Giao mùa

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Kết thúc chuyến xe đường dài, tôi đặt ba lô xuống hè phố. Gió reo trong từng sợi nắng mỏng manh, quăng quật và chênh chao như chính nhịp sống vội vã của mọi người xung quanh. Mùa giao cảm trong từng nhịp thở gấp gáp của khoảnh khắc chuyển mình.
Ngọn gió cứ heo may từ buổi sớm, nắng vàng ươm đổ mật trên từng mái phố. Giao mùa đến thật khẽ khàng và tinh tế cho ai lắng nghe mình. Gia Lai là quê hương thứ 2 của rất nhiều người dân tứ phương về lập nghiệp, an cư.
Ly cà phê buổi sáng ngay góc ngã tư đường. Cái vội vã của dòng người cứ thế trôi qua tôi. Trôi qua mùa. Mùa nối tiếp. Năm nối tiếp và người ta đếm tuổi trải qua mùa trong nỗi nhớ. Mọi giao cảm của mùa như thấu vào tâm can. Những bóng người lao đi vun vút, những báo cáo, số liệu… cho công việc cuối năm gấp gáp. Những chuyến xe ùn ùn nối đuôi gói trọn sứ mệnh “cơm áo gạo tiền” mang đầy hy vọng hay có đan xen cả những điều nỗi niềm không tên.
Mùa đọng trên phố bằng những vạt nắng ấm áp sau vệt chổi của chị công nhân vệ sinh đường phố vừa đi qua… Mùa hoan ca từ rặng dã quỳ vàng ươm cứ trập trùng theo Phố núi, từ những đám cỏ đuôi chồn hồng rực đốt thêm nỗi nhớ cao nguyên. Mùa giản dị từ những bông cỏ xuyến chi bên quốc lộ trải miết vào tận buôn làng. 
Hàng thông trăm tuổi ở “Biển Hồ chè”. Ảnh: Phan Nguyên
Hàng thông trăm tuổi ở “Biển Hồ chè”. Ảnh: Phan Nguyên
Mùa giao cảm với những tất bật, lo toan trải khắp núi đồi về từng con đường vào nương rẫy, trong từng giọt mồ hôi của những người nông dân đang thu hoạch cà phê. Tiếng rì rào của quả chín rơi xuống bạt, những xôn xao từ vườn rẫy rộn rã không khí mùa màng. Mùa vội vã trong tiếng nổ xình xịch của chiếc công nông đang nỗ lực leo dốc chở thành quả lao động về nhà. Mùa giao cảm đến trong hơi thở, trong mệt nhọc vẫn toát lên những nỗ lực khôn cùng khi nghĩ đến cánh mai vàng, bánh chưng xanh ngày Tết.
Tôi thấy mùa trôi trong ánh mắt của người mẹ khi chọn mua tấm áo mới cho con. Tôi thấy mùa trăn trở, mùa hối thúc và cả mùa đọng lại. Mùa nghèn nghẹn trong câu hứa của người lữ khách tha hương “Tết này, con sẽ về”. Người ta cứ đếm mùa, đếm tuổi liệu có đếm hết được những nhớ thương đi qua đời mình. Đứng trên cao nguyên lồng lộng gió, khi hoa cà phê đã nở trắng triền đồi, hương mật nhỏ vào gió thêm rít lại se sắt, mơ màng mà nhớ thương cành đào phương Bắc, nhớ về nguồn cội, nhớ quê hương...
TRÚC PHÙNG

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

null