Cô giáo “cắm làng” thời gian khó

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Một ngày mưa tầm tã, cô giáo Thủy cùng đồng nghiệp Nguyễn Thị Hòa tay xách chiếc hòm gỗ đựng quần áo, tay xách dép lò dò trên lối mòn trơn nhẫy, hun hút cỏ đuôi chồn tìm về làng Lút, xã Ia Phí mở lớp. Bấy giờ, Ia Phí thuộc huyện Chư Păh cũ, được coi là xã vùng sâu, dân số chủ yếu là người dân tộc Jrai.

Những ngày học sư phạm cứ háo hức chờ ngày ra trường bao nhiêu thì bây giờ lại thấy nản bấy nhiêu. Cả làng chỉ loi thoi vài ngôi nhà tôn vách nứa, còn lại là tranh tre ọp ẹp, xác xơ vì gió đánh. Trường học cũng là một căn nhà tranh vách nứa trông còn thảm hại hơn nhà dân. Chỗ ở cho giáo viên không có, phải ở nhờ nhà Chủ tịch UBND xã. Chưa quen phong tục, 2 cô thấy gì cũng sợ. Đến bữa gia đình mời cơm cũng chẳng dám ăn; sáng, tối chỉ ăn bắp nướng trừ bữa. Sau buổi lên lớp ngắn ngủi, 2 cô chẳng biết làm gì. Không dám mong có tờ báo, cuốn sách để xem, chỉ mong cho ngày chóng hết để cuối tuần được gặp đồng nghiệp, được nói… tiếng phổ thông. Buồn quá, có lúc 2 cô bàn nhau hay là bỏ nghề về quê sống. Nhưng bỏ nghề thì lại nghĩ tiếc công học hành. Vậy là lại tự động viên: “Thôi thì cứ gắng một vài năm, biết đâu rồi sẽ được chuyển về vùng người Kinh”.

Nhiều giáo viên phải vào vùng sâu, vùng xa, dạy học và sinh sống trong điều kiện khó khăn. Ảnh minh họa: Hồng Điệp – TTXVN

Nhiều giáo viên phải vào vùng sâu, vùng xa, dạy học và sinh sống trong điều kiện khó khăn. Ảnh minh họa: Hồng Điệp – TTXVN

Những năm 80 của thế kỷ trước, giáo viên “cắm làng” như 2 cô thực ra đã vào hàng... may mắn. Nhiều giáo viên phải vào vùng sâu, vùng xa, dạy học và sinh sống trong điều kiện mà bây giờ khó ai có thể tưởng tượng được. Còn nhớ năm 1986, tôi vào xã Đak Blô (bây giờ thuộc tỉnh Kon Tum) công tác. Sở dĩ tôi dám vào một nơi xa xôi như thế là bởi nhân tiện có chiếc xe bò vàng vào chở gỗ. Tìm được Chủ tịch UBND xã, làm việc quáng quàng cho xong, tôi ra đường chờ chiếc xe quay ra. Nhưng chẳng hiểu anh tài xế quên hay vì một lý do gì, chờ đến gần trưa cũng chẳng thấy tăm hơi chiếc xe đâu. Không còn cách nào khác, tôi đành liều cuốc bộ về huyện. Đang cắm cổ bước, tôi chợt nghe tiếng người hú phía trên triền dốc. Ngẩng đầu nhìn lên thì thấy 2 cô gái vừa gọi vừa giơ tay vẫy.

“Lạ nhỉ, ai mà lại làm nhà ra sống tách biệt giữa núi rừng thế này?”. Lòng đầy nghi hoặc nhưng không nén nổi sự tò mò, tôi quyết định tới nơi xem thử. Thì ra là 2 cô giáo “cắm làng”. Trường của 2 cô, chính xác thì nó là một ngôi nhà tranh vách nứa, nhỉnh hơn căn lều một chút, được ngăn làm đôi. Một bên là nơi ở của 2 cô, một bên là lớp học. Bàn ghế là những cây tre lồ ô được chẻ ra ghép lại. Cả bảng cũng bằng nứa ghép lại rồi dùng than củi sơn đen. Hỏi vì sao trường học không ở gần làng, lại tách biệt giữa rừng thì được kể: Lúc các cô xuống mở lớp, làng nào cũng muốn mình có trường học, có cô giáo. Họ giành nhau không ai chịu ai. Cuối cùng thì một giải pháp “công bằng” được hai bên nhất trí là trường sẽ đóng ở trung tâm con đường nối 2 làng. “Nhiều người lạ qua đây không biết, cứ ngỡ chúng em là người mắc bệnh phong nên bị làng đuổi”-các cô cười mà khóe mắt rớm ướt.

Rồi, các cô nấu cơm trưa cho tôi ăn. Một con gà do các cô nuôi được làm thịt đãi khách. Không nước mắm, không gia vị, các cô đành chọn cách luộc lên rồi giã muối ớt chấm. Suốt bữa ăn, tôi toàn nói những chuyện vui, hài hước cho các cô khuây khỏa bởi đã quá đủ để hình dung cuộc sống ở nơi này. “Nhiều khi buồn quá, cứ thấy ai đi qua đây là chúng em ra chặn đường, lấy cớ mời vào uống nước để được trò chuyện. Thế nhưng người qua đấy cũng hiếm lắm. Suốt cả tháng nay, anh là người duy nhất chúng em được trò chuyện đấy”-các cô kể.

Những năm đất nước trong thời gian khó, những năm ngành Giáo dục các tỉnh Tây Nguyên đang đặt những viên gạch nền móng đầu tiên ở các xã vùng sâu, vùng xa, trong khi nhiều giáo viên ở ngay thị trấn, thị xã còn bỏ nghề vì đồng lương bèo bọt thì vẫn có hàng ngàn các thầy-cô giáo dấn thân, chấp nhận một cuộc sống gian khổ như thế. Từ họ, biết bao người dân ở các ngôi làng vùng sâu, vùng xa đã được khai mở những con chữ đầu tiên. Với tôi, những thầy-cô giáo “cắm làng” ở vùng sâu, vùng xa tôi gặp thời ấy, họ xứng đáng là những anh hùng. Chẳng thế mà đã gần 40 năm rồi, không gì có thể khiến tôi nhớ hơn là buổi chiều hôm ấy, khi tôi xuống đến cuối chân dốc ngoảnh lại vẫn thấy bóng dáng nhỏ bé của 2 cô còn vẫy tay theo.

Có thể bạn quan tâm

Trường Đại học Ngoại thương thành lập 4 trường trực thuộc, hướng tới đa lĩnh vực

Trường Đại học Ngoại thương thành lập 4 trường trực thuộc, hướng tới đa lĩnh vực

(GLO)- Ngày 3-8, Trường Đại học Ngoại thương (FTU) công bố quyết định thành lập 4 trường trực thuộc. Sự kiện đánh dấu bước chuyển quan trọng trong lộ trình đổi mới mô hình tổ chức, hướng tới phát triển thành đại học đa lĩnh vực theo định hướng nghiên cứu và đổi mới sáng tạo.

Sinh viên dùng AI gian lận: Quay lại thi viết hay đổi cách đánh giá?

Sinh viên dùng AI gian lận: Quay lại thi viết hay đổi cách đánh giá?

(GLO)- AI tạo sinh đang làm thay đổi cách học và kiểm tra ở bậc đại học. Trước nguy cơ sinh viên lạm dụng công nghệ để gian lận, nhiều chuyên gia cho rằng, giải pháp không nằm ở việc quay lại hoàn toàn với các kỳ thi viết, mà là đổi mới phương thức đánh giá để đo đúng năng lực người học.

Bảo vệ, hỗ trợ học sinh phát triển trên môi trường mạng

Bảo vệ, hỗ trợ học sinh phát triển trên môi trường mạng

(GLO)- Ngành giáo dục tỉnh Gia Lai triển khai chương trình “Bảo vệ và hỗ trợ trẻ em phát triển trên môi trường mạng giai đoạn 2026-2030” với nhiều giải pháp nhằm trang bị kỹ năng số cho học sinh; xây dựng mạng lưới hỗ trợ để các em học tập, giao tiếp, phát triển an toàn trong môi trường số.

Học sinh nào cũng cần được yêu thương

Học sinh nào cũng cần được yêu thương

(GLO)- Đạt giải nhất tại Hội thi giáo viên chủ nhiệm lớp giỏi THCS cấp tỉnh năm học 2025 - 2026 là ghi nhận xứng đáng cho hành trình bền bỉ, tinh thần không ngừng nỗ lực cùng tấm lòng tận tụy của cô giáo Trần Thị Mỹ Long (SN 1980, giáo viên Ngữ văn Trường THCS Lê Hồng Phong, phường Quy Nhơn).

Cô nữ sinh và màn "xin vía" dễ thương trước ngày thi tốt nghiệp

Cô nữ sinh và màn "xin vía" dễ thương trước ngày thi tốt nghiệp

(GLO)- Trong buổi học quy chế thi chiều 10-6, một nữ sinh đã có màn "xin vía" đầy dễ thương khi mong muốn bắt tay các chiến sĩ công an đang làm nhiệm vụ tại điểm thi Trường THPT Quốc Học Quy Nhơn. Đằng sau khoảnh khắc ấy là quyết tâm thi tốt để thực hiện ước mơ trở thành chiến sĩ công an. 

Dạy Ngữ văn trong thời đại số: Đổi mới nhưng không đánh mất cảm xúc

Dạy Ngữ văn trong thời đại số: Đổi mới nhưng không đánh mất cảm xúc

(GLO)- Trong bối cảnh chuyển đổi số đang diễn ra mạnh mẽ trên mọi lĩnh vực, giáo dục cũng đứng trước yêu cầu phải đổi mới để thích ứng với thời đại. Việc phát triển năng lực số cho học sinh cũng trở thành yêu cầu tất yếu. Với môn Ngữ văn, yêu cầu ấy cũng đặt ra nhiều trăn trở cho người dạy.

Từ một phương tiện vốn được xem là phù hợp với lứa tuổi học sinh, xe điện “độ, chế” đang âm thầm trở thành mối nguy về tai nạn giao thông và cháy nổ.

Xe điện “độ, chế” - mối nguy trên đường đến trường

(GLO)- Với vài thao tác thay bình điện, lắp bộ điều khiển công suất cao, xe điện của học sinh THCS ở xã Kdang (tỉnh Gia Lai) có thể chạy gần 100 km/h. Từ một phương tiện vốn được xem là phù hợp với lứa tuổi học sinh, xe điện “độ, chế” đang trở thành mối nguy về tai nạn giao thông và cháy nổ.

null