệnh viện thăm khám... Anh đắng nghẹn: “Tiền đâu đi khám em. Giờ đi bệnh viện tiền triệu chứ không giỡn chơi”.

Anh Hoàng nói hạnh phúc khi được sống trong con hẻm này
Anh Hoàng nói hạnh phúc khi được sống trong con hẻm này

Phòng trọ của anh Hoàng rộng chừng 5 mét vuông nhưng có 3 người sinh sống (anh trai của anh Hoàng, cháu ruột và anh Hoàng). Quanh nhà, đồ đạc treo ngổn ngang khắp nơi; giá thuê 2,5 triệu đồng/tháng, chưa tính tiền điện nước.

Mỗi ngày, anh đi xe lăn quanh khu vực Q.4 và phố Tây Bùi Viện (Q.1) để bán vé số. Mỗi tờ vé số anh lãi được 1.000 đồng. Anh thường chi tiêu dè sẻn để đóng tiền nhà và tiền thuốc men 800.000 đồng/tháng. Còn anh trai anh Hoàng chạy xe ôm để mưu sinh.

“Cha mẹ cũng mất rồi, ở vậy nhiều khi mình buồn. Nhưng nhờ bà con ở đây giúp, mình đỡ đi phần nào", anh Hoàng chia sẻ.

Hướng ánh mắt về nhà đối diện, anh Hoàng nói: “Ở hẻm này hạnh phúc lắm em. Có lần anh không có tiền mua gạo, được nhà này cho gạo ăn. Rồi những lúc anh bệnh không dậy nổi, hàng xóm cũng qua phụ mình dọn dẹp, tắm rửa. Mình thấy hạnh phúc vì người ta đến với mình những lúc mình không có gì”.

Hẻm "đất dữ" Năm Cam chỉ còn là câu chuyện quá khứ
Hẻm "đất dữ" Năm Cam chỉ còn là câu chuyện quá khứ

Hẻm “đất dữ” 148 Tôn Đản nay là một con hẻm bình yên như bao nơi khác ở TP.HCM. Dấu vết của một thời giang hồ đã lùi vào quá khứ, nhường chỗ cho nhịp sống đời thường.

Đó là tiếng rao hàng, trẻ con nô đùa và tiếng cười vô tư của những con người mộc mạc.

Theo Uyển Nhi (TNO)

Có thể bạn quan tâm

Ruổi rong đời chăn vịt

Ruổi rong đời chăn vịt

(GLO)- Sau mỗi mùa gặt, những cánh đồng lúa ở các xã An Lương, An Hòa, An Vinh, Tuy Phước… lại rộn ràng bởi đàn vịt hàng nghìn con tìm về kiếm ăn. Gắn với đàn vịt, những người chăn vịt miệt mài rong ruổi qua nhiều cánh đồng, lấy mùa gặt làm nhịp mưu sinh.

Trầm tích sông Ba

Trầm tích sông Ba

(GLO)- Sông Ba đoạn qua xã Ia Dreh (tỉnh Gia Lai) mùa khô, vài con thuyền đánh cá nằm gối đầu nghỉ ngơi trên những doi cát. Chiều xuống, từ những bến sông, người dân vẫn ra tắm mát dù nước cạn tới mức có thể lội ra giữa dòng.

Nửa đời tìm cha, một đời lưu giữ ký ức

Nửa đời tìm cha, một đời lưu giữ ký ức

(GLO)- Hơn nửa thế kỷ sau chiến tranh, cựu chiến binh Trần Duy Đức vẫn lặng lẽ đi tìm những mảnh ghép của quá khứ. Từ hành trình tìm lại hình bóng người cha liệt sĩ, ông dành cả cuộc đời sưu tầm, ghi chép và lưu giữ lịch sử quê hương cùng những câu chuyện về những con người đã làm nên lịch sử.

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

(GLO)- Không biết tên tuổi, quê quán những người lính hy sinh trong trận đánh Tết Mậu Thân 1968 tại Pleiku, người dân bên suối Hội Phú (phường Hội Phú, tỉnh Gia Lai) vẫn âm thầm thắp những nén nhang rồi lập miếu thờ ngay nơi các anh từng nằm xuống. 

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

(GLO)- Vùng biên giới Vị Xuyên, tỉnh Tuyên Quang (Hà Giang cũ) hôm nay đã đổi thay, nhưng những người đồng đội của tôi vẫn còn đó, nằm ngay ngắn trong đội hình “hàng thẳng hàng, lối thẳng lối, quân dung tươi tỉnh” tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên.

Chị Djen giới thiệu những chùm răng rẽl vừa thu hái

Theo mùa răng rẽl

(GLO)- Mưa như trút nước xuống những cánh rừng ở xã Ðăk Sơmei sau nhiều tháng nắng khô khốc. Những cung đường rừng trơn như đổ mỡ, loang lổ vệt bánh xe máy trượt ngang. Thỉnh thoảng, giữa nền đường đỏ quạch sót lại vài chùm răng rẽl xanh mướt rơi vãi, dấu vết của những chuyến trở về từ rừng.

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

(GLO)- Khi bị thương nặng tại chiến trường Campuchia, ông Lê Thái Hà (trú phường Bình Định, tỉnh Gia Lai) không nghĩ mình sẽ sống sót. Phục viên với sức khỏe suy giảm đến 91%, ông cũng từng không dám mơ đến những điều xa xôi về tương lai. Vậy mà người cựu chiến binh ấy đã can trường vượt qua tất cả.

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

Sau 54 năm kể từ ngày liệt sĩ Nguyễn Văn Đinh ngã xuống trên chiến trường Quảng Trị, bà Nguyễn Thị Ngọ (Nghệ An) mới được đứng trên mảnh đất ông hy sinh. Hành trình ấy khép lại nỗi khắc khoải của một người vợ, nhưng mở ra câu chuyện lay động về tình yêu, sự thủy chung không phai theo năm tháng.

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

Nghệ nhân ưu tú Đỗ Văn Lan (80 tuổi, ông Ba Lan) đang giữ nguyên vẹn “bí kíp” tổ truyền làm “nón ngựa Phú Gia” mà ngày xưa nghĩa quân Tây Sơn đội nắng mưa hành quân thần tốc. Những chiếc nón không chỉ như một tác phẩm nghệ thuật mà còn rất bền.

null