Cô Yo người Nhật Bản của trẻ da cam Đà Nẵng

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Nonoyama Nobuyo (39 tuổi) - một thiện nguyện viên đến từ Cơ quan Hợp tác quốc tế Nhật Bản (JICA) - đã mang tình yêu vượt biên giới đến với những trẻ là nạn nhân chất độc da cam ở Đà Nẵng.

Cô trò ở Trung tâm Bảo trợ nạn nhân chất độc da cam (cơ sở 3) vẫn nhớ lần đầu tiên cô gái Nhật đặt chân đến đây với những lời giới thiệu bẽn lẽn nhưng đầy ắp lòng nhân ái.

Vì tên Nhật Bản của cô khó nhớ nên các em bé da cam gọi cô là cô Yo (chữ cuối của họ cô giáo). Và từ đây, cuộc sống nhiều em nhỏ bất hạnh dần thay đổi.

 

Nobuyo cùng một nhân viên trung tâm dạy các em nhỏ khuyết tật xâu hạt cườm.
Nobuyo cùng một nhân viên trung tâm dạy các em nhỏ khuyết tật xâu hạt cườm.

Tấm lòng vượt biên giới

Hơn 8h sáng, Trung tâm Bảo trợ nạn nhân chất độc da cam và trẻ em nghèo bất hạnh thuộc xã Hòa Nhơn, huyện Hòa Vang, Đà Nẵng đã rộn rã tiếng nói cười.

Một nhóm chừng chục em nhỏ là nạn nhân chất độc da cam chăm chú nhìn cô giáo Yo.

Người phụ nữ Nhật có gương mặt phúc hậu và mái tóc đuôi gà buộc cao chậm rãi luồn từng hạt cườm vào sợi dây đồng nhỏ trên tay.

Chốc chốc lại hướng mắt về phía từng bạn nhỏ, gật gật đầu, miệng nhoẻn cười với ánh mắt như muốn hỏi: "Con làm được mà, phải không?".

Sau một hồi hướng dẫn, cả cô trò cùng bắt tay vào việc. Tất cả đều chăm chú, quyết tâm. Những đứa trẻ không lúc nào ngừng thắc mắc. Cứ xâu hạt cườm nào hay hoàn thành được một phần sản phẩm là chúng lại vỗ vỗ vào cánh tay cô giáo: "Cô Yo, thế này nè, thế này được chưa?".

Dù những câu hỏi đó được lặp đi lặp lại nhiều lần nhưng mỗi khi có trò hỏi, cô gái Nhật đều cười thật tươi, gật đầu khen ngợi.

Cứ mỗi lần như thế, cả cô và trò cùng phá lên cười. Nhìn cảnh ấy ít ai biết được một năm trước, khi cô Yo chưa xuất hiện, các em này hoàn toàn không có bất cứ biểu hiện giao tiếp nào đối với những người xung quanh.

Điều đặc biệt từ cô gái Nhật này là khi gặp bất kỳ ai, cô cũng nở nụ cười thân thiện và ánh mắt biết nói khiến mọi người khó có thể nhận ra cô là người từ một đất nước xa lạ tới đây.

Đã hơn một năm nay, Yo vừa là cô giáo, vừa là bạn tâm tình của những em bé ở trung tâm. Mặc dù vốn tiếng Việt của cô không nhiều nhưng giữa cô trò hầu như không còn khoảng cách.

Không chỉ dạy các em nhỏ ở đây học vẽ, học chữ hay xâu hạt cườm, làm các sản phẩm thủ công, cô Yo còn lắng nghe những điều thầm kín của chúng, chia sẻ bằng những câu ngắn gọn, đơn giản đi cùng với các cử chỉ ra hiệu của mình.

Chị Nguyễn Thị Cẩm Vang (phó giám đốc trung tâm) cho biết: "Từ ngày có cô Yo, bọn trẻ hay cười, hay hỏi và phát biểu quan điểm hơn. Trò dạy cô tiếng Việt, cô dạy trò dạn dĩ, kỹ năng. Cứ đến lớp là chúng vây quanh cô không rời. Giờ đây ngày nào cô Yo nghỉ là bọn trẻ lại nhớ".

 

Em Nguyễn Hòa Niên biết cười, nói bi bô nhờ tình yêu của cô Nobuyo
Em Nguyễn Hòa Niên biết cười, nói bi bô nhờ tình yêu của cô Nobuyo

Phương pháp đặc biệt

Bà Nguyễn Thị Hiền, Chủ tịch Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin thành phố Đà Nẵng, cho biết cô Yo không chỉ mang tình yêu đến để thay đổi cuộc sống những đứa trẻ bất hạnh, mà còn là người đồng hành lý tưởng của những nhân viên ở trung tâm.

Trước đây, khó khăn lớn nhất với nhân viên ở đây là phần lớn bài học của các em đều do thầy cô tìm tòi, thực hành và tự áp dụng vào thực tế.

Qua quá trình thử nghiệm đã có không ít phương pháp không thể thành công đối với trẻ khuyết tật. Các em không thể tiếp thu nổi một khối lượng kiến thức cùng lúc.

Nhưng từ khi cô Yo đến, mang theo phương pháp mới từ Nhật Bản, mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi vì chúng thực sự hiệu quả.

"Để các em tiếp thu được những gì mình truyền đạt, tôi chia một buổi học ra làm nhiều phần nhỏ. Hay những bài học làm thủ công, tôi không cầm tay chỉ việc mà vẽ các bước làm ra giấy theo tỉ lệ thực. Dựa vào đó, mỗi ngày các em làm theo bản vẽ và dần dần sẽ tiến bộ rõ rệt", Nobuyo chia sẻ.

Nobuyo quản lý các em qua một nội quy được dán trên tường và các em nhỏ răm rắp nghe theo.

"Thật sự đặc biệt và đáng nể phục. Tính kỷ luật, nghiêm khắc kết hợp với tình yêu thương là phương pháp dạy hiệu quả mà chúng tôi phải học tập nhiều từ cô Yo", cô Nguyễn Thị Cẩm Vang nói.

Với Nobuyo, điều hạnh phúc nhất là mỗi ngày qua đi lại thấy sự trưởng thành hơn ở các em nhỏ khuyết tật mà cô chăm sóc. Cô không ngừng tìm tòi cái mới, cái hay và áp dụng bài bản với trẻ.

Những ngày cuối tuần, cô Yo không cho phép mình nghỉ ngơi. Một mình, cô gái Nhật chạy xe máy mấy chục cây số đến các chợ trung tâm thành phố, tìm mua các loại vật dụng dùng cho việc dạy học và phát triển cho trẻ.

Các cô giáo ở đây bảo rằng thật khó tin vì những vật dụng khó kiếm nhất đều được cô Yo tìm mua về bằng được.

Như một giấc mơ

Rút trong chiếc túi luôn mang theo bên mình ra một chiếc máy ảnh nhỏ, Nonoyama Nobuyo khoe những hình ảnh đẹp mình ghi lại được về các em nhỏ ở đây.

Những khoảnh khắc các em vui cười, hạnh phúc hay hờn dỗi... đều được cô ghi lại qua từng bức ảnh như một nhật ký ở Việt Nam.

 

Hành trang tình yêu
Nobuyo chăm sóc các em ở trung tâm như con ruột của mình.
Nobuyo chăm sóc các em ở trung tâm như con ruột của mình.
Nobuyo sống ở thành phố Nagoya (Nhật Bản) cùng chồng và bố mẹ. Quyết định đến Việt Nam của cô không được sự đồng ý của người thân. Nhưng rồi cô đã thuyết phục họ cho cô thực hiện ước mơ của mình. Bản thân từng làm công tác xã hội hơn 10 năm khi còn ở Nhật, nhờ vậy mà cô đúc rút được nhiều kinh nghiệm chăm sóc và giáo dục trẻ em khuyết tật. Hành trang cô mang đến Việt Nam chỉ có tình yêu với những đứa trẻ không may mắn.

Đặc biệt nhất là những hình ảnh mà cô ghi lại các khoảnh khắc của em Nguyễn Hòa Niên - một em nhỏ từ lúc sinh ra đã gần như không có ý thức. Hơn 10 tuổi nhưng người Niên nhỏ thó, quặt quẹo nằm suốt trên giường và không giao tiếp với ai.

Mỗi ngày sau giờ dạy trên lớp, Nobuyo đến tận giường Niên, dành cho em những cái ôm ấm áp.

Cứ như thế, suốt hơn một năm qua, Niên đã thay đổi rõ rệt. Em bắt đầu hiểu những ký hiệu và lời nói đơn giản mà cô Yo nói với mình. Đôi mắt Niên bắt đầu có hồn. Em làm theo những điều cơ bản mà cô Yo chỉ cho như vẫy tay, cười, cúi đầu cảm ơn khi nhận quà...

Mỗi lần có đoàn từ thiện đến thăm, Nobuyo lại bế Niên lên chiếc xe lăn, đẩy đến hội trường để em hòa vào niềm vui cùng chúng bạn.

Anh Nguyễn Nghỉ (ba của Niên) cho biết: "Tôi thật không tin rằng có một ngày đứa con tội nghiệp của mình lại làm được những điều đó. Giờ cháu còn chơi game của người Nhật và thắng cả cô Yo. Với gia đình tôi, cô Yo như một giấc mơ vậy".

Nonoyama Nobuyo tâm sự: "Trước đây tôi chưa từng nghĩ mình sẽ đến Việt Nam và hòa nhập tốt với các em nhỏ khuyết tật ở đây. Nhưng bây giờ mọi thứ đã hoàn toàn khác, tôi thật sự yêu nơi này và muốn gắn bó".

Đoàn Nhạn/tuoitre

Có thể bạn quan tâm

Cạm bẫy ma tuý mới "pod chill" - Bài 2: Từ thuốc gây mê y khoa đến bẫy ma túy núp bóng pod chill

Cạm bẫy ma tuý mới "pod chill" - Bài 2: Từ thuốc gây mê y khoa đến bẫy ma túy núp bóng pod chill

Cầm trên tay chiếc “pod chill” nhỏ gọn, tỏa ra mùi hương trái cây ngọt ngào, nhiều bạn trẻ hồn nhiên nghĩ rằng mình chỉ đang dùng một sản phẩm giải trí thời thượng. Nhưng đằng sau làn khói thơm ấy lại là Etomidate - một hoạt chất gây mê y học bị giới tội phạm “biến tướng” thành ma túy nguy hiểm.

Những dấu vết bí ẩn ven sông Ba

Những dấu vết bí ẩn ven sông Ba

(GLO)- Men theo bờ sông Ba đoạn chảy qua buôn Tơnia (xã Ia Rsai, tỉnh Gia Lai), khi nắng cuối ngày hắt những tia vàng lấp lánh trên mặt nước, chúng tôi bắt gặp những vật thể lạ nhô lên khỏi lớp đất sét. 

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

(GLO)- Không biết tên tuổi, quê quán những người lính hy sinh trong trận đánh Tết Mậu Thân 1968 tại Pleiku, người dân bên suối Hội Phú (phường Hội Phú, tỉnh Gia Lai) vẫn âm thầm thắp những nén nhang rồi lập miếu thờ ngay nơi các anh từng nằm xuống. 

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

(GLO)- Vùng biên giới Vị Xuyên, tỉnh Tuyên Quang (Hà Giang cũ) hôm nay đã đổi thay, nhưng những người đồng đội của tôi vẫn còn đó, nằm ngay ngắn trong đội hình “hàng thẳng hàng, lối thẳng lối, quân dung tươi tỉnh” tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên.

Chị Djen giới thiệu những chùm răng rẽl vừa thu hái

Theo mùa răng rẽl

(GLO)- Mưa như trút nước xuống những cánh rừng ở xã Ðăk Sơmei sau nhiều tháng nắng khô khốc. Những cung đường rừng trơn như đổ mỡ, loang lổ vệt bánh xe máy trượt ngang. Thỉnh thoảng, giữa nền đường đỏ quạch sót lại vài chùm răng rẽl xanh mướt rơi vãi, dấu vết của những chuyến trở về từ rừng.

Ký ức không phai của nữ Anh hùng Kpă Ó

Ký ức không phai của nữ Anh hùng Kpă Ó

(GLO)- Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ nhưng trong ngôi nhà nhỏ ở làng Bạc 1 (xã Chư Prông, tỉnh Gia Lai), ký ức về một thời hoa lửa vẫn vẹn nguyên qua từng câu chuyện của bà Kpă Ó - nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân duy nhất ở khu vực phía Tây tỉnh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Chiếc a chói giữa rừng Trường Sơn

Chiếc a chói giữa rừng Trường Sơn

Dưới mái hiên nhà sàn ở xã La Lay (Quảng Trị), tiếng dao chẻ tre vang lên đều đặn giữa buổi sớm. Nghệ nhân Hồ Văn Thành ngồi bên bó mây vừa lấy từ rừng về. Ông tỉ mẩn đường dao chuốt từng sợi nan tre. Ở miền tây Quảng Trị, hình ảnh ấy không hiếm gặp...

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

(GLO)- Khi bị thương nặng tại chiến trường Campuchia, ông Lê Thái Hà (trú phường Bình Định, tỉnh Gia Lai) không nghĩ mình sẽ sống sót. Phục viên với sức khỏe suy giảm đến 91%, ông cũng từng không dám mơ đến những điều xa xôi về tương lai. Vậy mà người cựu chiến binh ấy đã can trường vượt qua tất cả.

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

Sau 54 năm kể từ ngày liệt sĩ Nguyễn Văn Đinh ngã xuống trên chiến trường Quảng Trị, bà Nguyễn Thị Ngọ (Nghệ An) mới được đứng trên mảnh đất ông hy sinh. Hành trình ấy khép lại nỗi khắc khoải của một người vợ, nhưng mở ra câu chuyện lay động về tình yêu, sự thủy chung không phai theo năm tháng.

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

Nghệ nhân ưu tú Đỗ Văn Lan (80 tuổi, ông Ba Lan) đang giữ nguyên vẹn “bí kíp” tổ truyền làm “nón ngựa Phú Gia” mà ngày xưa nghĩa quân Tây Sơn đội nắng mưa hành quân thần tốc. Những chiếc nón không chỉ như một tác phẩm nghệ thuật mà còn rất bền.

Nguyễn Vũ Mạnh Khang trở về trong sự chào đón nồng nhiệt. Ảnh: Hồ Điểm

Từ những câu hỏi về ánh sáng…

(GLO)- Giành huy chương bạc tại kỳ thi Olympic Vật lý châu Âu (EuPhO) 2026, Nguyễn Vũ Mạnh Khang, học sinh Trường THPT chuyên Lê Quý Ðôn (phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai) góp phần cùng đội tuyển Việt Nam ghi dấu ấn tại sân chơi học thuật quốc tế.

Hành trình lạc lối sau giấc mơ đổi đời

Hành trình lạc lối sau giấc mơ đổi đời

(GLO)- Tin vào những lời hứa hẹn về cuộc sống sung túc và cơ hội định cư ở nước thứ ba, nhiều người dân ở Gia Lai đã vượt biên sang Thái Lan. Những tháng ngày sống chui lủi, thiếu thốn, ly tán là cái giá đắt cho lựa chọn sai lầm, đồng thời là lời cảnh tỉnh về hệ lụy của di cư trái phép.

null